Thư gửi hai anh Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình - 30 October 2012 - Dân Chủ cho Việt Nam
Chủ Nhật, 2017-03-26, 5:27 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2012 » Tháng Mười » 30 » Thư gửi hai anh Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình
6:57 AM
Thư gửi hai anh Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình


Hai anh rất kính mến! 

Hai anh có khỏe không? Tinh thần và ý chí thế nào? Các anh đã mất tích quá lâu và đã chịu quá nhiều đau đớn đọa đày, giờ là lúc các anh hãy nói cho cả thế giới biết về tộc ác của bọn bán nước. Chúng sẽ tìm mọi cách để ép các anh nhận tội. Nhưng em tin là không gì có thể làm lung lạc ý chí và tinh thần của hai anh. 

Em xin tự giới thiệu một chút về mình để hai anh biết. Em là một người còn rất trẻ chỉ mới sống ở nước ngoài một thời gian ngắn. Nhưng đã được sáng mắt ra rất nhiều. Không còn mù quáng tin vào những khẩu hiệu dối trá và lừa bịp mà cộng sản đang ngày qua ngày nhồi nhét vào đầu thế hệ tương lai VN. Không còn cái gọi là tự hào về lá cờ đỏ sao vàng "xây xác quân thù". Không còn cái gọi là lòng tự hào về một dân tộc anh hùng "đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào". Thay vào đó là sự căm phẫn chế độ cầm quyền VN hiện giờ, đau xót cho hiện tại và tương lai của dân tộc đất nước Việt Nam thân yêu.

Những gì hai anh đã làm khiến em vô cùng cảm phục. Hai anh thực sự là những người yêu nước mang danh nghĩa quốc gia dân tộc. Nhưng không thể thoát khỏi bàn tay nhuốm máu, "hèn với giặc ác với dân" của những kẻ "đầy tớ nhân dân" nhưng lại làm tay sai cho Tàu cộng đàn áp đồng bào mình. 

Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi hai anh sẽ phải ra trước cái gọi là "Tòa án nhân dân" nhưng thực chất lại chống lại nhân dân; cái gọi là "phiên tòa công khai" nhưng lại tìm đủ mọi cách để ngăn chặn, trù dập những người đến tham dự?! Những bài nhạc của hai anh là lời tố cáo và minh chứng rõ ràng nhất cho những gì mà cộng sản đã gây ra cho đất nước VN bao nhiêu năm qua. Họ đã làm được gì cho đất nước đã sinh ra họ, cho họ hình hài và địa vị để đứng lên đầu lên cổ nhân dân như vậy. Chưa hết họ còn cấu kết với Trung cộng gây bao đau thương trên quê hương dân tộc. Họ bán biển nhượng đất cho Trung cộng để tư lợi cho riêng mình. Họ đang dần biến VN thành thuộc địa ngàn đời của kẻ thù truyền kiếp phương Bắc. Tộc ác của họ lịch sử sẽ phát xét. Họ nhất định một ngày sẽ phải quỳ gối trước Tòa án nhân dân đúng nghĩa để đền tội. Em tin là ngày đó sẽ đến rất gần thôi.

Hai anh rất kính mến. 

Em ngồi đây viết những dòng này cho hai anh cũng giống như rất nhiều bạn trẻ yêu chuộng tự do dân chủ đúng nghĩa, cũng mong mỏi công lý sẽ thuộc về hai anh trong phiên tòa sắp tới. Nhưng em biết sẽ rất khó. Nhưng chúng ta, các bạn ở trong nước sẽ góp tiếng nói giúp cho hai anh, công luận thế giới sẽ lên tiếng. Cho dù hai anh không thế thắng trong phiên tòa ô nhục này nhưng em tin rằng hai anh vẫn luôn luôn lạc quan. Em tin rằng các anh biết rõ sau các anh còn rất nhiều những con tim cùng chung nhịp đập. Họ sẽ tiếp tục đấu tranh cho quê hương đất nước. Các anh có thấy không một cô bé Phương Uyên mới 20 tuổi đã có được ý thức trách nhiệm như vậy. Cô bé ngây thơ hồn nhiên chống Trung cộng, chống tham nhũng, một hành động cao đẹp xứng đáng được tuyên dương nhưng lại bị khép vào tội "chống nhà nước", "lật đổ chính quyền". Ở cái chế độ biến chất và tha hóa ấy mọi sự phản ánh về cái xấu của chế độ đều bị chụp mũ và kết tội một cách đê hèn, bất chấp thủ đoạn. 

Mỗi ngày khi nghe những tin tức tiêu cực từ VN, lòng em lại khắc khoải không yên. Em muốn làm một cái gì đó cho quê hương đất nước nhưng bất lực. Em tự cảm thấy bản thân mình vô cùng hổ thẹn. Em không dám công khai nói lên tiếng nói và suy nghĩ của mình vì nỗi sợ hãi của em vẫn còn. Em không dám công khai đứng lên để tố cáo tội ác của chúng để vạch trần sự thật cho mọi người biết. Em chỉ dám nói với một vài cá nhân về suy nghĩ của mình. Chỉ dám bình luận với những nick giả. Ngay cả bài này gửi cho Dân Làm Báo cũng chỉ là email thay thế của em thôi. Có phải em quá hèn nhát không hai anh. Nhưng em biết mình vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người. Em được sống ở một đất nước tự do. Được tiếp thu những thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Được thừa hưởng những tinh thần nhân văn bất diệt của cờ vàng ba sọc đỏ. Em còn may mắn hơn rất nhiều người ở trong nước, họ vẫn tiếp tục u mê, họ đang chế nhạo những người yêu nước chính nghĩa, còn gọi họ là "những kẻ phản động ", rồi thì "ăn bám ngoại bang, nói xấu đất nước". Họ không biết bản chất thật sự của cái chế độ mà họ đang từng ngày tôn sùng và bênh vực. Họ không biết được thế nào là tự do, dân chủ thật sự. Họ không biết được những điều họ xứng đáng được hưởng chứ không phải là những con rối đến suy nghĩ cũng bị áp đặt. Họ chấp nhận những bất công của xã hội và cho đó là sự bình thường của tất cả các xã hội. Họ đang từng ngày tiếp tay cho kẻ thù để làm hại chính họ và con cháu họ. Thật đáng buồn thay họ không biết việc họ làm. 

Hai anh rất kính mến. 

Hai anh biết khi đã dấn thân vào con đường gian nan khổ ải này sẽ phải chịu cảnh đọa ải tù đày nhưng vẫn cam chịu. Hai anh thực sự là những ngọn đuốc soi đường cho các bạn trẻ biết con đường họ cần đi. Dù còn rất nhiều khó khăn và chặng đường phía trước còn rất dài và đòi hỏi sự hy sinh rất lớn. Nhưng em tin rằng rồi đây công lý sẽ giành chiến thắng. Nhân quyền, tự do, dân chủ sẽ đến trên quê hương Việt Nam thân yêu của chúng ta. Kết cục của loài cộng sản độc tài vô thần sẽ giống như ông tổ Liên Xô của chúng. Em tin là như vậy. 

Thôi thư đã dài em xin dừng bút tại đây. Cuối thư em xin chúc hai anh luôn bền gan vững chí để đối mặt với những gian nan phía trước. Mong hai anh cũng như tất cả những người con Việt Nam đang đấu tranh cho công lý và nhân quyền luôn bình an và sớm được tự do. 

Chiều viễn xứ khắc khoải 29/10/2012

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 245 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0