Thứ Sáu, 2021-10-22, 6:45 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười » 19 » Từ Mafia đến Cộng sản
6:28 PM
Từ Mafia đến Cộng sản
Kinh Trực

Mọi thứ chủ nghĩa mị dân đều bắt đầu từ một sự hình thành nhân danh một điều gì đó gần với con người hơn bao giờ hết. Và bắt đầu từ cái vừa hình thành, nó dần biến tướng theo những khuynh hướng xấu đi bởi động cơ tư lợi của một số cá nhân theo đó là cả 1 tập thể và sau nữa sẽ là những quan hệ ràng buộc, chằng chéo giữa những thế lực thao túng, khuynh loát, đạp lên những gì từng là lý tưởng (hoặc giả từng là những thứ lý thuyết lý tưởng nó từng đưa ra trước đây), thậm chí đạp lên cả qui luật của con người để tồn tại, phát triển và tiếp tục bành trướng quyền bính…

Thử bắt đầu từ tổ chức Mafia, khởi sự của tổ chức này là những lý tưởng, cho dù nó mù mờ hoặc giả nó trá hình thì dù sao những lý thuyết của nhóm khởi xướng tổ chức này cũng đủ sức thuyết phục số đông những người hưởng ứng và đi theo. Và có thể những thành viên của tổ chức này, lúc ban đầu tham gia với những ý hướng hoàn toàn tốt đẹp, không có tính vụ lợi, không đi ngược lại đời sống con người, không giả mạo, mị lừa, không thanh trừng, không hoạt động phi nhân tính cùng những phe nhóm…

Thử tham khảo những tiêu chí Mafia đặt ra cho một thành viên khi gia nhập tổ chức: “…Những nghi thức định hướng tại hầu hết các gia đình Mafia diễn ra khi người đàn ông trong gia đình có khả năng phụ giúp cho tổ chức, và sau đó, trở thành một chiến binh thực thụ. Một thành viên của tổ chức Mafia, Tomaso Buscetta đã miêu tả với thẩm phán Giovanni Falcone quy trình này. Thành viên mới vào nghề sẽ tiến hành nghi thức cùng với ít nhất 3 thành viên danh dự khác của gia đình. Thành viên lớn tuổi nhất sẽ nói cho anh ta biết rằng gia nhập "gia đình Mafia" đồng nghĩa với việc bảo vệ kẻ yếu khỏi sự đàn áp của kẻ mạnh. Sau đó thành viên lớn tuổi nhất này sẽ rạch đầu ngón tay của thành viên mới, nhỏ máu anh ta lên một bức tranh thánh. Bức tranh được đặt trong tay anh ta và bị đốt cháy. Anh ta sẽ phải chịu đựng cái đau đớn khi bị bỏng, chuyền bức ảnh từ tay này sang tay kia cho đến khi bức ảnh cháy hết. Trong lúc đó, anh ta phải thề sẽ tuân theo mọi luật lệ của "Cosa Nostra" và nghiêm trang thề rằng "Nếu tôi vi phạm lời thề này, da thịt tôi sẽ bị thiêu cháy như vị thần trong bức tranh này"…” [1]

Nếu như xét về mặt tiêu chí, lý tưởng thì không thể nào bảo rằng Mafia là một tổ chức tội ác mang tầm cỡ quốc tế như tất cả những gì chúng đang thể hiện. Và, những vụ buôn ma túy xuyên quốc gia, những vụ thanh toán đẫm máu là chuyện hoàn toàn đi ngược với lương tri và chủ trương của tổ chức này. Nhưng trên thực tế, những gì chúng đã gây ra trên thế giới đã thể hiện rõ nhất bản chất của chúng. Tất cả mọi hoạt động của Mafia không nằm ngoài động cơ thu lợi một cách phi nhân tính cho mỗi cá nhân và cho hệ thống này. Không có gì khác hơn. Một sự tồn tại qua thời gian dài đã để lại không biết bao nhiêu cuộc thanh toán đẫm máu và nguy cơ thác loạn, đánh mất lương tri cho tuổi trẻ…

Và nếu suy rộng ra một chút, về bản chất, có thể xem Mafia là một “đứa con nạ dòng” của độc tài và ngược lại. Những hoạt động tuy có vẻ khác nhau nhưng xét về tính vụ lợi, tính phi nhân, tính man rợ thì không khác nhau mấy… Và ở khu vực Đông nam Á đã từng nếm trải những nỗi đau, nỗi sợ hãi với những cuộc diệt chủng Polpot vào những năm nửa cuối thế kỷ trước. Nhìn lại một quá trình lịch sử cùng những gì trải qua, không khó khăn mấy để nhận ra rằng tham vọng độc tài và ý đồ thao túng, khuynh loát thế giới hoặc lãnh địa luôn là động cơ chính yếu, là yếu lĩnh hoạt động của những tổ chức, phe nhóm này.

