Thứ Hai, 2022-01-24, 4:13 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Chín » 26 » Dân chủ: sóng ngầm và bão nổi
7:43 PM
Dân chủ: sóng ngầm và bão nổi


Vào nửa đêm rạng sáng ngày 19/09/2008, trên khu đất của họ đạo Thái Hà, có hai thanh niên lực lưỡng mang một chậu dầu mỡ, trộn lẩn mắm tôm, hắt lên bàn thờ Đức Mẹ giữa lúc nghi thức cầu nguyện đang tiến hành. Lập tức vài giáo dân chạy đi trình báo toán công an ngồi canh gác gần đó. Thế nhưng nhóm công an này án binh bất động. Rõ ràng là công an và thanh niên du đảng đã phối hợp với nhau trong việc khiêu khích dân chúng Thái Hà. Dĩ nhiên, Thái Hà lòng buồn vô han, căm giận ngút ngàn, nhưng đành phải nén nước mắt, quyết tâm ôm lấy phương châm “bất bạo động”.

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau vụ Thái Hà bị tấn công bằng mắm tôm, sáng sớm ngày 19/09/2008 khu Toà Khâm Sứ Hà Nội bất ngờ bị tràn ngập bởi tiếng vận chuyển ầm ĩ của các loại xe cơ giởi xây dựng cầu đường. Thêm vào đó, vô số công an thuộc nhiều đơn vị khác nhau với sự tăng cường của chó nghiệp vụ canh gác các chốt an ninh dẫn vào khu vực Toà Khâm Sứ. Hỏi ra mới biết: đang khi Toà Tổng Giám Mục Hà Nội và Nhà cầm quyền CSVN thương lượng để tìm giải pháp cho vu tranh chấp đất đai tại toà khâm sứ thì chế độ Hà Nội đột ngột quyết định biến khu đất Toà Khâm Sứ thành công viên. Như vậy, thay vì trả Toà Khâm Sứ lại cho tổng giáo phận Hà Nội như đã hứa, CSVN chạy làng bằng lá bài công viên cây xanh. Trong khi đó, giáo dân Hà Nội, có khi lên tới 5000 người, vẫn bình tâm đọc kinh cầu nguyện, xin cho công lý và hoà bình đến với Việt Nam... Mặc dầu bi công an gây ra đủ loại khó khăn, nghi thức cầu nguyện vẫn diễn ra liên tục trong các ngày thứ sáu 19, thứ bảy 20 và chủ nhật 21/09/2008.

Giữa lúc mọi người đang tập trung chú ý tới Toà Khâm Sứ thì bất thình lình Thái Hà bị tấn công vào đêm ngày 21/09/2008 và các ngày kế tiếp. Chế độ Hà Nội vân dụng tất cả ma thuật du đảng để đánh vào Thái Hà. CS bao vây Thái Hà bằng công an, chó săn, hàng rào kẽm gai. CS huy động hàng trăm đoàn viên thanh niên Cộng Sản xông vào nhà thờ, tu viện Thái Hà đập phá tài sản, phun nước bọt, chửi bới giới linh mục và giáo dân bằng những lời lẽ cực kỳ vô văn hoá. CS thiết lập hệ thống loa phóng thanh hướng thẳng vào tu viên Dòng Chúa Cứu Thế và nhà thờ Thái Hà, cho phát ra những âm thanh quái ác với cường độ cực lớn nhằm làm cho tu sĩ và giáo dân hoàn toàn không thể đọc kinh hay cầu nguyện. Đây là phương pháp khủng bố vừa tinh thần vùa thể xác mà Hitler đã sử dụng thời đệ nhị thế chiến. Cuối cùng ngày 24/09/2008, vẫn với cung cách làm việc lấp liếm của những kẻ bất chính, chế độ Hà Nội vội vàng đưa ra quy hoạch biến lô đất 178 Nguyễn Lương Bằng thành công viên cây xanh.

