Thứ Sáu, 2022-01-28, 5:35 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Giêng » 1 » Hoạt động Vận động hành lang chính là thực hành Dân Chủ
5:40 AM
Hoạt động Vận động hành lang chính là thực hành Dân Chủ

Dân Washington chúng tôi thấy trước là sẽ diễn ra phong trào ồ ạt những chuyên viên vận động hành lang, những bàn luận gia quán cà phê nhưng lại khá ảnh hưởng, những tay tư vấn truyền thông, những "chuyên gia" đã được trả tiền, và cả những tay vận động say mê và riêng lẻ. Ai mang lại cuộc tấn công dữ dội của những luật sư đặc biệt này? Tại sao đó lại là Barack Obama, người đã thề là sẽ "thay đổi" cách vận hành của Washington và trục xuất ra khỏi phạm vi sinh hoạt chính trị tất cả "các nhóm quyền lợi đặc biệt", những nhóm đã từng bị mô tả như là một hình thức sinh hoạt thấp kém. Hẳn nhiên đây là một lời hứa mà Obama chắc sẽ không giữ được.

Phương cách duy nhất để triệt tiêu hoạt động vận động hành lang và các nhóm quyền lợi đặc biệt là phải triệt tiêu chính quyền. Chính quyền càng mạnh bao nhiêu thì những hoạt động vận động hành lang càng phải lớn mạnh bấy nhiêu. Do vậy, một cách ngược đời, tham vọng mở rộng bộ máy chính quyền của Obama sẽ khuyến khích gia tăng những nhóm tư vấn đặc biệt. Bạn chỉ cần nhìn vào những đáp ứng đối với kế hoạch "kích thích kinh tế" - tổng cộng khoảng 700 tỷ đô - để kiểm chứng sự thật vĩnh cửu này. "Cơn Sốt Vận Động Hành Lang đối với các nguồn Quỹ Liên Bang" (A Lobbying Frenzy for Federal Funds) đã là tựa đề của bài tường thuật trang nhất của báo Washington Post. Gói cứu nguy ngành công nghiệp xe hơi cũng đã đang lên cơn sốt tương tự.

Sẽ còn thêm nữa. Ông Obama đề ra chương trình tái cấu trúc đối với một phần ba trọng lượng của nền kinh tế: mảng chăm lo sức khoẻ, chiếm khoảng 16 phần trăm của tổng sản lượng nội địa (GPD); mảng năng lượng, gần 10 phần trăm của GPD; và mảng tài chính (các ngân hàng, các định chế môi giới chứng khoán, các công ty bảo hiểm), khoảng 8 phần trăm GPD. Sẽ có một sự huy động khổng lồ của những nhóm quyền lợi, từ các chuyên viên tia X (radiologists) đến những nhà sản xuất năng lượng có thể tái phục hồi (renewable-energy); từ các quỹ đầu tư (mutual funds) đến các bệnh viện. Bara Vaida, một nhà báo uy tín về vận động hành lang của tờ National Journal, đã nói "Theo cái nhìn thông thái truyền thống thì là ... điều này sẽ là một sự phồn thịnh cho Phố K" - một địa bàn có tính biểu tượng cho giới vận động hành lang ở Washington.

Giới vận động hành lang đã bị chụp những cáo buộc xấu, đó là lý do tại sao có các chính trị gia thường gièm báng họ. Lên án họ hoàn toàn là một sự cường điệu không thể biện luận. Người ta muốn đổ những bất mãn của chính họ lên trên một âm mưu nào đó của những tay lái buôn nhếch nhác nhưng có nhiều ảnh hưởng. Những vụ bê bối có tính định kỳ dường như củng cố những định kiến rập khuôn này: vụ Jack Abramoffs là người đã cung phụng các giới chức làm luật, hay những dân biểu quốc hội như Duke Cunningham là người đã nhận hối lộ từ những nhà thầu các dự án chính phủ và chuyển cho họ những nguồn tài chính của liên bang. Nhưng điều chính yếu phải nói là những thành kiến đối với vận động hành lang là những chuyện thêu dệt phổ biến.

Chuyện không thật thứ nhất cho rằng vận động hành lang là chống dân chủ bởi vì nó làm vô hiệu "những nguyện vọng của quần chúng". Thật ra phải nói ngược lại: vận động hành lang là cách thể hiện dân chủ.

Chúng ta là một tập hợp của những nhóm quyền lợi đặc biệt, và quyền lợi đặc biệt của một cá thể lại chính là công việc làm hoặc là hành động dấn thân vì đức hạnh của một cá thể khác. Nếu người dân không thể tổ chức để tạo ảnh hưởng lên chính quyền - như để ngăn chặn hoặc điều chỉnh những quyền hành của nó - thì nền dân chủ tiêu vong. "Nguyện vọng của quần chúng" ít khi quan sát được, bởi vì quần chúng thường bất đồng ý kiến và có những mong muốn không nhất quán. Dĩ nhiên, "lợi ích công cộng" nên luôn được đặt ưu tiên, nhưng cái đại diện cho lợi ích công cộng lại luôn là vấn đề tranh cãi. Ý tưởng cho rằng việc chọn lựa những quyết định phải diễn ra trong một môi trường chân không - được uỷ nhiệm cho một người tuyệt thông thái - chính là hoàn toàn phi dân chủ. Những người vận động hành lang gọt dũa tranh luận bằng cách cung cấp lối ra cho một khối cử tri đông hơn và mang đến cho chính quyền thêm nhiều thông tin.

