Thứ Ba, 2022-01-18, 8:00 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Chín » 8 » “LỆ LÀNG” Ở HUYỆN HÒA THÀNH VÀ “VĂN HÓA LÀM BÁO” CỦA BÁO TÂY NINH
2:59 PM
“LỆ LÀNG” Ở HUYỆN HÒA THÀNH VÀ “VĂN HÓA LÀM BÁO” CỦA BÁO TÂY NINH
Copy từ Bolg Công Lý và Sự Thật
265 magnify
Mẹ ruột anh Phan Văn Sào tại nhà

.

September 05, 2008

.

Tôi đang có trong tay bức thư “độc” nhất thế giới, do một người đặc biệt viết từ một nơi đặc biệt, bằng một loại “bút” đặc biệt, trên một loại “giấy” đặc biệt.

Người “đặc biệt” đó anh Phan Văn Sào, “đặc biệt” vì không bị điên nhưng lại bị Cơ quan điều tra Công an huyện Hòa Thành tống vào Bệnh viện tâm thần bất chấp quy định pháp luật, người có ý thức bảo vệ tài sản công nhưng bị khép tội “vu khống” phải lãnh án 2 năm tù giam. Nơi “đặc biệt” là Nhà Tạm giữ Công an huyện Hòa Thành, chổ anh Sào hiện đang bị giam. Còn “giấy” và “bút” đặc biệt như thế nào hiện nay tôi chưa thể công bố được, nhưng tôi dám bảo đảm với mọi người rằng, nó rất “đặc biệt” so với thứ giấy bút chúng ta vẫn hàng ngày sử dụng trong thế giới hiện đại này. Anh Sào đã nhắn gởi ra ngoài là nhờ Luật sư giúp làm đơn kháng cáo bản án sơ thẩm của Tòa án huyện Hòa Thành.

.

Từ “lệ làng” của cơ quan tố tụng huyện Hòa Thành

Sau khi soạn sẳn đơn kháng cáo, vượt hơn 90km dưới cái nóng gay gắt như đổ lửa, lúc hơn 14 giờ ngày 04/9/2008, chiếc xe bốn bánh cà khổ của Anhbasg cũng đến được Nhà Tạm giữ Công an huyện Hòa Thành. Kháng cáo bản án sơ thẩm là quyền của bị cáo được quy định tại điểm i khoảng 2 Điều 50 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự. Tôi cứ nghĩ rằng chúng tôi chỉ đến đó đưa đơn cho anh Sào ký vào một phát rồi mang qua Tòa án huyện Hòa Thành nộp là xong, không ngờ tôi phải mất cả buổi chiều làm khán giả bất đắc dĩ xem “hài kịch” do các cơ quan tố tụng huyện Hòa Thành “trình diễn”.

Ba người chúng tôi vào gặp ông Thiếu tá Nguyễn Văn Rợt đang làm nhiệm vụ Trực Ban tại đó. Sau khi nghe Luật sư Lê Trần Luật trình bày yêu cầu Nhà tạm giữ cho gặp thân chủ Phan Văn Sào để anh Sào ký đơn kháng cáo, hoặc ông Rợt mang đơn này vào phòng giam cho anh Sào ký rồi mang ra, Luật sư không nhất thiết phải gặp mặt anh Sào. Ông Nguyễn Văn Rợt nói để ông xin ý kiến lãnh đạo, vài phút sau ông quay lại trả lời Luật sư Luật rằng:

- Cái này thì anh liên hệ với Tòa án. Nó muốn gì thì có giấy giới thiệu qua đây tôi cho gặp.

- Tòa không muốn gì hết, đây là bị cáo muốn kháng cáo, tôi là Luật sư của bị cáo làm đơn giúp theo yêu cầu của bị cáo Phan Văn Sào. Anh không cho tôi gặp anh Sào cũng dược, nhưng anh đem đơn này vào cho anh Sào ký và mang ra dùm tôi!. Luật sư Luật trả lời.

- Thì để bị cáo tự làm! Ông Rợt trả lời nhát gừng.

- Hôm xử sơ thẩm anh Sào nói với tôi là nhờ Luật sư làm đơn kháng cáo giúp, trong phòng giam không có giấy viết gì hết!

- Lãnh đạo tôi nói là không có giấy giới thiệu của Tòa án thì không gặp được, yêu cầu anh làm đúng theo pháp luật! Ông Rợt hùng hồn.

- Tôi đang làm đúng theo pháp luật đây. Kháng cáo là quyền của bị cáo, anh làm như vậy là cản trở, gây khó khăn không cho bị cáo kháng cáo. Thời hạn kháng cáo hết thì anh tính sao? Nếu anh cho rằng anh làm đúng luật thì yêu cầu anh ghi vào đơn này đi! Nếu không yêu cầu anh cho tôi gặp sếp anh! Luật sư Luật nói tiếp.

