Thứ Hai, 2021-10-25, 1:54 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười » 8 » Chuyện chỉ có ở lờ đờ Việt Nam (1)
8:15 PM
Chuyện chỉ có ở lờ đờ Việt Nam (1)


Tùy bút: Trần Khải Thanh Thủy

Gửi Liên!

Từ hôm em bị bắt, chị chỉ còn biết tìm hình bóng em qua những lời tâm sự của mẹ, của anh trai, má Lệ, Bác Quận, cô Nga (vợ nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa)...

Thật nực cười khi nhà nước cộng sản, qua miệng lưỡi của Lê Dũng lại tuyên bố: “Phạm Thị Thanh Nghiên không hề bị bắt”. Quả là không hiểu được lũ cộng sản đớn hèn này nữa. Cố tình biến không thành có, biến có thành không, biến sáng sủa thành đen tối, biến méo thành tròn, biến bồ hòn thành... ngọt (!)

Người xưa nói: Chó loanh quanh 7 vòng mới nằm, người đáo lưỡi 7 lần mới nói. Lãnh đạo cộng sản Việt Nam quyết không phải giống người, chúng chỉ là loại động vật... vĩ đại (đuôi to) mà thôi. Cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa bẩn tưởi, hôi hám nặng trịch, quá khổ mà suốt 63 năm trời qua, chúng bắt người dân phải khênh trên vai... Vừa ì ạch khênh, thở chả ra hơi mà miệng vẫn phải hô: “Muôn năm! Muôn năm! Muôn năm” (Ðủ ba lần).

Hễ ai có ý định đi chệch đường lối của chúng đã vạch sẵn theo các “tấm biển chỉ đường”, hoặc lên án trò hề lố bịch, nhố nhăng, xuẩn ngốc, ngu kỳ diệu của chúng, bằng cách yêu cầu chúng phải vứt cái đuôi to (tức sự vĩ đại đi), giải phóng dân ra khỏi ngôi nhà xã hội chủ nghĩa tồi tệ lầm than, ma quái, bưng bít, chấm dứt cảnh đảng bóc lột dân, “đầy tớ” lừa bịp chủ... thì chúng liền thực hiện chính sách “nhân đạo gấp triệu lần tư bản”, bắt họ phải “giãy chết” trong song sắt nhà tù thay cho chủ nghĩa tư bản bao nhiêu năm qua không chịu giãy chết theo lời chúng tuyên án.

Câu dân gian truyền khẩu trong lòng dân tộc, chưa khi nào lại đúng như thời cộng sản này:

“Làm người thì khó,

Làm chó thì dễ”.

Tuy nhiên:

“Nếu chó mà biết nói năng

Thì đảng cộng sản hàm răng chẳng còn.”

Chó có biết bao nhiêu đặc tính tốt đẹp mà đảng cộng sản không có. Chó được chủ nuôi, chó trung thành với chủ, biết phân biệt người tốt, kẻ xấu qua việc ngửi hơi, tìm “vía”, nên không mấy khi cắn bậy, sủa càn? Tuy là chó, thuộc tầng lớp dưới trong đám động vật chúng sinh hạ đẳng, vốn bị loài người miệt thị và bỉ bai, song lại dễ gần và có độ tin cậy cao hơn hẳn bọn lờ đờ đảng và lũ tay sai này. Chúng mang danh người - vốn ưu đẳng nhất thế gian mà luôn hành xử với đồng bào theo kiểu hạ đẳng nhất, miễn giữ được đồng lương tháng trên cơ sở cưỡng bức người dân nuôi (thông qua hàng trăm khoản thuế vô lý, mức thuế bài bây), ngược hẳn với những đặc tính quan trọng của loài chó. Ðó là: Chó không ăn thịt chó, còn lũ ngợm đảng thì lại chuyên gặm xương, hút máu, uống não, tủy người. Nhiều con chó khi về nhà chủ còn biết đứng hai chân như người để lễ gia tiên, hai tay chắp lại, lạy thổ công, thổ địa, thổ thần, không dám coi thường oai linh, thần thánh... Tuy run bần bật vì thế đứng không quen (hai chân trước phải có người giữ). Còn những tên chó đảng, não bộ phát triển hơn hẳn loài chó thông thường, lại coi thường cả nhận thức, tâm linh, luật nhân quả, chỉ vì miếng ăn mà quên tất cả. Trong mắt chúng, trời luôn luôn bé. Thần luôn bất linh (!)

