Thứ Ba, 2024-02-27, 2:45 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Tám » 21 » Những cảm nghĩ của tuổi trẻ về Hồ Chí Minh
8:16 AM
Những cảm nghĩ của tuổi trẻ về Hồ Chí Minh





Vài suy nghĩ về Bác Hồ
sinhvienduhoc


Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc Việt nam khi đất nước đã không còn chiến tranh. Cũng như bao đứa trẻ khác tôi đi học cấp I, cấp II, cấp III, rối đến đại học, rồi đi làm. Nói chung là rất bình thường như những đứa bạn tôi ở chốn thành thị. Cũng như tất cả những đứa trẻ khác, từ bé cho đến tận bây giờ tôi luôn được tuyên truyền về hình ảnh một con người siêu phàm cả về tài năng và đạo đức mà tôi chưa từng được gặp mặt. Đơn giản bởi vì người đó đã chết trước khi tôi ra đời.

Từ sách vở, ca nhạc, cho đến đài báo, rồi sau này cho đến truyền hình đều không ngừng, không nghỉ đưa vào óc tôi những câu chuyện, lời ca và hình ảnh về công việc, cuộc sống, đức tính, tư tưởng..., nói chung là đủ mọi thứ, của một con người - Bác Hồ. Bài hát đầu tiên tôi thuộc khi tôi mới 3 tuổi, mà tôi không thể nhớ nổi bao nhiêu lần tôi đã hát, "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng...". Một trong những câu thơ đầu tiên mà tôi thuộc là "Nhà em treo ảnh Bác Hồ. Bên trên là một lá cờ đỏ tươi".

Khi đi học ở trường cấp II tôi đã phải mất bao đêm học cho bằng thuộc những bài thơ dài dằng dặc về Bắc Hồ. Nếu sáng hôm sau cô giáo kiểm tra mà không thuộc bài thơ đó thì quả là một rắc rối lớn. Không hiểu thế nào mà đến bây bây giờ tôi chỉ nhớ được bài thơ "nhái" theo chứ không thể nào nhớ được bài thơ gốc. (Đêm nay Bác không ngủ, Vì có quả đu đủ... chắc các bạn đều thuộc cả. Tôi không cần phải kể ra đây nữa làm gì).

Tôi còn nhớ rõ một lần năm tôi học lớp 7, trong một tiết học thơ Bác, bà giáo dạy môn văn của tôi đứng trên bục giảng ra sức truyền đạt đến học sinh các đức tính và nhân cách tốt đẹp của Bác Hồ. Bài giảng của bà giáo xúc động lắm. Cả lớp toàn những đứa trẻ con mới 13 tuổi bọn tôi ngồi nghe rất chăm chú và im lặng như nuốt lấy từng lời. Cuối cùng, khi nói đến ngày mất của Bác Hồ thì bà giáo không cầm được nước mắt bật khóc.

Đến khi thi chuyển lên cấp III tôi đã phải khốn khổ vì môn văn do rất kém về khả năng học thuộc và phân tích thơ của Hồ Chủ Tịch. Tôi nhớ bài thi đó tôi đã chuẩn bị rất kỹ và làm hết sức mình mà chỉ được có 5 điểm. Tôi cay cú lắm. May mà môn toán tôi được 10 điểm nên vẫn đạt điểm khá cho hai môn thi văn và toán. Câu chuyện lại tiếp diễn khi tôi học cấp III. Vẫn toàn thơ Bác. Cứ như là nước Việt nam chỉ có mỗi một nhà thơ thôi ấy.

Tuy nhiên sau đó khi thi vào đại học tôi không chọn ngành phải thi môn văn nên thoát được việc nghiên cứu thơ Bác. Thật là hú vía. Tôi phải kể ra dài dòng như vậy là để cho các bạn biết là tôi đã qua một quá tình bị tuyên truyền nhồi sọ nặng nề và lâu dài như thế nào. Ấy thế mà không hiểu tại sao trong suốt hơn 20 năm của cuộc đời tôi chưa từng bao giờ có chút thiện cảm chứ chưa nói đến chuyện tôn Bác Hồ lên làm thần tượng của mình bao giờ.