- Tôi truyền đạt cho anh ý kiến chỉ đạo của sếp tôi như vậy đó, sếp tôi đi họp, không có ở đây! Chỉ cho gặp với điều kiện có giấy giới thiệu của Tòa án!. Ông Rợt nói ngang.

- Tôi không phải người của Tòa án, làm sao Tòa án giới thiệu cho tôi được? Vậy anh chỉ cho tôi biết cái quy định phải có giấy giới thiệu của Tòa án đó được quy định tại văn bản luật nào, điều khoản nào?. Luật sư Luật tiếp.

- Sếp tôi nói phải làm đúng luật. Tôi chỉ truyền đạt như vậy. Ông Rợt tiếp tục nhắc lại câu đã nói.

- Tôi yêu cầu anh ghi vào đây là sếp anh chỉ đạo như vậy, anh dám nói mà không dám làm sao? Giám đốc anh mới truyền đạt cho tôi chỉ đạo anh phải cho tôi gặp anh Sào đó!. Luật sư Luật nói.

- Văn bản chỉ đạo đâu?. Ông Rợt nhanh nhảu hỏi lại ngay như vừa bắt được vàng. Có vẻ như ông Rợt đang mừng húm khi có cơ hội “chộp được” cái “bằng chứng” thằng cha Luật sư này nói xạo.

- Thế anh nói sếp anh chỉ đạo không cho tôi gặp anh Sào thì văn bản đâu?. Luật sư Luật vặn lại.

- A! Ông bắt bẻ tôi hả? Gì kỳ vậy? Ông Rợt đỏ bừng mặt lên khi hiểu ra Luật sư Luật đang giễu cợt mình.

Hai bên nói qua nói lại lằng nhằng suốt 17 phút. Sở dĩ tôi dùng từ “lằng nhằng” chớ không dùng từ “tranh luận” vì suốt từ đầu đến cuối ông Rợt có lý luận, lập luận gì đâu mà tranh luận; ông chỉ biết “cương quyết” lặp đi lặp lại hai câu: “Sếp tôi chỉ đạo phải có giấy giới thiệu của Tòa án mới được gặp” và “Sếp tôi nói phải làm đúng luật” như một cái máy, còn cái “luật” đó ở đâu ra thì ông Rợt ấm ớ không trả lời được.

Chúng tôi phải lót tót sang Tòa án huyện Hòa Thành gặp ông Cường - Thẩm phán, người vừa ngồi ghế Chủ tọa xét xử anh Sào tại phiên tòa sơ thẩm vừa rồi.

Sau khi nghe Luật sư trình bày lại đòi hỏi quái dị của ông Rợt, ông Cường đồng ý rằng ông Rợt yêu cầu giấy giới thiệu của Tòa như thế là sai. Nhưng ông Cường lại cho rằng ông đã xét xử xong thì “hết trách nhiệm”, vì “sẽ chuyển lên Tòa tỉnh”. Luật sư Luật vặn lại: “Bị cáo chưa kháng cáo làm sao chuyển lên tỉnh? Án chưa có hiệu lực, hồ sơ vẫn còn ở Tòa huyện thì Tòa huyện vẫn phải chịu trách nhiệm chớ!”. Ông Cường không bẻ lại được nên chỉ nói đi nói lại: “Quan điểm của tôi là như vậy”. Tôi nghe mà mắc cười quá, Trời ơi, Thẩm phán mà làm việc và hành xử theo “quan điểm của tôi” chớ hổng phải theo quy định pháp luật. Chẳng lẽ mình cười ha ha lên liền tại đó thì ông Cường bị “quê độ” với những người đang có mặt. Dù sao ông Cường cũng là người có phần “tử tế” trong phạm vi quyền hạn của ông, vì ông đã hào phóng “thí” cho Nhà tạm giữ Công an huyện Hòa Thành mấy tờ giấy giới thiệu trong thời gian Tòa đang thụ lý chờ xét vụ án anh Sào. Ông Cường bảo rằng ông phải “xin ý kiến Chánh án” và trả lời sau, còn hôm nay thì “lãnh đạo mắc họp”(?!)

