Thứ Hai, 2022-01-24, 4:05 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Chín » 28 » Lại thêm một người nữa bị bắt giam trước cửa nhà chị Thuỷ
10:14 AM
Lại thêm một người nữa bị bắt giam trước cửa nhà chị Thuỷ
Hà Trung Kiên
( Ghi
theo lời kể của chị Trần Khải Thanh Thuỷ và anh Đinh văn Nhượng)

Nhà văn Trần Khải Thanh Thuỷ - được xem là nhà văn chống đảng từ vài năm nay, người đã dám cất lên tiếng nói trung thực về tình hình thực trạng của Việt Nam: Nước nghèo, quan tham, ăn bẩn từ trên xuống dưới, từ bộ chính  trị tới các chủ tịch thành phố, tỉnh, thị xã, quận, huyện, phường, xã, suốt 64 tỉnh  thành. Một chế độ phát  triển hoàn toàn  ngược lại lòng  dân . Sinh  ra trong  đói rách, lớn lên nhờ chiến tranh và càng ngày càng  hoàn thiện thủ đoạn đục khoét , ăn xương, hút máu, moi rỗng tuỷ dân bằng những chính sách cai trị khắc nghiệt  mà không nơi nào trên thế giới có được, kể cả 3 nước cộng sản còn lại như Cu Ba, Bắc Hàn, Trung Quốc...vì ngoài những chính sách độc tài ra còn cả sự khủng bố dã man nữa. Hàng trăm, hàng nghìn những con người trung nghĩa, thuộc  đủ các thành phần, đối tượng từ trí thức, sinh  viên, công nhân, nông dân, trong các lĩnh vực dân oan, giáo dân...hễ cất cao tiếng nói nhân quyền, đòi đất, đòi ruộng, đòi nhà thờ, giáo xứ, là bị đánh đập dã man hoặc bắt nhốt, phát lệnh truy nã đi toàn quốc...

Chính vì sợ ảnh hưởng của ngòi bút trung  thực của chị, sẽ soi rọi mọi góc khuất tối tăm của đảng cộng sản ra với kiều bào thế giới , với các tổ chức nhân quyền quốc tế mà nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng đủ các thủ đoạn đê hèn nhất từ thời sùng tín trung cổ để hòng dập tắt tiếng nói của nhà văn này, như bắt bớ, khám xét ngang đường, sui khích đầu gấu tại khu vực tràn vào nhà  hành hung, đánh đập cả hai vợ chồng, đọc lệnh khám nhà, tịch thu sách vở, tài liệu,  phương tiện  làm việc, bỏ tù v.v

Từ ngày ra khỏi nhà tù nhỏ, không làm cách nào để khuyên nhủ chị đi theo con đường bán nước hại dân của đảng, nhà cầm quyền Việt Nam lại ngấm ngầm triệt hạ uy tín tên tuổi chị bằng  cách vu cáo, nói xấu, bắt tất cả  những  ai qua lại nhà chị, dù đó là dân oan hay dân thường, lương dân hay giáo dân v.v .

Theo chị Thuỷ cùng số bà con bị bắt thì chỉ từ ngày 15/8 đến nay, trong  vòng hơn một tháng đã có 8 người bị bắt giam trước cửa nhà chị, gồm các bà Đặng thị Thông (Thái Bình), ông Nguyễn Công Huân( Yên Bái), anh Nguyễn Kim Nhàn( Bắc Giang), ông Võ văn Nghệ( Thanh Hoá) ông Nguyễn Văn Minh( Đà Lạt),  anh  Nguyễn văn Chính( Hà Nội)... Trong số đó có những người bị bắt, nhốt tới hai lần, đến 22 giờ đêm mới thả. Đặc biệt chị Đặng  thị Thông vì không chịu viết bản tường trình kê khai mối quan hệ từ ngày quen biết, không chấp nhận những lời vu vạ, xảo trá đê hèn của chúng về nhà văn nghĩa khí này, cũng  như không chịu cam đoan sẽ không ra vào nhà chị Thuỷ nữa nên bị chính tên Nguyễn Bỉnh Khiêm - trưởng công an phường Đức Giang, dở những trò vô cùng đồi bại,  thú tính là nhốt trong phòng kín, tắt đèn, tắt quạt để 20 tên cả công an lẫn đầu  gấu xông vào đánh hội đồng suốt  hơn 1 giờ đồng hồ , đến 8 giờ tối, khi thả  ra, lại cử người cầm gạch theo để  hành hung, hòng phủ nhận tội lỗi,  phi tang  dấu vết ( xem http://www.danlentieng.net/spip.php?article1861)

Chị Đặng thị Thông trong ngôi nhà bị phá. Ảnh Hà Trung Kiên

 

Sáng 21/9/2008, sau cả thời gian dài bị giam giữ trong nhà, qua các đợt câu lưu, 19/8, 2/9, 14/9) Chị Thuỷ mới được nới lỏng để ra khỏi nhà đi bộ, ăn sáng, khi về thì bắt gặp những dòng chữ viết lếu láo ngay trước cửa, với đầy hàm ý đe doạ" thằng Tân muốn chết, Tân hâm đáng chết"  viết  bằng  gạch , và hàng vô số gạch  nửa ném vào cửa nhà.