Hồi tôi 5 tuổi, lớp mẫu giáo của tôi được vào lăng viếng Bác. Giữa mùa hè nóng nực đoàn trẻ con chúng tôi hoà vào đoàn người dài dằng dặc tại quảng trường Ba Đình để đi vào lăng. Chúng tôi đứa nọ túm áo đứa kia lần lượt bước qua cái cửa có hai người lính cảnh vệ bồng súng đứng hai bên. Vừa bước vào bên trong tôi thấy lạnh toát người vì khí lạnh toả ra từ các máy lạnh trong lăng. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là máy lạnh.

Ở nhà mỗi khi trời nóng quá tôi thường chạy ra sân tắm truồng dưới cái máy nước. Nhưng cái máy lạnh lúc đó thì thú vị hơn cái máy nước rất nhiều. Thi hài Bác Hồ nằm trong một tủ kính. Khắp khuôn mặt được đánh phấn trông như diễn viên kịch. Tôi thấy hay hay vì Bác Hồ hoá ra trông giống như một con búp-bê to chứ không phải như một tiên ông mà tôi có lần tưởng tượng ra. Sau khi đi ra khỏi lăng bọn tôi mỗi đứa được phát không một chiếc bánh mỳ vừa to, vừa thơm. Lúc đó cả nhà tôi đang phải ăn gạo mốc có đầy mọt cho nên chiếc bánh mỳ đó thực sự là một đặc sản. Tôi ăn ngay nửa chiếc, nửa còn lại tôi đem về cho thằng em gầy còm suy dinh dưỡng ở nhà. Kỷ niệm về lần duy nhất trong đời vào lăng viếng Bắc thật đặc biệt nên tôi không bao giờ quên.

Một lần anh công an khu vực đến nhà tôi lấy lý do thăm hỏi nhưng chắc là để dò xét xem gia đình tôi có điều gì sai phạm hay không. Khi đang nói bao chuyện dông dài về tình hình trị an tại địa phương với bố tôi anh luôn đảo mắt khắp nhà tôi một cách nghi hoặc. Trước khi ra về anh bảo bố tôi "Sao nhà bác chưa treo ảnh Bác Hồ?" Bố tôi trả lời "Tôi đã có treo nhưng cái ảnh cũ hôm nọ bị ngấm nước mưa nên ố hết cả. Tôi vừa vứt đi rồi". "Thế thì bác phải đi mua ngay một chiếc ảnh mới mà treo đi".

Thế là bố tôi phải tức tốc đạp xe đi mua một cái khung có kính và một bức ảnh Hồ Chủ Tịch mới để treo lên tường. Mẹ tôi bảo "Anh đợi mấy hôm nữa đi mua có được không? nhà mình đang hết tiền". "Không được. Công an họ yêu cầu gì mình phải chấp hành ngay. Chậm là không được". Bố tôi trả lời. Cái bức tường mốc meo và loang lổ của nhà tôi chẳng ăn nhập gì với cái khung ảnh mới bên trong là hình ông cụ râu dài có nét mặt hồng hào và nụ cười nửa miệng. Tôi chợt nhìn sang bức ảnh của ông nội tôi treo ở một phía tường khác. Bức ảnh đen trắng cũ kỹ, còn mặt ông nội tôi nhăn nhúm, gầy dơ xương. Tôi cảm thấy trong lòng mình có một cái gì khang khác mà tôi không thể biết rõ là cái gì. Có lẽ vì lúc đó tôi còn nhỏ quá chăng?

Khi nhà tôi có tiền mua TV thì cũng là lúc tôi được truyền hình Việt nam đưa tin tuyên truyền về Bắc Hồ. Tuần nào cũng có một chương trình gì đó nói về Bác Hồ. Nếu dịp gần những ngày lễ lớn thì ngày nào cũng có. Thông tin rất chi tiết, lời bình trên TV thật truyền cảm. Bắc đã đi những đâu, nói cái gì, thăm hỏi nhà ai, vân vân và vân vân. Một lần tôi được xem một đám đông rất lớn, có đến hàng trăm nghìn, thậm chí đến hàng triệu người đang đứng khóc thảm thiết. Họ có vẻ đang rất đau đớn và thương tiếc vì Bác Hồ đã ra đi đột ngột trong khi sự nghiệp chống Mỹ cứu nước còn dở dang. Số người đông quá, người già, trẻ con, đàn ông, đàn bà, trông mặt ai cũng đều rất đau khổ, dàn dụa nước mắt. Tôi hỏi mẹ tôi. "Lúc đó mẹ có ở đấy không? Mẹ có khóc không?" "Có con ạ" "Tại sao mẹ lại khóc? Mẹ thương Bác Hồ quá à?" "Không con ạ, mẹ thấy xung quanh ai cũng khóc nên mẹ cũng khóc thôi.