Những trận đột kích do Hà Nội điều động lấy Dòng Chúa Cứu Thế và Toà Tổng Giám Mục Hà Nội làm mục tiêu trông có vẻ muôn hình vạn trạng nhưng tựu trung lại chỉ là chiến thuật dương đông kích tây của những tay chuyên sống bằng nghề đá cá, lăn dưa tại các chợ Bến Thành Saigon, Đồng Xuân Hà Nội. Cả võ Bến Thành lẫn võ Đồng Xuân không thể làm cho vị Tổng Giám Mục Hà Nội nao núng. Vì vậy, Hà Nội phải tìm cơ hội khác để có thể tấn công Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt một cách độc hiểm hơn. Cơ hội đó như sau: ngày thứ bảy 20/09/2008 nhân cuộc gặp mặt với UBNDTP Hà Nội, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt có phát biểu một số ý kiến, trong đó có đoạn nói rằng:


“ Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam. Đi đâu cũng bị soi xét , chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật, nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”


Hà Nội và hệ thống truyền thông của Hà Nội vội vã nắm lấy nhóm chữ: “Chúng tôi rất nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam” để mạnh mẽ lên án Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt phản quốc!

Muốn tìm hiểu ý nghĩa của một câu văn, người khảo sát cần làm việc theo hai chuẩn mực: dòng văn và mạch ý. Trích nguyên văn, không cắt đầu, cắt đuôi. Đó là tôn trọng dòng văn. Ý của hai đoạn văn trước và sau câu-nói-gây-tranh-cãi là những ý nào. Đó là sự kết nối thích nghi của dòng ý. Trước khi đề cập tới hộ chiếu Việt Nam tại các phi trường quốc tế, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã đặt vấn đề khu đất số 42 Toà Khâm Sứ. Cách đây nhiều thập niên khu đất này bị CSVN tịch thu kiểu luật rừng, không hề có giấy tờ chứng minh. Vì vậy khi tranh luận về căn bản pháp lý của hành động tịch thu đất số 42, UBNDTP Hà Nội kêu gọi hãy giải quyết vấn đề “theo tình người”. Ngược lại TGM Ngô Quang Kiệt chủ trương “Về phương diện pháp luật chúng ta phải làm theo pháp luật, thì cái gì cũng phải có cơ sở pháp lý”. Kế đến, TGM Kiệt nhấn mạnh: “Chúng ta phải sống theo luật pháp”. Mặt khác, do thiện ý muốn giữ phép lịch sự đối với UBNDTP Hà Nội, Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt không nói thành bạch văn hậu quả của tình trạng sống không theo luật pháp, nhưng những người tinh ý đều hiểu rằng “không theo luật pháp” đồng nghĩa với tham ô, rửa tiền và buôn lậu. Các tội phạm kia chỉ có đảng viên CSVN mới “được quyền” trở thành bị can. Các tội phạm kia nhiều và nổi tiếng đến độ những người mang hộ chiếu Việt Nam bị chú ý tại phi trường quốc tế các loại. Nhớ rằng tuyệt đa số những người mang hộ chiếu Việt Nam đều là đảng viên và gia đình đảng viên. Và nhớ rằng nhóm chữ “đi đâu cũng bị soi xét” hàm ý bị nghi ngờ buôn lậu. Đó là tất cả các lý do giải thích tai sao Tổng Giám Muc Ngô Quang Kiệt nói rằng: “Chúng tôi rất nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét”. Muốn hết nhục thì đất nước chúng ta phải mạnh, tức là việc điều hành xã hội “phải có lý luận xây dựng thật vững chắc trên nền tảng pháp lý”.

Như vậy, khi tách riêng một câu nói ra khỏi dòng văn, mạch ý để lên án TGM Ngô Quang Kiệt phản quốc, chế độ Hà Nội đã tỏ ra vô văn hoá hoặc giả vờ vô văn hoá.

Một ngày trước khi cắt xén ngôn ngữ để bóp méo nội dung lời phát biểu của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, CSVN đã cố ý đả thương một ký giả Hoa Kỳ. Ngày 19/09/08 hãng thông tấn Associated Press của Hoa Kỳ cho hay ông Ben Stocking trưởng đại diện của AP tại Hà Nội đã bị đấm, bị bóp cổ, và đập vào đầu khi lấy tin về cuộc cầu nguyện của giáo dân tại khu vực toà khâm sứ. CSVN đã tịch thâu máy ảnh của ông Stocking, đến nay vẫn chưa hoàn lại. AP là hãng tin lớn hàng đầu của thế giới. Bộ ngoại giao Hoa Kỳ cùng tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới và Ủy Ban Bảo Vệ Nhà Báo đều mạnh mẽ phản đối CSVN về hành động hành hung ký giả.