 Qua phán đoán vợ chồng chị nhận định, có thể vì theo dõi chị chặt, mà vẫn không làm gì được, vì nghĩ anh Tân ( chồng chị) đã có những biện pháp tích cực  để bảo vệ vợ khỏi ảnh hưởng xấu xa tồi tệ cùng là những hành động giấu mặt của chúng nó. Đặc biệt là việc nhét các vật nhọn bằng sắt, đồng, chì, nhôm  vào ổ khoá nhà chị vào các ngày 19/8, 2/9, 14/9   không cho chị và chồng con ra khỏi nhà nên sau khi phải  phá khoá để giải phóng cả nhà , anh Tân đã bực bội yêu cầu chúng không được  làm những  việc hèn hạ, đê tiện, không xứng đáng với danh hiệu người, càng không phải là một công an nhân dân như thế:

 - Thật  tôi  không hiểu  các ông có phải  là người không? Hay đúng là chó toàn phần  như vợ tôi  nói. Nếu đúng  là công an, biết bảo vệ nhân dân đất nước thì  ra 46 Hoàng Diệu mà bắt ngay những  thằng bành trướng đang lăm le lấn chiếm lãnh hãi, lãnh thổ của Việt Nam mình kia kìa. Việc đéo gì mà phải  canh vợ tôi ? Sức dài,  vai rộng  mà lại làm cái việc thất đức, thấp kém thế à? Gọi bố mẹ, vợ con các ông ra tận nơi mà nhìn việc làm của các ông xem, họ có biết xấu hổ không? Hay là đến mẹ, vợ, con  các ông cũng đâu có hay, cái nghề được đảng và nhà nước đào tạo lại chỉ là  ngồi canh người ốm ở ngay...xó hè, vệ đường thế này?

 Qúa ô nhục, chúng đã trả thù bằng cách đứng bật  dạy  cả loạt,  tai dựng , mắt  trắng , răng nhọn, gầm gè:

- Mày muốn gì? Đ.m  muốn chống người thừa  hành công vụ hả? Ờ, nghề của bố mày được  đảng và nhà nước đào tạo  trả lương tháng đấy...Đ.m

 Căng thẳng đến mức chị Thuỷ và hai cháu gái phải ra gọi chồng vào, kẻo những kẻ đã mất hết tính người rồi, đã tự hạ mình xuống hàng súc vật, cam tâm theo những con đầu đàn ăn bẩn làm bậy, trơ lì bao nhiêu năm trước những lời  rủa sả của cả cộng  đồng người Việt khắp thế giới cũng như các quan khách quốc tế, qua tấm ảnh cha Lý bị bịt miệng, Nguyễn Tiến Nam bị bóp cổ giữa  đường, áp giải luật sư Lê thị Công Nhân  và Nguyễn văn Đài ra toà v.v thì thừa hơi dính vào làm gì cho bẩn tưởi thêm? Nhà thơ Ấn Độ nổi tiếng Pitago nhận định: "Tiếng  nói là hơi thở của  tâm hồn". Chúng lôi cả mẹ  đẻ  ra mà chửi thề như thế đủ biết tâm hồn chúng nó sặc sụa, ô uế đến mức  nào?  

Ngay sau đó là một loạt các hành động  khiêu khích, doạ nạt, chửi bới, chặn đường, cố tình đạp vào chân anh Tân, mỗi lần phải đi  xe qua lòng  ngõ hẹp để về nhà (đúng chỗ chúng ngồi canh), để nếu anh tức giận, phản ứng chính đáng, sẽ kiếm cớ gây sự và buộc án, gán tội, bắt anh theo đúng cái gọi là pháp luật của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, một nhà nước đồng nghĩa với xã hội đen, chỉ chuyên bắt giữ người lương thiện dám tỏ ý phê phán những việc làm bạc nhược hèn hạ, đồi bại của chúng, từ khi thành lập( 1945) đến nay.

 sáng  nay (21-9) khi chị vừa ra khỏi nhà là cảnh ném gạch đá và hù doạ này.

