Thứ Bảy, 2021-10-23, 11:17 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười » 23 » DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM trước thái độ ỡm ờ của Mỹ
8:45 PM
DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM trước thái độ ỡm ờ của Mỹ

Từ 1995 đến nay, Mỹ thiết lập bang giao với CSVN, qua 3 đời Đại Sứ:

1.Peter Peterson (Dân Chủ) đối tác là Lê Văn Bàng

2.Mike Marine (Cộng Hòa) đối tác là Lê Tâm Chiến

3.Mike Michalak (Cộng Hòa) đối tác là Lê Công Phụng.

Với 3 đời Đại Sứ, người ta cứ tưởng Cộng Hòa khác Dân Chủ, nhưng đến nay, sau 13 năm trắc nghiệm, rõ rệt Mỹ chẳng làm cho CS thay đổi một tí nào, ngược lại, CS càng lộng hành độc ác hơn, nhờ thu nhập từ Mỹ nhiều đặc quyền, đặc lợi. Nếu Clinton dám nói trắng ra rằng: “Nhân Quyền không bằng Kinh Tế” thì Bush điềm nhiên thêm sức cho CSVN với những liều thuốc bổ ngoạn mục như dúi cho bằng được CSVN vào Tổ Chức Mậu Dịch Quốc Tế (WTO) và biến cho bằng được CSVN thành Ủy Viên Không Thường Trực của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, rồi dồn mọi nỗ lực luyện cho CSVN thành Chủ Tịch Luân Phiên của Hội Đồng này, mặc dù chính phủ Bush thừa biết CSVN vẫn mọi rợ, hung hãn vi phạm nhân quyền, trong khi, Tổng Thống Bush vẫn long trọng cam kết: “ Nhân Quyền nước nào bị vi phạm thì nước Mỹ sẽ đứng sau lưng nhân dân nước đó”… nhưng không phải để yểm trợ mà là để đâm sau lưng nước đó.

Ngày gần đây, một biến cố liên quan đến quyền lợi giữa Tàu Cộng, Việt Cộng và Tư Bản Mỹ qua việc công ty dầu lửa Exxon Mobil của Mỹ định xía mũi khoan vào cái túi dầu trên thềm lục địa VN, người ta mới thấy rõ bộ mặt thật của bộ ba Tàu, Việt cộng và Mỹ.

Sự việc xẩy ra giống hệt như năm 2007 Tàu cộng đã đuổi Công Ty BP (British Petroleum) của Anh Quốc vì đã đơn phương cấu kết với CSVN khai thác dầu ở ngoài khơi VN. Nhưng khác ở chỗ, nếu Công Ty BP phải chào thua bỏ chạy thì khi đụng đầu với Exxon Mobil, Tàu cộng đã gặp phản ứng của Mỹ bằng biện giải đại ý : “Tranh chấp lãnh thổ là quyền của các anh. Còn khai thác đầu tư là quyền của chúng tôi”… có nghĩa là Mỹ không cần biết dầu đó của ai, miễn sao Mỹ được độc quyền khai thác. Cái lối giải thích ỡm ờ này của Mỹ, đã khiến mạng lưới “Sina.com” của Tàu cũng đã ỡm ờ trả lời Mỹ bằng cách tung ra kế hoạch thôn tính VN trong vòng 31 ngày với mục đích mở đường xâm chiếm Đông Nam Á để tiến tới khống chế toàn vùng Biển Đông là khu vực đang xảy ra cuộc tranh chấp dầu khí giữa nhiều quốc gia trong vùng mà VN là cái đinh của vấn đề.

Sau khi nhận được nguồn tin này, Việt cộng đã hốt hoảng đem cái tinh thần hữu nghị môi răng để năn nỉ xin Tàu cộng xóa bỏ cái trò chơi đứng tim đó đối với đàn em từ bao năm qua vẫn cúc cung tận tụy tôn thờ Bắc Triều để rồi phải lì lợm đón nhận những lời nguyền rủa thậm tệ của nhân dân cả nước. Tất nhiên, Tàu cộng đã gian dối chối bỏ ý đồ xâm lược đó và hứa sẽ truy tìm xuất xứ của nguồn tin trên. . Nhưng, sự thật ra sao ? Và đây là câu trả lời :