Càng ngày CSVN càng tỏ ra quyết tâm đánh Đông, diệt Tây để bảo vệ cho đến cùng đất đai họ đã cướp được từ tay nhân dân. Do đâu mà CSVN có quyết tâm kia? Phải chăng đó là bài học của quan thầy Trung Quốc? Thưa không phải như vậy! Ngày 23/09/2008 trả lời phỏng vấn của đài BBC Luân Đôn, tiến sĩ Tăng Chuyên Huy, Học Viện Khoa Học Xã Hội Trung Quốc, cho biết:


“Thời kỳ cải cách những năm 1950, chính phủ Trung Quốc tịch thu đất, bất kể đất của Công Giáo hay Phật Giáo để phục vụ cho mục đích của nhà nước. Nhưng khoảng 20 năm sau đó, tức thập niên 1970, chính phủ dần trả lại đất đai cho tôn giáo. Thậm chí các nhà thờ cũ thường ở những vị trí rất đẹp trong thành phố, nếu chính phủ Trung Quốc muốn trưng dụng hoàn toàn những khu đất này, họ phải trả tiền theo đúng thời giá hoặc cung cấp cho các giáo hội liên hệ những lô đất khác lớn hơn. Tôi nghĩ phải từ 80% đến 90% tài sản của các giáo hội đã được hoàn trả.”


Tại sao CSVN không theo gương quan thầy Trung Quốc để trả laị đất đai cho nhân dân? Chúng ta hãy đi tìm giải đáp cho câu hỏi vừa nêu bằng cách kiểm điểm những thắng và những thua trong cuộc đụng độ về đất đai giữa triều đình Hà Nội và giáo hội Công Giáo Hà Nội.

Trước tiên, hãy nói về những thua: Lý do nào đã khiến cho hơn nửa thế kỷ qua CSVN không xây dựng công viên trên đất Thái Hà và Toà Khâm Sứ ? Thưa rằng CSVN cố tình bỏ hoang hai miếng đất kia để chờ cơ hội thuận tiên sẽ biến chúng thành tài sản riêng của tư bản đỏ. Như mọi người đã biết trong lịch sử cướp đất của nhân dân, CSVN chưa hề, dầu chỉ một lần, trả lại cho dân một tấc đất. Ngày nay, trước khí thế của giáo dân Hà Nội, CSVN đành phải dùng hai đồ án xây dựng công viên để che thân: cái- thân- bỏ- của- chạy- lấy- người. Đó là nội dung thua thứ nhất.

Thua thứ nhất kéo theo thua thứ hai, CSVN quyết định và xây dựng hai công viên với tốc độ làm việc của lính cứu hỏa. CSVN sợ rằng nếu chậm tay xây dựng, lòng căm giận của người dân lên quá cao, lúc bấy giờ vấn đề an ninh xã hội vượt ra ngoài tầm kiểm soát cùa Hà Nội. Từ nhiều năm nay, CSVN bao giờ cũng tự nhân là cha mẹ của nhân dân. Tháng 09/2008 là thời điểm giáo dân Hà Nội dạy cho CSVN bài học về sức mạnh của lòng dân. Dân thắng tức là đảng thua.

Bây giờ hãy nói về dân thắng. Ngày 20/09/2008 trong lần gặp mặt giữa UBNDTP Hà Nội và Toà Tổng Giám Mục Hà Nội, với chủ ý thuyết phục giáo dân ngưng đòi đất, ông chủ tịch UBNDTP kể lể rằng: “UBNDTP đã tạo rất nhiều điều kiện cho giáo hội Công Giáo trong những năm vừa qua, nhất là dịp lễ Noel…”.