Buổi chiều, cả nhà vừa kịp thiếp đi sau nửa ngày ngột ngạt, căng thẳng, oi bức vì không khí hầm hập của mùa hè qua muộn, nhiệt độ trong nhà lên tới 33 độ C, bỗng có chuông điện thoại. Nghĩ ngày 14-9 đã qua rồi, bản thân chị thì bệnh tật ốm yếu, chúng nó chẳng mất công canh giữ làm gì, cứ để mọi người đến thăm mình theo đúng đạo lý của người Việt, nên chị đồng ý để khách vào.

Ngồi chừng 5 phút, anh Tân chồng chị đã phát hiện ra tên Nguyễn văn Quý - một kẻ thất học vì dốt nát ngu đần, không công ăn việc làm, nay là dân phòng của phường, lừ lừ tiến đến, theo sau là tên chó già Nguyễn văn Lưu - công an bộ- người liên tục có mặt tại nhà chị Thuỷ trong những vụ "bắt nóng" như thế này, liền giật mình kêu:

 - Đúng là điện thoại nhà mình bị cài đặt thiết bị nghe trộm rồi, hay là chúng nó cài camera quay lén? Nếu không  đang là ngày chủ nhật, khách lại vừa kịp đến, sao lũ chó đã  đánh hơi và xộc đến  nhanh  thế?

Ngay lập tức anh Đinh văn Nhượng - dân oan  Bắc Giang bị áp tải bằng  xe máy lên đồn công an phường Đức Giang và lại lặp lại những bài bản khai báo quen  thuộc:

_ Anh đến đấy làm ? Tại sao ở tận Bắc Giang lại phải  vào tận nhà con phản động ấy?

 - Thì tôi đưa cháu xuống nhập trường ở Hà Nội, tiện thể ghé qua thăm chị ấy ốm

 - Ốm ốm cái gì. Nó ốm đã có bọn lưu vong phản động lo, không cần đến

cái mặt anh,

 Rồi như mọi lần, chúng kéo đến cả chục tên thuộc đủ các cấp bậc thành

 phần,  hòng dồn anh vào ngõ cụt, đường cùng của sự sợ hãi, bấn loạn tinh thần .

 Qúa lo sợ và cũng muốn để  yên thân, anh Nhượng phải  ký vào bản cam đoan không quay lại nhà chị Thuỷ như tất cả mọi dân thường, dân oan khác.

 Khám người anh không có gì, ngoài chứng minh thư nhân dân và tấm vé xe buýt, nên sau 3 tiếng đồng hồ hù doạ, thuyết giáo bằng chính tư tưởng Hồ Chí Minh áp dụng trong lĩnh vực bắt  người oan trái, chúng áp tải anh ra tận bến xe ô tô để tống anh lên xe mới chịu quay về.

 Vừa hết  một chặng xe, biết không bị chó bám, anh vội nhảy xuống và gọi điện thoại báo tin cho chị Thuỷ biết và nhờ chị bằng cách nào đó đưa lại cho anh tất cả  các phương tiện, vật dụng từ điện thoại di động, băng, máy ghi âm, ổ USB, đơn từ của các hộ dân oan  mà anh đã kịp giấu xuống chiếu, trước khi bị bắt đi ..Chờ đến tối mịt, mắt chó không nhìn được xa, chị Thuỷ mới nhờ người đi chợ, cắt đuôi để chuyển về cho chủ nhân của chúng.

 Tâm sự với  mọi người qua điện thoại , chị Thuỷ  bộc bạch:

- Được mọi người quan tâm cứ hỏi thăm sức khoẻ của tôi suốt, nhưng còn

chó xã hội chủ nghĩa thì sao có thể  khoẻ được ?

 Viết đến đây tôi  lại nghĩ tới câu nói đầy uất hận, khinh miệt của anh Đỗ Nam Hải, khi bị lũ chó công an, chó xã hội chủ nghĩa vây bắt  trên đường :

 Về nhắn với quan thầy các cậu là hãy ăn cứt đi, đừng ăn cơm nữa, vì chỉ có chó xã hội chủ nghĩa mới  hành xử  khốn nạn như thế này  thôi!

Và tôi mong sao có đủ sự dũng cảm và uy lực của bà Dương Thu Hương để tìm đến ỉa vào mặt cả đám quan thầy lãnh đạo cũng như bọn chó đói xã hội chủ nghĩa

Ninh Bình 22-9-2009

HTK

Chó nghiệp vụ và chó công vụ  XHCN. Ảnh Hà Trung Kiên
Category: Tiếng nói dân chủ | Views: 802 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0