1963, nghĩa là cách đây trên 40 năm, Mao Trạch Đông đã có ý định xua quân tiến chiếm VN được Mao ví như khúc xương ngăn chặn mưu đồ bá quyền của Tàu cần phải nhổ bỏ. 1997, Đặng Tiểu Bình đã thực sự đem quân tấn công Cao Bằng, Lạng Sơn và một số tỉnh thuộc vùng biên giới. Cuộc chiến tuy ngắn ngủi, nhưng đã đủ sức buộc Việt cộng phải chia đất chia biển cho Tàu bằng các hiệp ước bí mật ký kết vào những năm 1999 và 2000. Chứng nhân bằng xương bằng thịt đã trực tiếp nhúng tay vào tội bán nước này không ai khác là Lê Công Phụng hiện giữ chức Đại Sứ của CSVN tại Thủ Đô Mỹ Quốc.. Tuy nhiên, với đà tiến hóa của thế giới hiện nay, từ 1963 qua 1997 đến 2008, thời cuộc biến chuyển đã đưa Tàu cộng từ một nước kém mở mang đến địa vị của một đại cường mà NHIÊN LIỆU vẫn là vấn đề sinh tử của công cuộc phát triển nước Tàu hiện nay. Và trớ trêu thay, nền thịnh vượng của Tàu lại do chính bàn tay Mỹ tạo dựng.

Cách đây 20 năm, mạch máu giao thông của Hoa Lục chỉ là những con đường nhỏ hẹp. Đến nay Hoa Lục đã xây xong 450 ngàn cây số đường cao tốc cho 300 ngàn xe cộ đủ loại lưu thông mỗi ngày. Mỗi năm, Hoa Lục sản xuất trung bình khoảng 10 triệu xe hơi, đồng thời dự tính xây thêm 97 phi trường trong thập niên này để san sẻ gánh nặng với 147 phi trường hiện có. Chỉ nhìn thoáng qua những con số như vừa ghi nhận - chưa kể những nhu cầu về điện lực, nguyên tử lực và các loại xí nghiệp khác - cũng đủ thấy, mức cầu nhiên liệu của Hoa Lục ngày nay ra sao ! Và đây là lý do khiến Tàu, với bất cứ giá nào, phải tìm đến các mỏ dầu tại Biển Đông được coi như kho “Vàng Đen” thứ hai sau Vùng Vịnh.

Nói về tiềm lực vàng đen tại Biển Đông, Mỹ là quốc gia biết rõ hơn ai hết. Những ngày gọi là “Việt Nam Hóa Chiến Tranh” để tiến tới bán đứng VN cho cộng sản vào đầu thập niên 1970, Mỹ đã hoàn tất công cuộc khai tìm dầu khí ngoài khơi VN, trong số có các đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vào thời điểm này, tại trụ sở báo chí trên đường Tự Do Saigon, Trung Tá Lê Trung Hiền, Phát Ngôn Viên Quân Sự VNCH thường nhật cho hay, các hãng dầu Mỹ đã tìm thấy nhiều giếng dầu ở ngoài khơi VN, và sau khi xác định phẩm lượng của mỗi giếng thì Mỹ đã bịt ngay lỗ giếng vừa khoan ấy lại. Dư luận ngày ấy đã hoài nghi hành tung của Mỹ là muốn dành giụm công trình tìm kiếm dầu để chờ ngày khai thác. Và hôm nay, ngày ấy đã đến .