Nhiều con chó có thói quen xấu cứ ngồi chầu hẫu bên cạnh, chờ miếng xương chủ quẳng từ miệng xuống, song chỉ cần dạy dỗ, bảo ban vài lần là bỏ ngay thói xấu đó. Nó chờ khi nào chủ cho riêng vào đĩa nhỏ đặt trước mặt rồi gọi đến mới dám vẫy đuôi tìm vào, mắt ánh lên niềm tin cậy, biết ơn. Riêng lũ công an của đảng, thì người đi một bước, chúng bám một bước. Người vào phòng vệ sinh công cộng thì chúng đứng áp sát bên ngoài để theo dõi, nghe ngóng, bẩm báo, vây bắt, không rời người nửa bước. Người ăn ở quán, chúng cũng hầu hẩu ngồi chờ bên cạnh. Không ít lúc, người phải quát:

- Cái thằng chó này, mày có nhiệm vụ theo tao thì cứ theo, nhưng lui ra, để yên cho tao tiếp bạn bè của tao. Mày theo tao từ Hà Nội vào tận Ðà Lạt, Huế, Ðà Nẵng chưa chán à? (2)

Hoặc:

- Ðề nghị các người để yên cho tôi ăn. Trời đánh còn tránh bữa ăn, các người có cả ô tô, xe máy, còng xích với ba chục mạng vây quanh, trong khi điện thoại di động, chìa khóa xe máy của tôi thì đè ngửa ra để cướp rồi, hỏi tôi còn chạy đi đâu mà sợ, hả? (3)

- Không ăn uống gì hết, lên đồn rồi “ăn”.

Vì thế nhiều lúc nhìn vào mắt chó, ta thấy hiền lành, thông tuệ hơn hẳn mắt lũ chó đảng vì đã tình nguyện để cho đảng thịt mất linh hồn, chỉ còn gườm gườm, sắt máu, trợn trừng. Hiểm độc hơn cả mắt của lũ thú ăn đêm.

Hơn nữa ông bà mình quan niệm: “Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì sang” vậy mà thời đại đồ đểu này, hễ người của đảng đến nhà ai thì nhà ấy... cứ gọi là “Rụng rời khung cửi, tan tành gối mây (5). Không bắt người cũng tịch thu, niêm phong tài sản, phương tiện làm việc, hoặc hiềm khích vu khống bằng chính miệng lưỡi hôi tanh của đảng. Thứ mùi đặc sệt, bẩn thỉu, chua nồng, hôi tanh, nhớp nháp mà Hemingway mới chỉ mô tả được một phần trong “Chuông Nguyện Hồn Ai' .Vì vậy, sống giữa lòng đảng quả thực còn ô uế hơn trong lòng cống rãnh, bãi rác, cầu tiêu. Bất cứ người hiểu biết nào cũng phải tránh xa. Nếu không chỉ cần bịt mũi quay đi, nói ra sự thật theo bài hát đồng dao của các cháu học sinh:

“ Ðảng gì mà hôi hôi thế?

Xin thưa rằng đảng bác

Ăn gì mà rõ là tham.

Xin thưa!

Ăn tiền quần chúng nhân dân” (4)

Là... a lê hấp cùm kia bập vào, người người bị dẫn giải vào tù, không thương tiếc

Chỉ hơn một tháng (từ 14-8 đến 23-9-2008), 12 nhà dân chủ, sinh viên, dân oan (hoạt động trong lĩnh vực dân chủ) bị bắt. Ðầu tiên là Lê Thị Kim Thu (Ðồng Nai), Ngô Quỳnh (Bắc Giang) Phạm Văn Trội (Hà Tây), Vũ Hùng (Hà Tây), Nguyễn Văn Túc (Thái Bình), Nguyễn Xuân Nghĩa (Hải Phòng, Trần Ðức Thạch (Nghệ An), Phạm Thị Thanh Nghiên (Hải Phòng), Nguyễn Cẩm Hồng (Cần Thơ), cuối cùng là Nguyễn Văn Hiền (Hải Dương), Nguyễn Văn Tính (Hải Phòng), Nguyễn Kim Nhàn (Bắc Giang), không kể cả chục dân oan, dân chủ bị “bắt nóng” khi đến giáo xứ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ hay vui chân vào cửa các nhà dân chủ... Ấy thế 11 người kia, đảng khẳng định bị bắt vì có dấu hiện vi phạm điều 88: “Tuyên truyền chống phá nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa”.

