Thứ Sáu, 2021-10-22, 7:17 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười » 12 » MÙA BỘI THU
7:27 AM
MÙA BỘI THU

Diễn biến ở Thái Hà và Tòa Khâm Sứ Hà Nội tuy đã kéo dài cả năm trời nay, nhưng chỉ mới bước vào tình trạng dầu sôi lửa bỏng khoảng vài tháng nay thôi. Thế mà đối với người dân chúng tôi sao mà nó dài đến thế! Nhưng dù sao thì nó cũng đã làm sáng tỏ được nhiều sự thật, chỉ tiếc rằng đều là những sự thật đau lòng!

Chúng tôi thấy lo lắng cho những người dân ở Thái Hà, và tất cả những đồng bào từ xa xôi về hợp lòng cùng người Thái Hà - Hà Nội để cầu nguyện cho Công lý, cho Sự thật, và sẵn sàng lãnh nhận bạo lực từ cường quyền. Những lằn roi, những hơi cay ấy, chúng tôi không hề bị lãnh nhận, nhưng lòng chúng tôi vô cùng đau xót, và những dòng nước mắt cảm thương, tủi hờn, uất hận không ngừng chảy nơi chúng tôi, nơi rất nhiều bà con Giáo dân, và cả Lương dân, những người có cơ may biết được Sự Thật, chứ không  phải những điều giả dối, qua các cơ quan truyền thông  xuyên tạc!

Chúng tôi lo lắng cho Ngài Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, cho các LM của Dòng CCT ở tại Hà Nội, thấy các vị đã quá mệt mỏi - dù tinh thần các vị thì rất kiên vững - vì luôn phải sống trong tình trạng căng thẳng, và luôn luôn phải tỉnh táo để đối phó với những kẻ hung bạo gian ác, sẵn sàng chờ sơ hở là “đớp trộm”, là trả thù! (không biết là trả thù cái gì nữa?!) Ngoài ĐTGM Kiệt, còn một số vị LM. DCCT ở Thái Hà, sống như tù giam lỏng, cứ bước chân ra khỏi cửa liền có cả chục công an chìm theo chân dò xét, mặc dù các LM này chẳng làm gì, chẳng hoạt động chính trị, chẳng chống phá nhà cầm quyền.

Có ai lại ngu dại mà lén lút làm điều ấy, trong khi bây giờ thì sự uất ức và chống đối của toàn dân đã công khai, danh chính ngôn thuận, của từng đoàn người, chứ đâu còn sợ hãi giấu giếm gì nữa mà phải theo dõi họ cho mất thì giờ, tốn tiền chi phí xăng nhớt xe cộ, ăn uống cho những người đi theo dõi?! Chẳng hạn số đông đồng bào ở các vùng nông thôn, ngoài Bắc cũng như trong Nam, thường kéo về thủ đô hay về thành phố Saigon với bích chương, biểu ngữ giương cao : “Chính quyền địa phương lừa dân, hại nước , phản đảng, cướp ruộng, cướp đất, đàn áp dân lành...” Nhà nước trung ương thấy quá nhiều, quá rõ, sao không chịu giải quyết cho dân nghèo đang chịu áp bức, như từ trước đến giờ nhà nước CS vẫn thường coi “thành phần công, nông” là thành phần chân chính, đề cao và bảo vệ họ khỏi bị “áp bức bất công” bởi “chủ nghĩa Tư Bản"? Bây giờ nước ta làm gì còn chế độ tư bản nào, mà sao họ bị bóc lột kinh khủng thế, mà nhà nước CS lại làm ngơ? Bẽ bàng và oan trái nhất là các Bà Mẹ VN anh hùng, từng có chồng, con chết trận, hy sinh và đóng góp nhiều cho chế độ CS, thế mà ngày nay, chính những người “có công với Đảng” những thành phần ưu tú của chế độ lại bị mất cả ruộng vườn, nhà cửa, không còn chỗ sống chỉ vì các đảng viên, vì chính quyền CS sao? Như vậy nhà nước CS đang tự giới thiệu mình với toàn dân là cái chế độ gì vậy? Còn các Tôn Giáo, các nhà báo, các Mục sư, Hòa Thượng … đang tranh đấu cho dân được có quyền làm chủ, được tự do, không bị áp bức bóc lột, lẽ ra họ làm vậy là đúng đường lối của CS, thì tại sao nhà nước CS lại theo dõi, bắt bớ, gán tội và hành hung họ? Các vị chức sắc các tôn giáo nói chung, và riêng Công Giáo, đâu cần phải đi lén lút "làm chính trị” đâu, họ nói thẳng nói thật, với mục dích xây dựng cho dân, cho nước, họ “phát huy quyền làm chủ tập thể”, đóng góp phần xây dựng quê hương, cớ sao họ lại bị ghép tội “phản động”? Vậy Phản động ở đây là gì? Chẳng lẽ lo cho dân nước là phản động? Hay phản động là chống cường quyền, gian ác dối trá? Nếu thật sự là Chính quyền của dân, thì chỉ cần nghe trực tiếp từ nơi họ, cứ làm việc thẳng thắn với họ, như thế đã quá đủ, quá rõ, cần gì phải theo dõi, bắt bớ? Dân thẳng thắn đưa nguyện vọng chính đáng sao không giải quyết, lại đi theo dõi bắt bớ? Nhưng chính hành động bao vây, theo dõi, bắt bớ, đàn áp đó làm cho sự thật được phơi bày rõ ràng trắng - đen, phải- trái, chính nghĩa và phi nghĩa, để mọi người dân được tỏ tường. Nếu xét trên phương diện đó thì cuộc tranh đấu gian lao của người dân nói chung, và của các tôn giáo, cụ thể là của những tu sĩ và giáo dân Công Giáo tại Thái Hà trong những tháng ngày vừa qua, đã “bội thu” được những thành quả tốt đẹp chưa từng có. Xin mọi người cùng chúng tôi duyệt xét lại những thành quả ấy, trong cả lãnh vực Tôn Giáo lẫn đối với đất nước:

I ./ Cuộc tranh đấu bằng hình thức cầu nguyện và chịu sự khốn khó của người Công Giáo đã DÀNH ĐƯỢC CHÍNH NGHĨA, và đã làm lộ rõ được Chính Nghĩa ấy cho toàn dân, cho thế giới: đó là tranh đấu cho Công Lý trên đất nước này, cho dân tộc này chứ không phải chỉ vì quyền lợi nhỏ hẹp của họ. Bằng chứng là các đất đai, cơ sở của họ đã mất vẫn hoàn mất. Nếu chỉ cần lấy đất thì họ đã có thể đi con đường nhẹ nhàng theo nhà nước hướng dẫn gợi ý, là nếu cần thì “XIN”, nhà nước sẽ “CHO”. Nhưng họ lại không xin, mà chấp nhận bị mất đất hầu họ đòi Công Lý, đòi Sự thật minh bạch cho toàn dân, đòi thay đổi BỘ LUẬT PHẢN DÂN, đòi thay đổi MỘT NỀN GIÁO DỤC THIẾU TRUNG THỰC HỦY HOẠI GIỚI TRẺ v.v…, tất cả những cái đó không chỉ là quyền lợi, là ước nguyện của Công Giáo, mà CỦA TOÀN DÂN, nhưng người Công Giáo đã sẵn sàng hy sinh chịu mọi gian lao, chịu bị bêu xấu do xuyên tạc, chịu bỏ hết công ăn việc làm, đời sống bình an của họ, để lũ lượt kéo nhau từ khắp vùng xa xôi đổ về thủ đô, về thành phố để liên kết với người đồng đạo, nói lên tiếng nói chung vì Chính Nghĩa.

Thật là một sự xuyên tạc bỉ ổi và ấu trĩ , khi mới đây có một kẻ dám đưa lên mạng nói là các đồng bào này được “Giáo Quyền” phát cho mỗi người 50.000đ để đi biểu tình cho đông?! Bỉ ổi vì kẻ đó “trả đũa” cho việc người Công Giáo phanh phui việc chính quyền đã dùng  thành phần côn đồ bất hảo đi hành hung, sỉ mạ các cha và giáo dân , sau đó vào chỗ Cty Chiến Thắng lãnh mỗi người 30.000đ ! Thô bỉ và hạ cấp vì kẻ đó dám hạ giá nghĩa cử của những người giáo dân tình nguyện hiến thân cho Công lý, như hành động đốn mạt của kẻ côn đồ dám xúc phạm đến Niềm Tin, đến Tôn Giáo, chỉ vì ba chục ngàn đồng bạc! Còn ấu trĩ, thậm chí phải gọi là ngu xuẩn, vì thử hỏi có ai bỏ nhà cửa, công việc làm ăn, cuộc sống bình yên để thuê xe, đáp tàu, thậm chí bị ngăn xe chặn tàu, họ phải đạp xe hàng mấy trăm cây số lên thủ đô để cầu nguyện, nằm đường, dầm sương dãi nắng, đói khát và nhất là còn bị đòn, bị hiểm nguy, bị đe dọa, bị theo dõi, bị làm khó khi về nhà mình, để chỉ nhận 50.000đ không đủ đi xe và uống nước?! Thế mà kẻ bỉ ổi vẫn nói được!!! Nhưng cũng rất hay , vì như thế mới phân biệt được rõ CÁI CHÍNH VÀ CÁI TÀ!