Có dư luận cho rằng, khi tung tin thôn tính VN bằng võ lực, Tàu cộng đã thả lên một trái bóng thăm dò. Tuy nhiên, nếu bảo rằng, Tàu không dám đánh VN vì đã có Mỹ yểm trợ, thì điều này cần xét phải lại. Nhiều chiến lược gia quốc tế nhận định, Mỹ sẽ không dại dột tham chiến giúp VN chống Tàu , không phải vì Mỹ đang mắc kẹt tại Iraq và Afghanistan hay vì Mỹ đang gặp thời suy thoái kinh tế. Chiến lược của Mỹ sau khi kết thân với Tàu là muốn thỏa hiệp để cầu lợi hơn là đổ máu để thu lợi. Chiến lược này đã khởi sự từ 1956, khi Mỹ quyết định trả về Hoa Lục hai nhà bác học vật lý Tàu là Lý Chánh Đạo và Dương Trấn Ninh được đào tạo tại Mỹ để thiết lập kỹ nghệ nguyên tử và các công nghệ cao cấp cho Hoa Lục. Hành động này của Mỹ đã gây niềm tin cho MaoTrạch Đông để rồi 1972, Mỹ chính thức trao đổi mậu dịch với Tàu là thị trường rộng lớn, bổ béo về tài nguyên lao động cũng như phong phú tài nguyên thiên nhiên.. 1974, ngày miền Nam VN chưa mất và Nam vĩ tuyến 17 còn thuộc VNCH , khi chứng kiến quân Tàu xâm chiếm Hoàng Sa, hạm đội 7 của Mỹ vẫn án binh bất động, để mặc cho hải quân VNCH chống trả lại quân Tàu. Ngay từ lúc này, Mỹ đã tránh né gây sự với Tàu và kết quả cho đến nay, tình hữu nghĩ Mỹ-Tàu vẫn thắm thiết hơn bao giờ hết. Cụ thể là nhân dịp Olympic Bắc Kinh 2008, Mỹ là quốc gia yểm trợ cho Bắc Kinh cả về tinh thần, kỹ thuật lẫn tiền bạc. Cứ nhìn gia đình Tổng Thống Bush hăm hở tham dự Olympic Bắc Kinh và Đài Truyền Hình NBC tận tình quảng cáo cho Olympic Bắc Kinh, trong khi gần như cả thế giới, đặc biệt là Anh, Pháp và Đức đều chống đối Bắc Kinh đã tàn sát nhân dân Tây Tạng, thì cũng đủ thấy chính sách hiếu hòa của Mỹ đối với Tàu cộng được thể hiện như thế nào!

Sau thế chiến thứ hai, Mỹ đã thành công trong việc phục hồi kinh tế Đức và Nhật, tuy là những kẻ thù cũ, nhưng hai nước này đã trở thành đồng minh thân thiết của Mỹ. Chính sách ấy được Mỹ áp dụng nguyên si đối với Tàu cộng nhất là đối với Việt cộng mà Mỹ không biết rằng, ý thức quốc gia của Đức và Nhật không phải là ý thức cộng sản của Tàu và CSVN. Nếu ông Bush Con cho rằng, 10 năm qua, cộng sản Việt đã cải thiện nhân quyền một cách rất đáng khích lệ thì ông Bush Cha nhận định rằng, kinh tế Tàu cộng là Kinh Tế Khổng Giáo (Confucianist Economy) lấy nhân-nghĩa-lễ-trí-tín để quản lý đất nước. Ca ngợi như thế là hết mức rồi. Chỉ tiếc rằng, các ông đã cố tình không thấy, Khổng giáo tại Hoa Lục ngày nay chỉ là phương tiện để Tàu cộng xoa dịu những hờn giận của dân đen đối với chế độ, cũng như Việt cộng cho phục hồi tín ngưỡng tại các làng xã kể cả tục lệ mê tín dị đoan như “đồng bóng” đã cho thấy Tàu cộng cũng như Việt cộng dùng tín ngưỡng để mị dân khiến cho dân quên đi những cơ cực hàng ngày mà lo sản xuất làm giàu cho bọn thống trị được sống phè phỡn trên đầu trên cổ họ. Gần nhất và hiện thực nhất trong những ngày này, chẳng lẽ chính quyền Mỹ lại không thấy các vụ tranh chấp đất đai giữa cộng sản với giáo dân Thái Hà và Tòa Khâm Sứ Hà Nội đã gây ra những vụ đàn áp đổ máu. Và chính quyền Mỹ chẳng lẽ không tin nhà báo Mỹ Ben Stocking và cũng là công dân Mỹ bị công an Việt cộng đánh lỗ đầu chỉ vì chụp ảnh và săn tin về vụ tranh chấp này. Vậy thì từ 10 năm nay, Việt cộng được Mỹ ca tụng là đã cải thiện nhân quyền nằm ở chỗ nào khi dân oan khắp nơi kêu gào đòi Việt cộng phải trả lại ruộng vườn, nhà cửa, đất đai của họ đã bị cộng sản ăn cướp.