Tối hôm trước đám tang ông tổ trưởng dân phố đến từng nhà phát khăn tang và dặn mọi người phải có mặt đầy đủ và đeo khăn tang trong ngày hôm sau". "Nhưng mẹ phải đi chợ bán rau cơ mà". "Thì mẹ phải nghỉ chợ một ngày". À, hoá ra là thế. Cái mình nhìn thấy thế chưa chắc đã hoàn toàn như thế. Tôi liên tưởng trực tiếp đến cảnh hàng triệu dân Bắc Triều tiên cũng đứng chật đường gào khóc trước linh cữu Kim Nhật Thành. Giữa lúc đất nước Triều tiên muôn vàn khó khăn với gần 2 triệu người chết đói thì lãnh tụ Kim Nhật Thành lại ra đi. Kể ra khó khăn của các bạn Bắc Triều tiên cũng không kém gì chúng ta lúc Bác mất. Hai sự việc cách nhau hàng chục năm sao kịch bản giống nhau quá vậy. Tôi đã khôn hơn một tí rồi.

Có một lần khác tôi đã nhìn thấy Bác Hồ khóc trên TV. Không biết có phải là lần duy nhất Bác khóc khi quay phim không? Lý do là vì Bác tiếc thương nhiều đồng bào đã bị chết thảm trong cải cách ruộng đất. Bác công nhận đấy là sai lầm của Đảng, và bác lấy khăn lau nước mắt... trước ống kính camera. Lúc này tôi đã lớn hơn rồi. Tôi đã biết thế nào là cái chết, bất công, sự tàn bạo và lừa bịp.

Tôi không phải là cảm thấy nữa mà đã nhận thấy. Vài năm gần đây trên các phương tiện thông tin đại chúng, tôi lại được nghe và đọc nhiều về "tư tưởng Hồ Chí Minh". Tôi vẫn cay cú cái bài thi bị 5 điểm ngày xưa lắm nên tôi đã dành nhiều thời gian căng hết cả óc ra để nghiền ngẫm các bài viết về "tư tưởng Hồ Chí Minh" trên báo Đảng. Rủi thay cho tôi, lần này cũng không hơn gì năm xưa. Tôi chẳng những không thu được kết quả gì mà đầu óc tôi càng mông lung mụ mẫm hơn. Đã dồn hết tâm chí vào rồi mà tôi vẫn không hiểu được "tư tưởng Hồ Chí Minh" là cái quái gì. Tại sao cái tư tưởng của một con người đã có lần tự nhận rằng mình chẳng có tư tưởng gì cả lại có thể linh nghiệm cho một đất nước nghèo khổ và lạc hậu nhất thế giới như Việt nam trong khi cả thế giới văn minh đang ầm ầm tiến lên? Có lẽ nó cũng chỉ giống như cái ảnh bóng nhoáng lồng trong khung kính treo trên cái tường mốc meo nhà tôi năm xưa thôi. Chẳng để làm gì cả.

Hay "tư tưởng Hồ Chí Minh" là cái gì đó giống như sấm Trạng vậy. Nói một câu gì đó thì phải viết ngay thành sách rồi cùng nhau suy ngẫm mấy chục năm thậm trí hàng trăm năm mới ra, rồi một ngày nào đó à lên một cái - hoá ra là thế. Nghe nói nhà nước sắp sửa chi ngân sách để xây dựng một viện nghiên cứu lớn gọi là Học viện Tư tưởng Hồ Chí Minh. Cũng nghe nói rằng rất nhiều học giả uyên bác về Hồ Chí Minh đã sẵn sàng rồi, chỉ cần hô lên một tiếng là sẽ đủ bộ xậu ngay.