Riêng em, cả mấy chục thằng “nách thước, tay đao” “đầu trâu mặt ngựa, ào ào như sôi”, sục mõm, sục đuôi và cả “ngũ túc, tứ chi” vào tất cả mọi ngóc ngách, xó xỉnh trong nhà để tìm tài liệu chống đảng, suốt 4 tiếng đồng hồ rồi... xích tay em lôi đi, trước sự chứng kiến của mẹ già, cháu dại, và hàng trăm người hàng xóm, cũng như người đi đường... hóa ra chỉ là... trò đùa sao? Chúng bắt đùa, giam đùa một thời gian rồi sẽ thả thật, như ngày xưa chúng cũng đùa trên mạng sống của cả vạn người dân trong chiến dịch “thủ ti cỡ cải” và cuối cùng lại xóa sạch bằng cách phi tang dấu vết, cấm mọi người không ai được nhắc đến, dù chỉ là một lời, một dòng trong trò đùa tai quái, vĩ đại của chúng?

Rất có thể Lê Dũng chưa kịp đáo lưỡi đủ 7 lần lời như dân gian nói nên mới phát ngôn hàm hồ, cục súc, vô văn hóa, vô giáo dục, vô chính phủ, vô chính trị và vô ngoại giao như thế. Thật là chuyện phi lý đến tột cùng của chủ nghĩa tư bản, song lại là chuyện hoàn toàn hợp lý trong ngôi nhà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Một thứ chủ nghĩa mà từ bộ chính trị đến bộ ngoại giao bộ công an, đều trở thành trung tâm lừa đảo, khốn nạn vào bậc nhất thế giới, quán quân về mặt... nói láo. Mười sáu (16) tấn vàng của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bỏ lại được chính Tổng Thống Dương Văn Minh bàn giao dưới sự chứng kiến của Chuẩn Tướng Nguyễn Hữu Hạnh (phía Việt Nam Cộng Hòa) và Luật Sư Nguyễn Hữu Thọ (phía Việt Nam cộng sản), có biên bản bàn giao, đóng dấu, ký tên, xác nhận đàng hoàng (mỗi bên giữ 1 bản), tất cả còn sờ sờ ra mà chúng vẫn cố tình lấp liếm, bưng bít. Không những liếm láp chia chác cho nhau (từ Lê Ðức Anh, Lê Duẩn, Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà, Lê Ðức Thọ v.v...) còn dựng chuyện nói láo: “Trong khi di tản, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã đem theo 16 tấn vàng lên phi cơ”... Có lẽ nước Mỹ khi ấy đã sản xuất riêng cho tổng thống Việt Nam Cộng Hòa một loại máy bay lên thẳng đặc biệt, hiện đại, khổng lồ gấp cả chục lần B52 để có thể đem được 16 tấn vàng trong điều kiện vô cùng ngặt nghèo, khẩn cấp như thế? Nếu không, phải chia đều ra thành 8,000 va li, cho máy bay trực thăng đi lại, chuyên chở thì nước Mỹ làm sao huy động nổi? Bây giờ đến lượt em, đảng tiếp tục khua môi múa mép trên hệ thống loa đài của chính phủ để truyền tải thông tin với thế giới, để lừa đảo 87 triệu người dân Việt Nam, bất kể thời này là thời nào, “a còng” (@) của thế giới nhưng vẫn là... a, còng, xích của cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

(Còn tiếp)

1. Lờ đờ: lãnh đạo (viết tắt)

2, 3 : Trường hợp của Viện Sĩ Nguyễn Thanh Giang và nhà văn TKTT

4. Bài hát phổ biến của trẻ thơ Việt Nam kể về rất nhiều thứ cây quả trong thiên nhiên: Quả gì mà chua chua thế, em thưa rằng quả khế, ăn vào thì rất là chua. Không chua! Chua thì để nấu canh chua... v.v
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 673 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0