II ./ Người Công Giáo đã biểu lộ được một ĐỨC TIN MÃNH LIỆT và TÌNH ĐOÀN KẾT VÔ SONG, khi không ai bắt, không ai mời, mà họ tình nguyện chịu cực khổ, tốn phí mà không nhận được gì ngoài đe dọa, đòn vọt, để chung lưng sát cánh với nhau cùng nói lên tiếng nói chung. Chỉ có Đức Tin và Lương Tâm của họ mới thôi thúc được họ làm điều ấy. Có lẽ cũng chưa bao giờ họ làm như vậy, ngay cả khi những quyền lợi vật chất như ruộng vườn, nhà cửa tư riêng của chính họ bị tước đoạt.

III ./ Cộng đồng đông đảo người Công Giáo đã LÀM THÀNH MỘT SỨC MẠNH HỢP NHẤT, cùng đứng lên hợp sức hợp lời hô to khẩu hiệu đòi Công Lý cho toàn dân toàn nước, đồng thời cũng là những lời tố cáo sự dã man tàn bạo, áp bức, bất công mà dân Việt đang phải chịu hàng hơn nửa thế ký nay, do một chủ thuyết ngoại lai được du nhập vào đã gieo bao tang tóc cho đồng bào, lấy tài sản của dân, lấy giang sơn đem cống nộp cho ngoại bang để duy trì chức vụ và quyền lợi. Dư âm Thái Hà và Tòa Khâm Sứ đã thôi thúc mọi đồng bào trong và ngoài nước chung sức cứu nước cứu dân, và đánh động trái tim của nhân loại quy hướng về ta để thêm tiếng nói tranh đấu cho Công Lý. Tất cả những người Việt ở ngoài nước, cho đến những người đang bị áp bức trong nước, những người trí thức, những đảng viên CS đã từng “nằm trong chăn” đã thấy những thối tha, những mặt trái bỉ ổi, tất cả tạo nên một bản đồng ca hết sức nhịp nhàng ăn ý, và cùng hợp thành một sức mạnh có Chính Nghĩa. Dân ta hơn nữa thế kỷ nay đã phải khom lưng cúi đầu trước bạo quyền, giờ đây đã dám ngang nhiên yêu cầu những kẻ thống trị này phải trở lại đúng vị trí là công bộc của dân, ăn lương của dân phải làm theo ý dân, thay vì vẫn có thói quen coi dân như lũ ăn xin tùy họ ban bố. Chúng ta đang thắng , chân lý đang thắng .

Chúng ta đang cùng lật giở Lịch Sử VN qua một trang mới huy hoàng! NGỌN CỜ CHÍNH NGHĨA ĐÃ ĐƯỢC GIƯƠNG CAO, và cả thế giới đang hướng về chúng ta với lòng quý mến và ngưỡng mộ vì sự can đảm, chí quật cường của người dân Việt.

IV./ Người Công Giáo đã chọn  được một hình thức đấu tranh rất ôn hòa và khoan hậu: “ĐEM ĐẠI NGHĨA ĐỂ THẮNG HUNG TÀN, LẤY CHÍ NHÂN MÀ THAY CƯỜNG BẠO”! Họ đã sốt sắng cầu nguyện và đứng yên chịu đựng những roi vọt, những hơi cay đàn áp mà không phản ứng chống trả, khiến cho những người chuyên đánh thuê mà nhà nước đã mướn đến để hành hung giáo dân, đã nhụt lòng không dám nhận tiền thuê của nhà nước để đi làm bậy thêm lần nữa, vì họ bị lương tâm cắn rứt. Chắc chắn thái độ êm hòa và lòng khoan hậu đó của các Linh Mục và giáo dân, đã giúp thức tỉnh được những con người lệch lạc vô lương tâm này, để họ sẽ tìm về với sự Công Chính. Những người vừa nhận ra Công Lý đó chắc chắn rất đông, kẻ thức tỉnh ngay, người hồi tâm chậm, kẻ sám hối bằng hình thức công khai tuyên bố với mọi người, kẻ thì âm thầm kín đáo.