Không. Như thế đã quá đủ rồi. Hãy để cho chúng tôi được nghe cái chúng tôi muốn nghe, thấy cái chúng tôi muốn thấy, làm cái chúng tôi muốn làm. Đừng tiếp tục bắt lũ trẻ tội nghiệp chúng tôi ngồi im lặng mà nghe người ta chỉ bảo "phải như thế này này, không được thế kia".

Không! Tôi sẽ không bao giờ giống mẹ tôi - bật khóc chỉ vì thấy mọi người xung quanh đều khóc. Không. Tôi sẽ không bao giờ gật chỉ vì tất cả mọi người đều gật.

Không! Tôi sẽ không giống bố tôi - giả bộ ngoan ngoãn để được yên thân. Tôi sẽ chỉ là tôi thôi. Không! Tôi sẽ không phải là tôi của hôm nay nữa. Tôi sẽ là tôi của ngày mai, bước ra khỏi đám đông, đạp đổ mọi thần tượng giả hình, xây tượng đài mới của chính mình - TỰ DO và TRI THỨC.


Hè xa quê 2001
sinhvienduhoc@yahoo.com
Category: Đạo đức Hồ Chí Minh | Views: 4025 | Added by: danchu | Rating: 3.8/4
Total comments: 151 2 »
15 QUIANGLONG  
0
Ko biết nói gì hơn nữa.Đơn giản toi hỏi bạn bạn có khả năng làm được như Bác không.Nếu làm được thì bạn có thể nói thế nói như vậy nhưng tôi nghĩ với cái tư tưởng đó của bạn ko bao giờ làm được

14 no name  
0
Bạn nói bạn nhận rõ chân tướng. Vậy theo bạn chân tướng là gì? Và nó là ntn? Kiểm chứng sự thật dựa trên cái gì và trên quan điểm như thế nào?
Ai làm lãnh đạo mà không phải hy sinh những việc khác để đạt mục đích.
Tôi còn nghi ngờ làm thế nào với một nhận thức như thế mà bạn đi du học được?
Chắc là viết linh tinh như thế để người ta cho tiền đi du học nhỉ? Nhân thức như thế thì cho học cao cách mấy cũng chỉ là đồ cặn bã của xã hội mà thôi

13 nhoc' ku!  
0
Thất đáng khinh bỉ...!

12 su that  
0
chao ban, toi thay bai viet cua ban cung rat thuc te day chu, sao nhieu nguoi lai noi ban nhu vay nhi, co le vi ho cung nhu ban bi dang cong san nhoi nhet nhung kien thuc nua that nua gia ve ho chi minh va cung bi dang cong san che day nhung su that dau thuong ma nguoi dan viet nam phai chiu duoi thoi chu tich ho chi minh va dang cong san viet nam hien nay.Cung dung thoi vi chi trong mot dem va cung chi can co hon mot tieng dong ho luc nua dem dang cong san da huy dong mot luc luong canh sat hung hau "de lam gi" de dam ap hang ngan nguoi dan oan,nhung nguoi bi cong san viet nam "an chao da bat"lay het ruong dat de cho chia chac nhau, ko o dau ma o ngay giua mot thanh pho dc goi la vien ngoc xanh cua vien dong.ma nguoi dan viet co may nguoi biet dau, thi chuyen dua ra nhung loi noi doi va che day nhung chuyen xau ve ho chi minh thi qua don gian doi voi ho. Nhung chuyen rat lon ma nguoi dan viet nam nao song thoi do cung biet do la cai cach ruong dat, ho chi minh va dang cong san viet nam da lam gi thoi do, vang ho da lam cho dan viet nam bao chuyen dau thuong, lam cho"cha dau con .vo dau chong , anh em li biet nguoi than tro mat nhau'de roi bao dau thuong ko ai het la nguoi viet nam ganh chiu. Ho phai lam phai noi nhung loi co loi voi luong tam minh, phai cat len nhung loi de roi giet chet nguoi cha, nguoi vo, nguoi con, nguoi anh em cua ho. vay ma dang cong san viet nam lai gi vao lich su la mot cuoc cai cach ruong dat thanh cong. vang cac ban thay day dang cong san viet nam xem nhu vay la thanh cong cua ho.
Nen ban cung thong cam cho nhung nguoi chua biet ro ve su that vi ho chi duoc nghe thong tin mot chieu va nhung ai muon noi len su that thi bi bo tu bat bo, ham doa nen ko co ai noi cho ho biet su that ca.khi noi den dang cong san thi toi cung ko muon noi nhieu nua toi thay chan ngan khi noi ve ho