Từ giã ông Cường, chúng tôi lên xe chạy tới Viện Kiểm sát nhân dân huyện Hòa Thành, vào gặp ông Tạ Hoàng Phi - Kiểm sát viên, người vừa đại diện Viện kiểm sát giữ quyền công tố trong phiên tòa sơ thẩm vừa qua. Ông Phi đồng ý rằng ông Rợt đã đòi hỏi sai luật, nhưng ông Phi “tiến bộ” hơn ông Cường ở chổ ông không đem cái “quan điểm của tôi” ra áp dụng như ông Cường, mà ông chỉ bảo rằng ông không có quyền quyết định, để ông xin ý kiến lãnh đạo, hẹn 9 giờ sáng mai đến Viện ông sẽ trả lời, còn hôm nay “lãnh đạo mắc họp”.

Vừa đi ra, Luật sư Luật vừa nói: “Cái huyện này nó quái lạ, y như rằng lần nào có Luật sư tới là “lãnh đạo họp”! Tôi mới bảo rằng: “Anh đợi em trúng số độc đắc sẽ đày thọ anh thuê phòng khách sạn “ăn dầm nằm dề” ở đây một tháng để “giải quyết” cho lãnh đạo cơ quan tố tụng huyện Hòa Thành “họp” xuyên suốt một tháng luôn”.

Ghé vào nhà mẹ anh Sào thăm gia đình một chút. Đã hơn 5 giờ chiều, chiếc xe cà khổ chở chúng tôi lại “bò” từng chút một trở về Sài Gòn dưới cơn mưa xối xả mà “tầm nhìn xa” không quá 3m.

Sáng sớm ngày 05/9/2008, chúng tôi lại một lần nữa trở lên Hòa Thành. Cán bộ các cơ quan tố tụng huyện Hòa Thành lại tiếp tục ca bài “lãnh đạo đi họp” và “Giấy giới thiệu của Tòa án đâu?” (chớ không phải giấy giới thiệu của Văn phòng Luật sư đâu nhé!) mặc dù họ đều thừa nhận rằng họ đang làm sai bét và đang cản trở quyền kháng cáo của bị cáo. Nhưng sáng nay khác chiều hôm qua ở chổ chúng tôi đã mời chị Nguyễn Thị Tâm - vợ anh Phan Văn Sào cùng đi. Chị Tâm đến Tòa án huyện “ăn vạ” cho đến lúc cán bộ Tòa phải nhận đơn kháng cáo do chị Tâm thay mặt chồng ký tên mà không phải là anh Sào ký.

Còn gì khôi hài hơn khi nhìn đơn kháng cáo đứng tên Phan Văn Sào nhưng không có chữ ký của Phan Văn Sào mà lại có ghi dòng chữ “Tôi tên Nguyễn Thị Tâm là vợ của bị cáo Phan Văn Sào. Sau khi Tòa án huyện Hòa Thành xét xử sơ thẩm, chồng tôi muốn kháng cáo nhưng Công an nhà tạm giữ không tạo điều kiện để chồng tôi kháng cáo, tôi xin thay mặt chồng tôi ký đơn kháng cáo này để kịp thời hạn luật định. Rất mong Tòa án xem xét. (Ký tên) Nguyễn Thị Tâm”, và bên trên là con dấu “Tòa án nhân dân huyện Hòa Thành. Vào sổ nhận đơn số 243 ngày 05 tháng 9 năm 2008”; Vì cái sự "vợ ký đơn kháng cáo thay chồng" chưa hề được quy định trong Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự.

Tại các cơ quan thực pháp luật mà còn hành xử như thế, thì những nơi khác tình hình sẽ ra sao? Tôi có cảm giác ánh sáng pháp luật không hiện diện ở địa phương này, thay vào đó, người ta đang quản lý xã hội bằng một thứ luật khác mà dân gian thường gọi mai mĩa là “luật rừng”. (Xin lỗi rừng! Ví như thế này thì “xúc phạm danh dự” rừng vàng biển bạc của ta quá!).

.

Đến “văn hóa làm báo” của Báo Tây Ninh

Ngày 30/8/2008, tờ báo Tây Ninh, cơ quan ngôn luận do Đảng ủy tỉnh Tây Ninh cấp kinh phí hoạt động và trực tiếp quản lý đăng bài viết “Phạt tù kẻ vu khống nhiều cán bộ và người dân xã Long Thành Bắc” của tác giả Gia Minh. Nội dung bài báo không có gì mới vì nó chỉ lặp lại “Báo cáo kết luận” của Thanh Tra huyện Hòa Thành nhưng còn tệ hơn bản Báo cáo kết luận ở chổ luôn lớn tiếng buộc tội bị cáo mà không viện dẫn được lý lẽ, chứng cứ nào thuyết phục người đọc.