Trong số đông kẻ hồi tâm đó, dĩ nhiên là có nhiều người dân thường, người khác đạo, kẻ đầu gấu, nhưng đáng mừng nhất là có nhiều người từng là đảng viên, là công an nhà nước, những kẻ đã có những hành vi thô bạo nhất xúc phạm tới các Đấng  Thiêng Liêng, đập phá ảnh tượng mà giáo dân tôn kính. Cũng rất có thể ông chồng đập phá ảnh tượng, nhưng bà vợ thì rất sợ hãi. Chính ông cũng hoảng sợ bất an, tay làm bậy, nhưng lòng đánh trống. Cũng đúng thôi, vì ông xúc phạm đến Thần Thánh đã làm nhiều sự lạ như Đức Mẹ ở Tòa Khâm Sứ và Thái Hà. Có lẽ ông mới chỉ có cảm nhận tự nhiên là “sợ bị quả báo” vì làm điều ác với dân, xúc phạm tới thánh thần, chứ chưa hiểu thế nào là sức mạnh của Thiên Chúa, vì ông đâu có tin Chúa? Những người CS đã làm quá nhiều điều thất nhân ác đức nên rất hay tin dị đoan, và lúc nào cũng lo sợ bị “thần thánh vật”, hay “gieo tai giáng họa” xuống nhà mình. Trường hợp của các vị ấy chẳng khác gì ông quan Philatô ngày xưa xử án oan cho Chúa Giêsu, thì bà vợ đã nằm mơ thấy hành động tội lỗi của chồng và hết sức can ngăn, nhưng vì hám quyền lợi địa vị mà ông quan này không dám làm theo lẽ phải! Biết đâu Chúa nhân từ chẳng ban cho các quan hung bạo vô thần một cú ngã ngựa như Thánh Phao Lô ? Trước khi được Chúa tỏ uy quyền để cứu Phao Lô thì ông đã là một kẻ bách hại đạo Chúa vô cùng dữ tợn. Chính cú ngã ngựa và bị mù mắt đó, ông mới tỉnh ngộ và biết tìm đường trở về với Chúa .

Như thế thì bà con Giáo dân chúng ta đã giúp mở đường cho nhiều người anh em nhận ra Chính Nghĩa, và quay về với lẽ phải.

IV./ Còn gì đẹp bằng trong một đoạn băng ghi hình cầu nguyện, chúng tôi nhìn thấy vài Ni Cô Phật Giáo đứng bên cạnh những người Công Giáo để cùng cầu nguyện chung cho Hòa Bình Công Lý? Trong nét mặt thành kính , các Ni Cô cùng hát lời kinh Hòa Bình với giáo dân CG. Chắc chắn các Sư Nữ này không cùng niềm tin với người dân CG, nhưng  những lời kinh thấm đượm tinh thần hòa bình và chứa chan yêu mến của Thánh Phanxicô: “Xin hãy dùng con như khí cụ bình an…để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm…”, đã khiến cho bất cứ ai nghe cũng phải xúc động cảm kích, kể cả kẻ vô thần, và cũng muốn cùng hát lên với mọi người, để cầu cho nước Việt Nam được qua cơn gian nan, và có được sự bình an.

Người Công Giáo Thái Hà đã làm được một việc trọng đại, là LIÊN KẾT MUÔN LÒNG NÊN MỘT, để những người dân Việt thêm yêu mến nhau , đoàn kết với nhau mà đi tìm Công Lý, tìm Chân Lý cho đất nước, cho dân tộc. Chưa kể là sự kiện TKS và Thái Hà, đã là cơ hội cho nhiều cõi lòng chai cứng lạnh nhạt với Chúa, xa rời anh em, nay bỗng hồi tâm trở về khi thấy Nhà Cha chung bị cướp đoạt, những anh em mình bị bách hại. Còn những người vốn kính yêu Chúa, thì dịp này càng gia tăng lòng đạo đức thánh thiện. Đặc biệt là đã quy tụ được cả giới trẻ vốn thường ham chơi, thờ ơ với việc chung, việc đất nước, thì dịp này đã có rất nhiều bạn trẻ ở trong và ngoài nước lên tiếng về việc này một cách thành tâm và nhiệt tình. Rất vui mừng và cảm động khi thấy nhiều bạn trẻ VN được sinh ra và lớn lên nơi xứ người, không từng biết gì về quê hương tổ quốc, nay đã đại diện cho giới trẻ VN tham dự các hội nghị quốc tế về nhân quyền, và đã nhiệt tâm nỗ lực để có thể dành được sự quan tâm, sự trân trọng của toàn thế giới ủng hộ cho quê nhà. Nhiều em sinh viên đang du học ở các nước, cũng luôn quan tâm , hướng về quê nhà để nói lên ước nguyện của mình với các nhà lãnh đạo, là muốn họ suy nghĩ lại, biết sống trung thực cho đồng bào được nhờ. Còn ở quốc nội, trong những ý kiến được đưa lên mạng kêu gọi VN nên thay đổi để dân đỡ khổ, nước đỡ nghèo…, chúng ta thấy phần đông là ý kiến của các bạn trẻ . Điều đó đã nói lên sự quan tâm của họ đến vận mệnh quốc gia. Các bạn trẻ Công giáo ở Hà Nội thì luôn có mặt nơi hiện trường sôi bỏng, liên kết cùng mọi người trong việc cầu nguyện cũng như bảo vệ những nơi tôn nghiêm. Chưa bao giờ giới trẻ VN lại ý thức trách nhiệm một cách đáng yêu mến như thế. Vì thật ra họ mới chính là những người chủ thật của đất nước mai sau. Những thế hệ cha anh chúng ta có hy sinh gian khổ để đấu tranh cho công lý, cho sự thật thì cũng là muốn để dành cho thế hệ con cháu chúng ta sau này.