11 an  
0
ban noi hay lam toi nghi neu ko co hcm thi bo me ban cung chang co ngay nay va duong nhien ban cung chang co duoc cai phuc di du hoc ma tro lai phi nho con nguoi viet nam nhu vay. biet dau neu ban ko muon thi toi mong ban se qua mot the gioi khac mot dat nuoc viet nam ko co bac khi do toi nghi ban co the la mot trong nhung " hon do" ma phap, mi ( co the la noi ban dang dang cu ngu) cho vao ho sau khong chung. toi doc bai cua ban toi moi nhan ra duoc su re rung ma truoc dau toi von rat lo mo. toi cung du hoc nhu ban toi biet o mi co nhung gi, la mot con nguoi viet nam chan chinh toi van huong ve que hong cua minh ko nhu ban dau_ ke toi nghiep a
2341

10 solo  
0
de nghi xoa cai bai nham nhi do 1 thang ko co tri thuc viet ra

9 thuy  
0
that kinh! bai viet nay dc tr bao nhieu tien vay?

8 vivi  
0
ban la ai vay?ban den tu nuoc nao?toi khong nghi ban la nguoi Viet Nam .Con neu la nguoiViet Nam thi chac ban bi dien mat roi.That dang thuong cho ban va cung that toi nghiep cho nhung nguoi da sinh ra ban.

7 danchu  
0
Khi các bạn nhận rõ chân tướng sự thật thì các bạn mới hiểu được!
Đấu tố thời cải cách ruộng đất, bạn có biết không? Hồ chi Minh là ai bạn có thấy mặt chưa? Bạn có biết con người mà lúc nào cũng người khách gọi mình bằng "bác" ấy xứng đáng làm con người không?

Một lãnh tụ dân tộc ư? Không! HCm là một người quên nguồn cội làm sao mà là người yêu nước được! Tại sao ngay cả tên tuổi của mình cũng từ bỏ, cải tên thành người khác? Các họ Nguyễn của ông ấy đâu mất rồi? Cái tên mà cha ông ấy đặt cho đâu rồi? sao lại phải cải lại thành Hồ? Hồ gì chứ? Đó là một cái họ của bọn tàu gian!

Một người yêu nước mà ngay cả cha đẻ của mình còn không về thăm! "Một cha già dân tôc" mà có con với một cô gái đ8áng tuổi cháu ngoại của mình sao?

HCm mang lại gì cho người dân Việt chứ?
HCM chỉ mang lại chiến tranh, chết chóc và tù đày cho hàng triệu con dân đất Việt. Chỉ có những người được lợi trong cái gọi là giải phong thống nhất đất nước mới ca ngợi con người quên nguồn cội của mình thôi!

Còn lại 86 triệu con dân đất Việt đang rên xiết dưới ách nô lệ của Cộng sản thì không bao giờ! Nếu được họ đã đập nát cái xác thối giả mạo ở các gọi là lăng chủ tịch từ lâu rồi, cái lăng mà chi phí mỗi năm có thể xây được một các bệnh viện cho người nghèo và xây hàng trăm phòng học cho dân Việt miền núi....

Thôi nói đến HCM là ngán đến óc...


6 Ivy  
0
Tôi thấy thật tội nghiệp cho gia đình bạn khi có 1 đứa con như bạn, tội nghiệp cho thầy cô giáo đã dạy bạn, tội nghiệp cho bạn bè của bạn! Và thấy khinh bỉ bạn! Thật lãng phí khoảng thời gian mà bạn đã đi học! Bạn có phải là người Việt Nam không vậy????

1-10 11-15
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Calendar
«  Tháng Tám 2008  »
SuMoTuWeThFrSa
     12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930
31
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0