Đáp lời ông chủ tịch TP Hà Nội, TGM Ngô Quang Kiệt đã thẳng thắn nhận định: “Khi nói taọ điều kiện vẫn còn mang cái tâm lý xin cho”. Tiếp đó TGM Ngô Quang Kiệt nhấn mạnh: “Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải là cái ân- huệ-xin –cho”. Có thể nói đây là lần đầu tiên một công dân Việt Nam mạnh mẽ tuyên xưng quyền tự do tôn giáo, quyền dân chủ của người dân trước mặt giới chức lãnh đạo cao cấp của CSVN. Nó là một tuyên ngôn dân chủ có tác động vang dội nhất. Nó là thắng lợi chính trị ngoạn mục hàng đầu trong những giao đấu giữa giáo hội Công Giáo Hà Nội với triều đình Hà Nôi.

Mặt khác, tuy chưa lấy lại được đất đai như ý muốn nhưng Toà Tổng Giám Mục Hà Nội đã làm cho CS Hà Nội thức tỉnh rằng: từ đây giai đoạn tự do cưỡng đoạt và tùy tiện sử dụng đất đai cùa quần chúng nhân dân đã chấm dứt.

Hơn thế nữa, Toà Tổng Giám Mục Hà Nội là một thành phần của xã hội dân sự. Mỗi lần xã hội dân sư “đụng độ” với chế độ độc tài là một cơ hội để xã hội dân sự thực tập tẩy rửa tâm lý sợ sệt bạo lực của độc tài. Ngày nào xã hội dân sự hết sợ con ma độc tài, ngày đó chế độ bạo quyền Hà Nội cáo chung.

Nói tóm lại chính vì không theo gương quan thầy Trung Quồc để trả lại đất đai cho nhân dân, chiếc ghế cai trị của CSVN đang dần dần mất thăng bằng. Tuy nhiên, từ mất thăng bằng cho đến hoàn toàn xụp đỗ vẫn còn một khoảng cách với nhiều nan đề mà phe dân chủ cần quan tâm. Nan đề trọng yếu hàng đầu nằm ở sự thể rằng: lịch sử của CSVN chính là lịch sử của vô số trường hợp CSVN vừa hầu hạ vừa dựa vào uy thế của ngoại bang để “ổn định chính trị” thông qua chính sách khủng bố và bóc lột người dân.

Tin tức thời sự trong các tuần lễ vừa qua cho thấy Hoa Kỳ ngày càng gặp nhiều khó khăn trong việc đưa bộ binh Mỹ vào chiến trường Trung Đông, nhất là chiến trường nằm dọc theo biên giới giữa Afghanistan và Pakistan. Vì an ninh của chính Hoa Kỳ, chính phủ Mỹ , dầu là Dân Chủ hay Cộng Hoà, đều không thể bỏ Trung Đông như đã bỏ miền Nam Việt Nam. Trong khi đó “bán dân” là hành động có tính truyền thống của CSVN. Bán dân những năm sau 1975 gọi là “Vượt biên bán chính thức”. Bán thanh niên nam nữ gọi là “xuất khẩu lao động”. Bán phụ nữ gọi là chương trình “lấy chồng nước ngoài”. Bán trẻ em gọi là “chế độ tân nô lệ” được che đậy bởi các loại hợp đồng con nuôi. Nay mai nếu CSVN phát động phong trào “xuất khẩu lính Việt Nam” qua Trung Đông chắc hẳn thế giới sẽ không ngạc nhiên. Trong trường hợp này quan hệ giữa Hoa Kỳ và CSVN sẽ rất mật thiết. Trong trường hợp này các thế lực đấu tranh cho dân chủ Việt Nam sẽ phải đương đầu với những khó khăn mới. Khó khăn không có nghĩa là không thể vượt qua. Hoa Kỳ là quốc gia không ngừng vươn lên dựa vào hai cặp đối lập trọng yếu. Đối lập hành pháp và lập pháp. Đối lập Dân Chủ và Cộng Hoà. Trên biên cương giữa những đối lập kia, người Việt Nam sẽ mang dân chủ về cho Việt Nam.


Đỗ Thái Nhiên

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 908 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0