Với chính sách của Mỹ như vừa trình bày, chắc chắn Mỹ sẽ chọn con đường trung lập tại Biển Đông. Như vậy thì lấy cái gì để bảo đảm rằng, Tàu cộng không dám nhổ khúc xương VN là chướng ngại vật ngăn cản bước tiến của Tàu xuống Đông Nam Á. Cái nhìn này đã được cố Tổng Thống Mỹ Eishenhower ghi nhận từ 1953 khi ông ví VN như con cờ domino hay văn vẻ hơn là tiền đồn cần được bảo vệ nhằm chống họa cộng sản lan tràn khắp thế giới. Ngày nay dân tộc Việt đã nhận ra cái vị thế “con cờ” của mình khi hết hiệu lực đã bị Mỹ bỏ rơi không thương tiếc.

Ngày gần đây, người ta càng thấy rõ hơn ý đồ của Tàu cộng muốn biến VN thành chư hầu, khi thấy xuất hiện trên lá cờ Tàu ngôi sao vàng nhỏ thứ 5 được treo tại một số tỉnh thành của Hoa Lục đã được các phóng viên quốc tế ghi nhận nhân dịp Olympic Bắc Kinh 2008. Phải chăng đây là chủ ý của Mao Trạch Đông khi cho phép Hồ Chí Minh đem lá cờ đỏ và ngôi sao vàng về VN để làm cuộc cách mạng cộng sản bên cạnh 4 ngôi sao vàng kia là biểu tượng của 4 quốc gia Mãn Châu, Mông Cổ, Tây Tạng và Tân Cương Hồi Giáo đã trở thành chư hầu định mệnh của Tàu Đỏ.

Đến nay, cho dù Việt cộng có dùng bạo lực bịt miệng những người tranh đấu trong nước, không cho họ được phép chống Tàu thì bọn cầm quyền Bắc Kinh vẫn đem cái công hàm 14-9-1958 do Phạm Văn Đồng ký nhận và được Hồ Chí Minh cho phép, để chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa thuộc về Hoa Lục.

Kết hợp những diễn biến như vừa trình bày, không thể ngây thơ tự trấn áp cho rằng, Tàu sẽ không đánh VN vì có Mỹ bao che. Xuẩn động hơn nữa, đến giờ phút này, còn có kẻ tin, bức công hàm của Phạm Văn Đồng chỉ là văn bản cho mượn đất trong tình nghĩa anh em. Ngày nào VN cần, người anh em sẽ trả lại nhằm bào chữa cho tội bán nước của Phạm Văn Đồng và Hồ Chí Minh cũng như đàn hậu duệ đang ngự trị Việt Nam. .

Gorbachew chỉ đốt lên mồi lửa để nhân dân Đông Âu kể cả nhân dân Nga tự cứu mình. Thanh niên và sinh viên của các nước này đã vùng lên để phát động các làn sóng cách mạng. Còn những người cầm súng giữ nước thì yểm trợ cho cách mạng lật đổ bạo quyền CS thành công. Công trạng này của những người cầm súng giữ nước tại Đông Âu và liên bang Nga đã được chứng minh vào cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990, nhờ tinh thần yêu nước và uy quyền của mũi súng mà các chế độ cộng sản phải tan rã.

Những ai chủ trương thân Tàu hay thân Mỹ, hãy nhớ rằng, ngàn đời, Tàu vẫn là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam, còn Mỹ chỉ biết phù thịnh, cầu lợi. Ta phải tự cứu ta chứ Tàu hay Mỹ không thể cứu ta. Muốn cứu ta, trước hết phải lật đổ bạo quyền Việt cộng. Chẳng lẽ 84 triệu dân Việt, đa số là giới trẻ đầy nhiệt huyết, trong đó có gần l triệu quân nhân lại chịu ép mình để cho 14 tên cán bộ già nua ẩn mình trong chính trị bộ Việt cộng tự tung tự tác!

Hãy ra tay trước khi Tàu cộng biến ngôi sao vàng trên nền cờ đỏ của Việt cộng thành ngôi sao vàng thứ 5 trên nền cờ đỏ của Tàu cộng. Hãy đem quốc gia Việt Nam trở về với dân tộc Việt Nam. Công trạng này đang nằm trong tay giới trẻ Việt Nam và quân đội Nhân Dân Việt Nam. Toàn dân Việt Nam đang mong đợi lòng quả cảm và quyết tâm tranh đấu của các bạn. Sứ mạng thành công, mặc nhiên thế giới sẽ ủng hộ chính nghĩa của chúng ta.

Lê Việt

Nguồn:anhduong.info
Category: Tiếng nói dân chủ | Views: 682 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0