Và, ngay trong những năm đầu thế kỉ 21 này, nhân loại cũng đang điêu đứng với những thế lực khủng bố và chủ nghĩa cộng sản độc tài còn sót lại. Với các tổ chức khủng bố, tội ác của chúng thể hiện rõ trên phương diện vật chất, từ chuyện tổ chức đánh bom hàng loạt cho đến giết con tin, đặt yêu sách… Nhưng với chủ nghĩa cộng sản, sự tinh vi cùng với một học thuyết tương đối khoa học và đủ sức thuyết phục của nó đã mở ra một trang lịch sử đen tối của con người trên phương diện tinh thần. Có một điểm đặc biệt ở đây là các tổ chức cộng sản có những tiêu chí khá gần với các tổ chức Mafia. Cũng bắt đầu từ sự nhân danh con người, bảo vệ quyền lợi chính đáng của giai cấp lao động, bảo vệ những con người thống khổ, bị chèn ép… Để rồi khi thu hút đủ số đông những con người vốn chịu nhiều thiệt thòi, muốn bứt phá, thay đổi số phận, chúng lại chuyển hướng sang hoạt động đi ngược với những gì được gọi là lý tưởng cộng sản bằng lý thuyết nhân đạo trá hình và những quyền lợi ràng buộc cá thể. Cuối cùng, những thành viên của nó (đảng viên) trở thành thứ vũ khí sống để bảo vệ, hoạt động và lừa mị nhân dân…

Hãy thử nhìn lại bộ máy chính quyền của nhà nước Việt Nam, không có gì khác ngoài những phe cánh trục lợi dựa trên mồ hôi xương máu của nhân dân. Bất kì một doanh nghiệp, một giám đốc nào đưa doanh nghiệp đi đến bờ vực phá sản cũng đều là hoặc đảng viên đảng cộng sản, hoặc con cháu, dây mơ rễ má với các đảng viên cao cấp, các lãnh đạo đảng…

Thử xem qua những tuyên chỉ của chủ nghĩa cộng sản: “…Chủ nghĩa cộng sản là một khái niệm rộng cần phải được hiểu như một tổng hợp các lý luận (chính trị, kinh tế, xã hội), tư tưởng, tâm lý và thực tế thể hiện, các hình thức tồn tại... của một phong trào xã hội rộng lớn - bắt đầu từ thế kỷ 19, nở rộ và bắt đầu suy tàn trong thế kỷ 20, và chết dần trong thế kỷ 21 - nhằm xóa bỏ hình thái kinh tế-xã hội của chủ nghĩa tư bản để xây dựng một xã hội không giai cấp, không có quyền tư hữu đối với phương tiện sản xuất, mà trong đó mọi người là bình đẳng, không có hiện tượng "người bóc lột người" và tiến tới sự xóa bỏ nhà nước trong một tương lai "thế giới đại đồng" khi người với người là bạn, thương yêu lẫn nhau và tại đó năng suất lao động tăng lên rất cao, của cải làm ra đồi dào tới mức phân phối của cải theo nguyên tắc: "Làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Theo như lý luận của các nhà kinh điển của chủ nghĩa này thì chủ nghĩa xã hội là giai đoạn đầu tiên của chủ nghĩa cộng sản, là giai đoạn chuyển tiếp đi lên chủ nghĩa cộng sản mà ở đó vẫn còn nhà nước để lãnh đạo xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Nguyên tắc phân phối của cải trong chủ nghĩa xã hội là "Làm theo năng lực, hưởng theo lao động"…. [2]

Và thử nghĩ tất cả tiền của thành lập công ty, doanh nghiệp quốc doanh đó ở đâu ra nếu không phải là tiền thuế của nhân dân và tiền thế chấp danh dự dân tộc để đi vay của nước ngoài?! Nhưng khi sự việc đổ bể, tiền của tiêu tán thì thái độ của những con người đang là kẻ đứng mũi chịu sào của đất nước ra sao? Im lặng và cố gắng cho chìm xuồng càng sớm càng tốt. Đó là những gì có được, cái giá được nhận của người dân. Và thậm chí khi cần đủ thế lực, tài vật để củng cố chỗ đứng trên chính trường quốc tế, họ sẵn sàng đem cả đất đai lãnh thổ - nơi tổ tiên đã đổ máu để gìn giữ - ra đổi lấy thứ họ cần. Công hàm năm 1958 của Phạm Văn Đồng gửi cho Trung Quốc là gì nếu không phải thứ vừa nêu? Rồi hàng loạt lãnh thổ quốc gia ven biên giới phía Bắc đã đi về đâu?

