Thứ Hai, 2021-10-25, 1:53 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười » 20 » Lòng tốt, lòng tin và… lòng vòng
8:56 AM
Lòng tốt, lòng tin và… lòng vòng
19/10/2008 07:50 (GMT + 7)
Một bạn đọc có nhã ý giúp đỡ sau khi đọc bài về gia đình nghèo có bảy nạn nhân tật nguyền ở Năm Căn. Bạn nói bạn muốn tặng họ một số tiền không nhỏ. Mình mừng quá, bảo vậy anh chuyển tiền vào tài khoản này, của cơ quan hội này... Anh gạt ngang, thôi, nếu thế thì không giúp nữa.

Gì kỳ vậy? Liên quan tới Nhà nước thì vòng vo, chậm lụt, hao hụt lắm, anh bảo. Mình không cãi vì không thể cãi. Những vụ bê bối liên quan đến tiền cứu trợ thiên tai đã từng diễn ra khá nhiều năm, làm tổn thương đến lòng tin của anh. Mà mỗi khi nhận được thông báo của cơ quan bảo là tháng này trừ hai ngày lương ủng hộ cho bà con bị lũ, bão ở X, ở Y, thì mình cũng nghĩ ngay, chẳng biết có tới được tay người bị nạn hay không nữa…

Nguồn: flickr.com


Khi viết về những mảnh đời nghiệt ngã, bất hạnh, cần được giúp đỡ, mình chỉ đau đáu, mong bạn đọc thấu cảm mà giúp họ. Nhưng mình quên đi một chuyện quan trọng khác, đó là giúp bằng cách nào. Lặn lội giúi tiền vào tay họ, không có nghĩa là không bất trắc.

Lần đi tới nhà cô dâu Huỳnh Mai bị người chồng Hàn Quốc sát hại, dưới cái mái nhà rách cất tạm bợ trên đất người khác, là ti vi, đầu đĩa, tủ bàn sáng choang. Trên cổ và tay mẹ Mai lấp lánh ánh vàng. Tiền của những bạn đọc tốt bụng và giàu lòng thương cảm đã được dùng vào những việc không thiết thực. Thay vì mua mảnh đất để ở và canh tác, thay vì lợp sửa lại mái nhà, thay vì đưa hai đứa em Mai đi học một nghề gì đó ổn định hơn là mò cua bắt cá…

Hôm đó, mình trực tiếp mang số tiền khá lớn đến ba mẹ Mai, nhưng vẫn bất an. Bất an như thấy nhiều người nhận tiền từ quỹ "vì người nghèo" để đi mua… điện thoại di động, hay ti vi, hoặc sắm mấy món trang sức đeo chơi. Bất an như khi tình cờ gặp vài gia đình ung dung ngồi… uống rượu, chơi bài trong lúc chờ dọn vào căn nhà tình thương do Nhà nước hỗ trợ cất cho.

Lòng tốt những lúc ấy bị tổn thương theo tỷ lệ thuận với lòng tin. Dù bằng cách nào, trực tiếp hay gián tiếp, thì rủi ro vẫn chực chờ, khi gửi chút lòng mình đến với người.

Mình cũng có lần lăng xăng đi làm trung gian xin cho quê mình mấy cây cầu nông thôn. Mấy anh tài trợ có lòng tốt, nhưng tất nhiên, lòng tin thì cũng đã có phần nào giảm sút. Các anh bảo các anh chỉ tin mình. Vì lẽ đó mình thấy hăng hái lắm, có điều, việc không đơn giản như cầm tiền đi chợ mua cây cầu về… lắp ráp. Phải có định vị, bản vẽ kỹ thuật, phải giám sát thi công, phải hợp đồng trách nhiệm… Đó không phải là chuyện một cá nhân thơ thẩn và ngơ ngác làm được, mình chọn cách đứng giữa, chạy đi chạy lại giữa anh đầu tư và một tổ chức chuyên bắc cầu.

  Nguồn: imageshack.us


Mình nhận lòng tin của bên này và rót về bên kia. Lâu lâu nghe hỏi, "cầu xây đã xong chưa…?", mà thót ruột, dường như đã quá ngày hẹn lâu rồi… Mọi việc cứ chậm rãi cho tới ngày mình nhận tin và hớn hở chuyền tin đi, "cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu…"(*). Mấy anh tài trợ tổ chức một chuyến đi hơn ba trăm cây số xuống, chạy lòng vòng bao nhiêu kinh rạch, ngang qua chỗ "cầu mình kìa…" thì chỉ thấy mấy cái cọc bê tông mọc giữa sông. Cũng may có một cây cầu mình kìa đã xong, nhưng đứng bên dòng xe cộ qua lại, mình thấy hào hứng đã bị hao khuyết ít nhiều, bởi đường bay của anh thợ quá cẩu thả, bởi màu sơn nguệch ngoạc, hay những chi tiết thiếu mượt mà…

Mình mắc cỡ với những người đã tin mình. Thấy buồn. Hôm trước còn nghĩ, xong mấy cây cầu này, mình rao trên blog, mấy web bạn bè xin tiền làm thêm mấy cây nữa. Dân không cần những cuộc họp hành vô nghĩa, vậy thì đi làm cầu. Nhưng bây giờ thì mình nản lòng, chẳng muốn làm gì bởi không còn đủ tin.

Hình như, khi mình cho người hành khất ít tiền, cho đứa bé ở bãi rác vài tấm áo, viết lên những thân phận đang ngụp lặn trong quên lãng và nghèo khó… là mình tặng chính mình một lời an ủi nhỏ, rịt thuốc cho lương tâm, một kiểu chữa thẹn, để đỡ áy náy vì sự sung sướng no đủ này. May, thì giúp được cho đời vài bữa cơm no trước mắt, chứ không dám tin, với tấm lòng này sẽ thay đổi một cuộc đời, một số phận…

Nên có những người vẫn loay hoay không biết trao tấm lòng của mình đi bằng cách nào, cách nào thì thiết thực và ít bị tổn thương nhất, ít bất trắc nhất, để mà còn có lần sau….

  • Nguyễn Ngọc Tư (Nguồn: SGTTOnline)

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 637 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0