Thứ Hai, 2022-01-17, 9:36 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Chín » 26 » Nỗi lòng người thợ xẻ Tây nguyên - Người thợ xẻ
10:38 PM
Nỗi lòng người thợ xẻ Tây nguyên - Người thợ xẻ
Nguồn: Dòng Chúa Cứu Thế Việt nam
Được sinh ra và lớn lên ở miền bắc, mà nói vui thì tôi là người bắc kỳ chính hiệu. Nhưng vì cuộc sống sinh tồn, tôi phải đi làm ăn ở miền Tây Nguyên với nghề xẻ gỗ.

Cuộc sống hàng ngày với người thợ xẻ không có gì là lạ và khác ngoài việc đi làm ban ngày, tối về chung vui mái ấm gia đình, quây quần bên mâm cơm và chiếc tivi... Chữ nghĩa của người thợ xẻ chẳng được bao nhiêu, nhưng cũng cố gắng để “hy sinh đời bố củng cố đời con” và cho các con tôi ăn học đàng hoàng tử tế.

Mấy đứa cháu (con) nhà tôi có một thói quen là đến trường học hay mượn báo của bạn bè mang về nhà để bố “nghiên cứu”. Hôm nay chúng nó mang nhiều hơn ngày thường, nào là báo Hà Nội Mới, Thanh Niên, An Ninh Thủ Đô ... mà tôi thấy có sự trùng hợp là báo nào cũng đề cập đến vấn đề ở Thái Hà (Quang Trung – Hà Nội) và khu nhà 42 Nhà Chung – Hà Nội. Tôi đọc và rất bức xúc. Nhưng các cháu cũng biết lấy về cho tôi những bài viết với quan điểm khác những tờ báo trên đây. Tôi thầm cám ơn thời buổi hiện đại mà tôi không được biết về công nghệ thông tin nhưng cũng được hưởng dùng.

Nhất là gần đây tôi đọc được bài của một vị chức sắc trong Giáo Hội viết rồi gửi các báo xin đăng mà đợi mãi không thấy báo nào đăng cả. Tôi tự thắc mắc, không biết báo chí thì nhiều mà sao không đưa những bài mang nỗi lòng của người dân? Rồi các cháu trả lời tôi: “Sự độc quyền trên trên báo chí và truyền thông quá rõ rồi bố ạ, cần gì phải bàn đến nữa. Chúng con được đọc một bài suy luận rất hay của tác giả Tạ Duy Anh nhan đề là “CHỮ”. Ông viết hay lắm, chúng con đọc bố nghe đây”:

Năm 1987 cha tôi bị mội tai nạn khủng khiếp mà nguyên nhân của nó liên quan đến chữ. Số là do bị trù dập , oan ức, ông viết một lá đơn nhiều trang giấy gửi lên ba cấp: Huyện, Tỉnh và Trung ương. Lời lẽ trong đơn cho thấy ông là kẻ cùng đường, đơn thương độc mã, cần một sự che chở hào hiệp từ phía công lý. Trong thâm tâm ông nghĩ bất cứ ai đọc lá đơn cũng phải động lòng, muốn xắn tay áo lên xông vào tả đột hữu xung với lũ quan tham cường hào mới. Với một tấm lòng trong sạch, ông yên trí chờ đợi.

Nhưng cha tôi khôg bao giờ biết sự thật: ở cả ba cấp, những người đọc lá đơn ấy đều vô cùng bực mình. Không chỉ do cha tôi kể lể dài dòng mà còn do cách dùng từ quá cường điệu của ông. Thế là mục đích lay động lòng trắc ẩn ở người khác của cha tôi lại tạo ra hiệu quả ngược lại. Những cán bộ được cử về điều tra cùng có một suy nghĩ: Phải cho kẻ viết đơn một bài học. Tình cảm con người là thế đấy. Và sự bực tức ấy truyền sang một cô phóng viên tờ báo tỉnh. Ngoài động cơ nịnh cấp trên, cô phóng viên bị cuốn vào cơn phẫn nộ tập thể và trút lên ngòi bút tất cả nỗi căm giận hoàn toàn vô cớ. Kết quả cô cho ra một bài báo mà bất cứ ai đọc lên cũng đều mím môi, giậm chân đòi lôi ngay cha tôi ra toà. Bài báo sau đó được in lại ở nhiều nơi, cho cô phóng viên nhiều tiếng tăm, bổng lộc và cả những lời ban khen của cấp trên. (Sau đó cô còn được giải nữa, mặc dù đó là cái giải cho cô nỗi nhục nhã hết đời như sau này cô nghiệm ra). Ở huyện, các cơ quan pháp luật cứ chiểu theo lời bài báo quần cha tôi lên bờ xuống ruộng và chỉ một ly nữa thôi là đẩy ông đến chỗ chết!

Thoát nạn chỉ nhờ duy nhất một cán bộ công an tỉnh táo, có chữ nghĩa, cha tôi sợ chữ từ đấy. Với ông chữ là giặc, là kẻ phản trắc lật lọng, là con dao hai lưỡi, là miếng thuỷ tinh nhọn trộn lẫn trong cơm, là trò chơi nguy hiểm, là con quái vật...? cha tôi chỉ còn thiếu một vế nữa để hoàn thiện cái chân lý thuộc về ông. Cái vế ấy là: trong tay một kẻ không có tâm!

Giờ đây thỉnh thoảng về thăm cha ở tuổi tám mươi, tôi thường lảng tránh nói chuyện chữ nghĩa. Tôi cũng chẳng muốn gợi lại quá khứ nên giấu luôn cái chuyện về cô phóng viên năm nào. Suốt ngần ấy năm cô sống trong tâm trạng chạy trốn, nhiều khi gần như điên loạn đến nỗi ngã vào tay hết thằng Sở Khanh này đến thằng Sở Khanh khác vẫn không thoát nỗi sợ. Cô sợ sự quả báo của một lần làm nhơ bẩn chữ.

Cũng đáng là một bài học cho mình khi ngày ngày dùng đến chữ.

Nghe đọc xong bài đó, tôi bàng hoàng nửa tỉnh nửa mê, không biết có thể áp dụng vào báo chí, phát thanh và truyền hình trên đất nước mình không? Các vị đó chắc đã đọc đoạn trích trên trong cuốn “Ngẫu hứng Sáng – Trưa – Chiều – Tối” của nhà văn Tạ Duy Anh được nhiều độc giả ham thích (lại còn được tái bản lần thứ hai nữa chứ). Xin mọi người thông cảm cho sự u mê của tôi, nhưng cũng xin nghiên cứu tìm ra sự thật. Sau này có dịp tôi xin góp tâm tư...
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 967 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0