Tóm lại, nếu không bùng nổ sự kiện Thái Hà, có lẽ các bạn trẻ VN cũng chưa đặc biệt quan tâm đến quê hương tổ quốc như vậy. Đó cũng thêm một “thu hoạch” tốt của Thái Hà.

Thật khó ai làm nổi những việc cả thể như vậy ngoài Chúa. Cũng không phải ngẫu nhiên mà sự việc này lại xảy ra ở thủ đô Hà Nội, nơi tai mắt quốc tế, để sự vụ sớm được cả thế giới quan tâm ủng hộ, nhờ vậy mà giảm thiểu được sự đàn áp, sự khổ đau cho bà con giáo dân ở đây. Cứ tưởng tượng việc này xảy ra nơi một miền hẻo lánh, một tỉnh xa thủ đô Hà Nội, thì nó sẽ khủng khiếp thế nào?! Đó cũng là VINH DỰ và là sự MAY MẮN cho giáo dân và các Linh Mục Thái Hà, Hà Nội  mà không ngoài Thiên ý.

Đến nay, sau khi bị mất đất TKS và Thái Hà, thì khắp nơi trên lãnh thổ VN, từ thành thị đến thôn làng , từ vùng đồng bằng lên vùng núi cao, nơi đâu có nhà thờ CG, thì nơi ấy đều vang dội tiếng chuông và lời kinh cầu nguyện cho đất nước, cho Thái Hà, cho người dân Việt đau khổ, và cho cả những nhà cầm quyền đang bách hại dân biết hồi tâm. Ôi ! Thật là một nghĩa cử cao cả và đầy từ bi bác ái của Chúa cũng như của Phật. Chúng ta ước muốn cho đất nước được thanh bình, cho dân tộc được thoát cơn bĩ cực, nhưng chúng ta cũng không trả thù, không loại bỏ những kẻ đã hại dân hại nước đã bức bách chúng ta, mà lại cầu nguyện cho họ ăn năn sám hối, và sẵn sàng mở cửa cho họ vào chung hưởng vinh quang với dân tộc. Chúng ta thật sự muốn có được một thể chế tự do, với những nhà lãnh đạo có tài và có đức hết lòng lo cho dân cho nước, nhưng chúng ta lại cũng quảng đại mà tha thứ  cho những kẻ đã gieo tội ác trên dân tộc, trên các tôn giáo của chúng ta. Thật là một việc làm THUẬN LÒNG TRỜI, ĐẸP LÒNG NGƯỜI VÀ ĐẠI ĐOÀN KẾT DÂN TỘC, mà người dân Thái Hà- Hà Nội đã làm được thay cho toàn dân. Giờ đây thì các buổi cầu nguyện tập thể trong ôn hòa vẫn tiếp diễn, nhưng không phải cho việc đòi đất của Giáo Hội nữa, mà là cầu nguyện xin cho Công Lý và Hòa Bình sớm trở về trên quê hương, và Tự do, hạnh phúc, ấm no cho dân tộc Việt.

Nguyện xin Ơn Trên ban phúc lành , sự bình an và sự thắng lợi cho ĐTGM Kiệt , cho các LM Dòng CCT , cho bà con giáo dân cũng như cho toàn dân Việt Nam.

NGƯỜI DÂN VIỆT

Category: Công giáo khắp nơi | Views: 506 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0