Tôi còn nhớ trong bài học địa lý bản đồ Việt Nam được xác định phía Nam là mũi Cà Mau, phía Bắc là Ải Nam Quan. Đó là lãnh thổ bất di bất dịch của đất nước Việt Nam. Nhưng mũi Cà Mau còn đó, Ải Nam Quan đâu rồi? Có lẽ người trả lời câu hỏi này tốt nhất không ai khác ngoài chính phủ Việt nam đương thời, và cụ thể là đảng cộng sản Việt Nam! Rồi Trường Sa, Hoàng Sa? Tôi nhớ không lầm là hằng năm nhân dân phải đóng khoản tiền không nhỏ cho vấn đề quốc phòng và ngoài ra họ còn phải đóng góp cả xương máu, người thân phục vụ “nghĩa vụ quân sự” để bảo vệ lãnh thổ. Nhưng họ đã bảo vệ thứ gì? Ai là người bảo vệ? Những thanh niên sau khi gia nhập quân đội thì được nhồi sọ tư tưởng cộng sản, chỉ cần sau 3 tháng quân trường thì chúng nói chuyện nghe cứ y như một chính trị viên thứ thiệt nhưng lại hoàn toàn mù tịt mọi tri thức khác và không biết gì về chuyện mất lãnh thổ. Những thế hệ thanh niên đã bị lừa từ trong trứng nước bởi thứ lý tưởng trá hình. Họ trở thành nạn nhân của lịch sử.

“…Ý tưởng ban đầu của chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội là chủ nghĩa nhân đạo, là phương tiện để giải phóng con người và xã hội. Vì lý tưởng nhân đạo của nó, chủ nghĩa này đã thu hút được sự chú ý của các tầng lớp quần chúng của thế giới trong thế kỷ 20, tạo nên một phong trào xã hội to lớn mà cuộc đấu tranh của nó là một nhân tố chủ đạo trong lịch sử loài người trong thế kỷ 20.
Mặt khác, lý thuyết lý tưởng hoá về chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội là không hoàn chỉnh, rất sơ sài so với tính chất đa dạng của cuộc sống và thậm chí sai lầm nghiêm trọng nên khi ứng dụng vào cuộc sống thực tế, đã gặp những khó khăn liên tiếp khó vượt qua. Để vượt qua các khó khăn đó những người theo chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội đã đặt chủ nghĩa của mình là trên hết, bắt xã hội phải chịu các hy sinh ngày càng lớn hơn để duy trì lý tưởng. Đến lúc đó thì lý tưởng cộng sản đã biến chất từ phương tiện để trở thành mục đích tự thân và không còn tính chất nhân đạo nữa. Sự biến dạng đã phát sinh những bất công và bất bình đẳng còn ghê gớm hơn rất nhiều so với những cái xấu của chủ nghĩa tư bản mà nó muốn tránh.

Cuộc đấu tranh giữa hai hình thái "tư bản" và "chủ nghĩa xã hội" là cuộc đấu tranh khốc liệt của nhân loại trong thế kỷ 20. Ban đầu vì sự mới mẻ của ý tưởng và vì những yếu tố chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, khoa học kỹ thuật đặc trưng của thời kỳ đó mà chủ nghĩa xã hội đã thắng thế trên phạm vi lớn trên toàn cầu. Cuộc đấu tranh của hai phe là nguyên nhân chính của các sự kiện trên thế giới. Trong quá trình phát triển của mình, chủ nghĩa tư bản đã thích nghi được với những thách thức của thời đại và đã vượt qua được đối thủ và giành được quyền tồn tại. Chủ nghĩa xã hội (và chủ nghĩa cộng sản), do những điểm yếu chí mạng không thể khắc phục được của mình, đã mất hết sức quyến rũ và bị nhân loại từ bỏ. Bắt đầu từ thập niên 1990 các nước xã hội chủ nghĩa đã âm thầm loại bỏ chủ nghĩa cộng sản để theo một vài đường lối phát triển của chủ nghĩa tư bản, mặc dù vẫn còn danh xưng và quốc chế theo hình thức chủ nghĩa cộng sản…” [3]
Và, điều làm nhức nhối chính là ở chỗ một cần đạt đến những mục tiêu có lợi cho mình, chế độ độc tài không ngại dùng những thủ đoạn phi nhân tính để triệt tiêu “đối phương” nhằm bưng bít những yếu kém của mình để tiếp tục bảo vệ thứ luận điệu có tính mị dân, tham vọng của mình. Thử hỏi tại sao công an lại trấn áp những cuộc biểu tình của giới văn nghệ trí thức Sài Gòn khi họ đứng ra kêu gọi tinh thần chống Trung Quốc vì những hành vi xâm lược lãnh hải, chiếm đảo Trường Sa, gây đổ máu chết chóc cho con em họ và làm trái với tinh thần công ước quốc tế của quốc gia này? Tại sao chính quyền Việt Nam lại tỏ thái độ hòa hiếu với Trung Quốc một khi quân đội của nước này đã nổ súng, đã chính thức xâm lược lãnh hải quốc gia Việt Nam trong khi đó họ đã từng không ngần ngại nổ thẳng súng vào quân đội Sài Gòn – xét về bản chất thì đó là những anh em đồng bào của họ? Và phải chăng để đạt được mục đích, họ đã không ngại nồi da xáo thịt? Và, cũng để đạt được mục đích, họ không ngại lép vế vong nô?