Huyền thoại thứ hai là vận động hành lang thiên vị người giàu, bao gồm các công ty, bởi vì chỉ có họ mới có thể trang trải được các chi phí vận động hành lang. Chính quyền thiên vị những thành phần này, bỏ quên người nghèo và tầng lớp trung lưu. Nhưng thật ra, những dữ kiện đã chứng minh ngược lại.

Chắc chắn rằng những người giàu bòn rút những đặc quyền từ chính quyền, nhưng chủ yếu họ mới chính là những người đầy tớ của chính quyền. Theo thông tin của Văn phòng Ngân sách Quốc hội thì 10 phần trăm những người giàu nhất nước Mỹ phải trả khoảng 55 phần trăm của tổng số thuế liên bang (và trong số đó, 1 phần trăm giàu nhất trả đến 28 phần trăm. Khoảng 60 phần trăm của số ngân quỹ liên bang là 3 ngàn tỷ được chi phí đến những cá nhân - hầu hết là những người nghèo và tầng lớp trung lưu. Bạn có thể tranh luận rằng những gánh nặng và những phúc lợi phải là lớn hơn, nhưng nếu người giàu thực sự có nhiều quyền lực, họ chỉ phải trả thuế thấp hơn nhiều. Đối với người nghèo và thành phần trung lưu, chính họ có những đoàn thể đấu tranh rất nhiều quyền lực. Chỉ xin nêu ra tên của ba đoàn thể: AARP là cho những người hưu trí và gần tuổi về hưu; AFL-CIO là cho những công nhân không tham gia nghiệp đoàn; Center on Budget and Policy Priorities là cho thành phần nghèo.

Chuyện bịa đặt sau cùng là vận động hành lang chiếm hầu hết các đặc quyền được tiếp cận với những nhà lập pháp mấu chốt và những nhân viên quốc hội - và những nhóm quyền lợi đằng sau mua đứt những đặc quyền được tiếp cận này. Dĩ nhiên điều này xảy ra, nhưng đó không phải là vấn đề chính.

"Hoạt động vận động hành lang là rất thực chất và công khai hơn nhiều so với những chuyện người ta bỉ thử nó. Những người vận động hành lang trước hết là phải thuyết phục những người làm luật bằng những dữ kiện", nhà báo lão thành về vận động hành lang Jeffrey H. Birnbaum đã viết như thế trong tờ Washington Post. Nếu những người làm luật "thấy những giá trị và đòi hỏi của công chúng trong một xu hướng nào đó, thì họ sẽ có khuynh hướng bỏ phiếu theo đó". Hoạt động vận động hành lang là một phương pháp tiếp thị hiện đại: đó là nỗ lực chuyển quyền lợi nhỏ hẹp của một nhóm thành một điều có thể lĩnh hội, dù đúng hay sai, được xem như là sự phục vụ "quyền lợi công cộng" rộng rãi. Hãy nhìn vào trường hợp vận động hành lang thành công, khi cho chìm xuồng hướng sản xuất nhiên liệu chạy xe từ bắp ngô.

Theo Center for Responsive Politics thì trong năm 2008, có khoảng 16 ngàn chuyên viên vận động hành lang có đăng ký - tức là những người có tiếp xúc với quốc hội một cách đầy đủ để thực hiện việc tường trình tuân theo luật về vận động hành lang có tên 1996 Lobbying Disclosure Act. Con số này tăng khoảng 50 phần trăm kể từ năm 1998. Nhưng đó là còn chưa kể đến những đội quân hùng hậu của những chuyên vấn giao dịch, những người quản lý quảng cáo, những cố vấn internet, những chuyên gia chính sách (ở những trung tâm nghiên cứu và nhiều nơi khác) là những người được trang bị đầy đủ để tạo ảnh hưởng lên chính quyền – và bao gồm cả một đội ngũ yểm trợ khổng lồ, ví dụ như là "những người xếp hàng" để giữ những vị trí tốt cho những luật sư đắt giá trong những buổi điều trần quốc hội quan trọng. Theo ước tính của James Thurber, giáo sư chính trị học của đại học American University thì kích thước của khối vận động hành lang này lớn lên tới 261.000 người.

Dưới thời của Obama sắp tới, khối vận động hành lang này sẽ nở rộng ra. Không ai có thể nghi ngờ về việc vận động hành lang có thể ảnh hưởng lên các chính sách công cho các mục tiêu riêng. Đôi khi điều này bao gồm luôn cả những ưu đãi được che đậy kín đáo: như là ngân khoản được nhét thêm vào một đạo luật, những biệt đãi về thuế, những ưu tiên về luật lệ. Mặc dù nó có vẻ là lớn đối với những nơi nhận được các ưu đãi, nhưng trong phạm vi chính quyền thì hầu hết đây là những khoản nhỏ (toàn bộ khối lượng chi cho dịch vụ này chỉ chưa đầy 1 phần trăm của kinh phí liên bang). Những gì thật sự quan trọng chính là những chính sách lớn có tính quyết định kích thước và hướng đi của chính quyền. Hoạt động vận động hành lang bảo đảm những vấn đề được mổ xẻ một cách thực tế, và bất luận kết quả cuối cùng là tốt hay xấu, đó chính là nền dân chủ đang vận hành.


Robert J. Samuelson
Nguồn: Newsweek, số ra ngày 22-12-2008
Nguyễn Văn Hiệp chuyển ngữ

Category: Tiếng nói dân chủ | Views: 573 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0