Không biết Gia Minh là ai, phóng viên, cộng tác viên hay cán bộ Đảng viên, bao nhiêu tuổi, học hành đến đâu, trình độ nghiệp vụ ra sao, tư cách đạo đức như thế nào, mà từ đầu đến cuối bài viết của mình, tác giả Gia Minh đã gọi ông Phan Văn Phụ (Bí thư xã Long Thành Bắc), ông Phan Hoàng Định (Trưởng Ban Quản lý ấp Long Đại), ông Nguyễn Đăng Tâm (cán bộ địa chính xã Long Thành Bắc), bà Phan Thị Kim Phướng (Thư ký Văn phòng UBND xã Long Thành Bắc) nhất nhất bằng đại từ nhân xưng “ông”, “bà” rất kính cẩn; còn khi nhắc đến tên anh Sào thì tác giả Gia Minh lại gọi xách mé bằng “Phan Văn Sào” hoặc “Sào” trống lỏng, chỏn lỏn dù ông Tâm, bà Phướng chỉ đáng tuổi là con cháu, em út so với anh Sào?

Có lẽ tác giả Gia Minh chưa hề đọc Hiến pháp nên không biết rằng Điều 72 Hiến pháp quy định:

“Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật.

Người bị bắt, bị giam giữ, bị truy tố, xét xử trái pháp luật có quyền được bồi thường thiệt hại về vật chất và phục hồi danh dự. Người làm trái pháp luật trong việc bắt, giam giữ, truy tố, xét xử gây thiệt hại cho người khác phải bị xử lý nghiêm minh”.

Phiên Tòa sơ thẩm xét xử ngày 26/8/2008, mới 4 ngày sau, án chưa có hiệu lực thì bị cáo vẫn chưa phải là có tội, anh Sào đang chuẩn bị đơn kháng cáo thì tác giả Gia Minh đã vội vàng “thay mặt” Hội đồng xét xử phúc thẩm “kết” anh Sào phạm tội “vu khống” và dùng từ ngữ miệt thị gọi anh Sào là “kẻ” này, “kẻ” nọ, nào là “ngoan cố”, “không thành khẩn nhận tội”, v.v… mà không biết rằng luật quy định bị can, bị cáo có quyền tự bào chữa. Cho dù anh Phan Văn Sào có phạm tội thật sự thì anh cũng chỉ chịu hình phạt theo quy định tại Bộ Luật Hình Sự, tức bị hạn chế một số quyền công dân chớ không phải là bị chà đạp danh dự, nhân phẩm. Luật pháp Việt Nam hiện hành bảo vệ danh dự, nhân phẩm công dân, không ai được phép miệt thị, xúc phạm danh dự, nhân phẩm người phạm tội.

Chẳng biết tác giả Gia Minh có nghĩ đến viễn cảnh khi anh Sào ra tù sẽ khởi kiện Gia Minh và Tổng Biên tập báo Tây Ninh về hành vi viết bài đăng báo có tính chất “miệt thị, xúc phạm danh dự, nhân phẩm công dân” hay không nhỉ?

Ông bà ta có câu: “Văn tức là người”, phê phán anh Sào tố cáo “nhiều sự việc không liên gì đến anh ta”, “thày lay” thì tác giả Gia Minh cũng tự bộc lộ cho bạn đọc thấy tư tưởng “sống chết mặc bây” của mình. Liên quan đến quyền lợi của mình thì mình mới tố cáo, còn thấy sai nhưng không liên quan đến mình thì làm thinh ư? “Cha chung không ai khóc” ư? Vậy ý thức, trách nhiệm công dân của anh ở chổ nào? Nếu ai cũng quan niệm như tác giả Gia Minh thì ngày trước không ai tham gia kháng chiến làm gì, vì chuyện làng chuyện nước là việc công, không liên quan đến mình, ai chết chớ không phải mình chết, kháng chiến chi cho phải nằm rừng nằm rú, ăn bụi ngủ bờ cho thêm khổ?

.

“Bạn dân”, “đầy tớ của dân” thì cố tình cản trở, lạm dụng quyền lực nhằm tước đoạt quyền kháng cáo của bị cáo. “Tiếng nói của nhân dân” thì lạm dụng vị trí công tác, lợi dụng hoàn cảnh người ta đang bị tù đày để miệt thị, xúc phạm danh dự cá nhân. “Bạn dân”, “đầy tớ của dân”, “Tiếng nói của nhân dân” đối xử với dân như thế, nếu không gọi là “phản phúc”, là “tội ác” thì phải gọi là gì??

.

Tạ Phong Tần

________________

Bài liên quan:

Luận cứ bào chữa cho anh Phan Văn Sào tại phiên tòa sơ thẩm

Photobucket

Đơn kháng cáo đứng tên Phan Văn Sào nhưng chị Nguyễn Thị Tâm ký.
Photobucket
Báo Tây Ninh ngày 30/8/2008
Category: Tiếng nói dân chủ | Views: 1156 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0