Câu chuyện càng nói càng dài dòng và đau lòng cho một dân tộc chưa bao giờ sống trong bình yên một cách trọn vẹn, và sự xuất hiện của chủ nghĩa cộng sản tại xứ sở này như một thứ định mệnh buồn. Đôi khi tôi thử khu biệt đất nước này nhỏ lại bằng một ngôi làng quê mùa, có nhiều kẻ nhòm ngó với ý đồ xấu, tôi chợt nhận ra rằng trong số dân làng đó có vài kẻ thông minh và dối trá, kẻ may mắn trong số đó biết làm nhiều trò hề gây cảm tình, và một bữa nọ y đã giở trò cuối cùng của mình… Ngôi làng trở nên tinh ranh, con người chẳng còn hiền hòa nhưng cũng chẳng thông minh hơn tí nào vì tất cả những gì xãy ra trong nó đều do bàn tay của gã hề đểu cán kia đạo diễn. Họ mất hồn nhiên và tấm màn bi kịch phủ xuống từ đó…

Trở lại với những vấn đề được đặt ra lúc ban đầu, có thể nói rằng về mặt bản chất, các tổ chức Mafia không khác gì các tổ chức cộng sản. Sự tồn tại và những hoạt động của chúng dựa trên nguyên tắc bạo lực, độc tôn, hô hào nhân đạo, thao túng quyền bính và đạp lên qui luật tồn tại của loài người để đạt mục đích. Và cả Mafia và Cộng sản, lúc ban đầu hình thành dựa trên lý thuyết nhân đạo, bảo vệ kẻ yếu, hành động vì chính nghĩa, nhưng một khi đã đủ vi cánh, thế lực, chúng chuyển sang hoạt động vì quyền lợi phe nhóm, phản bội một cách trơ trẽn với những gì từng là cơ sở, là nơi cưu mang chúng. Nếu không tin, hãy nhìn lại đời sống và quyền hạn tối thiểu của một công dân Việt Nam hiện tại sẽ nhận ra vấn đề một cách thấu đáo.

Và cuối cùng, tôi muốn hỏi rằng dân tộc Việt nam đến bao giờ thôi nếm những nỗi đau của kẻ mang thân phận nhỏ nhoi, của một nước nhược tiểu dưới sự lãnh đạo của nhà độc tài cộng sản? Và nhà độc tài này đã làm gì cho lãnh thổ, dân tộc này?
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 707 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 1
0
1 Kevin   [Entry]
Tôi không đồng tình với những lý luận như trên!
tôi không phủ nhận nhiều Đảng viên cộng sản đã đi nguợc lại với mục tiêu và lợi ích của nhân dân lao động.
Nếu nói như bài viết ở trên thì việc Ngô Đình Diệm nhận viện trợ của Mĩ, đưa Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới của Mĩ là đúng đắn.
Các bạn có biết rằng những ai đã xây dựng nên nước Việt Nam ngày nay? Ai đã cho chúng tôi- những người Việt Nam chân chính- được hãnh diện là một người Việt Nam.
Các bạn có hãnh diện khi cầm tấm hộ chiếu Việt Nam? Hay các bạn hãnh diện khi mình là một kẻ đầu hàng, nhận giặc làm cha, bị người khác lợi dụng?
Nhựng ai là người Việt Nam thì phải nhớ rằng: tôi là người Việt Nam, trái tim tôi là của Việt Nam, tôi sẵn sàng hiến dâng cả cuộc sống này cho Tổ quốc tôi.
Những kẻ là nô lệ của đồng tiền, những ai thù ghét chế độ Cộng Sản, hãy thức tỉnh đi! Khi thế giới càng phát triển, khi các cuộc khủng hoảng kinh tế đang bùng lên, hãy ngồi đó mà nhận thức ý nghĩa to lớn của học thuyết Mác-Lênin!
Các người hãy thấy rằng Vô Sản là cộng đồng đông đúc nhất, có sức mạnh cách mạng nhất, chứ không phải là ai khác.
Với tư cách của một người Việt Nam, là một người Cộng sản, tôi nói với những ai muốn đã phá chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, giai cấp chúng tôi quyết hi sinh mọi thứ để giữ được những thứ hôm nay chúng tôi có được.

Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 2
Khách: 2
Thành Viên: 0