Thứ Hai, 2022-01-17, 9:32 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Giêng » 4 » Tự Hào Dân Tộc
9:46 AM
Tự Hào Dân Tộc

  Những  ngày  cuối năm 2008,   báo mạng VN  tràn ngập  bài vở quanh chuyện  vui  có lẽ lớn nhất  năm 2008,  khiến người đọc có thể phát ngộp.

Ngộp vì  những bài vở  hình ảnh sau chiến thắng của đội tuyển VN trong giải Vô đich  Đông Nam Á 2008 .

Sau trận thắng 2-1 trên sân vận động Thái lan,  hôm 28/12 , VN  gỡ hòa  1-1  ở phút cuối trận đấu  lượt về trên sân Mỹ Đình và giành được chiến thắng chung cuộc với tỉ số 3-2 

Báo chí VN  vừa nổ  vừa tung : 80 triệu con tim vỡ òa ,  một đêm không ngủ, niềm vui bất tận ,  kỳ tích ,   chiến thắng lừng lẫy

100% vị trí cao nhất, đẹp nhất trên nửa trang VNNet  đã được lấp kín cập nhật về bóng đá , cả VNE, VNN, Dân trí, Kênh 14… đều tưng bừng với các chùm ảnh nóng bỏng, các bài tường thuật cập nhật không khí trên sân, các clip cổ động viên trước và sau trận đấu, tới các hình ảnh ăn mừng của cổ động viên cả nước…

khắp các blog được update, hàng loạt các entry, blast, avatar tràn lan hình ảnh, cảm xúc mới nhất, chân thực nhất về không khí ăn mừng của… chính mình hoặc chính mình chứng kiến: Vỗ tay, nhảy múa, tràn ra đường, quốc kỳ rợp trời, các dụng cụ nấu nướng, chai lọ… được đem ra làm trống, tiếng hô vang “Việt Nam vô địch”, người ta bị xô đẩy ngã xe rồi lại nhiệt tình nâng nhau dậy – không một lời cãi vã, chỉ còn chung một nụ cười trên môi…

Tờ Tuổi Trẻ chạy những hàng tít : Việt Nam vô địch, giấc mơ 49 năm thành hiện thực, 

Nổ tung trời đêm mừng chiến thắng của tuyển bóng đá VN

Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay, cả nước xuống đường reo vang "Việt Nam vô địch". Huế, Sài gòn, Đà nẵng, Nha Trang, Hà Nội...chung một niềm vui, chung nước mắt nụ cười cho giấc mơ quá dài đã thành hiện thực.

Lướt qua những bài báo về chiến thắng trên sân banh này, người đọc lai bắt gặp  những chuỗi từ ngữ quen thuộc đến mòn nhẵn của những bài diễn văn chính trị,  bài nào cũng đầy ắp những tình yêu tổ quốc nồng cháy,  những niềm tự hào dân tộc ,  những tầm cao thời đại  …

….Sau khi trận đấu kết thúc hơn 3 giờ, tức là gần một giờ sáng mà nhiều ngả đường gần sân Mỹ Đình, nhiều đường phố Hà Nội (và có lẽ là nhiều đường phố trong cả nước), đông đảo những chàng trai, cô gái tuổi 18, đôi mươi, những người chủ tương lai của Việt Nam hôm nay vẫn đứng trong giá lạnh hát vang bài ca chiến thắng, biểu thị niềm tự hào và tình yêu Tổ quốc nồng cháy.

Một dân tộc đáng yêu, đáng tự hào, đáng trân trọng như vậy chính là chỗ dựa, là niềm tin, là sức mạnh to lớn... Đảng và các nhà lãnh đạo đất nước thật hạnh phúc khi được dân tộc đó giao phó vận mệnh lãnh đạo và đầy vinh dự được lãnh đạo dân tộc đó. 

Và cả nuớc mắt  nữa ,  giời ạ!

Tôi không tin vào những gì đang diễn ra. Bên cạnh tôi, đã có nhiều người khóc. Khóc! Một niềm vui khó tả khi 80 triệu trái tim đang cháy bừng lên khát khao chiến thắng.

Tôi đang KHÓC ! bây giờ là 11h30 ngày 29/12 nhưng sao tôi vẫn KHÓC .Tôi vừa tỉnh dậy sau 1 đêm thức trắng.Đêm qua tôi không dám KHÓC  vì để dành sức cổ vũ cho Việt Nam.Và bây giờ khi xem lại những hình ảnh của đội tuyển ngồi một minh trong phòng tôi đã KHÓC  , nước mắt của người Việt Nam trong tôi đang chảy…

**

Xin có đôi lời bàn quanh chuyện vui cuối năm 2008 này

Trước hết, hàng chục ngàn người, hàng trăm ngàn người của nhũng dòng người cuồng nhiệt phất cờ  gióng chiêng trống hò reo ấy,  họ đã ở đâu,  làm gì, vào những ngày thanh niên sinh viên kéo nhau  đến trước đại sứ quán, lãnh sự quán Trung Cộng đòi trả lại Hoàng Sa Trường Sa cho VN?  Sao chỉ có vài trăm người ,  như trang mạng xcaphevn.org tường thuật :

Sáng nay có đến NON MỘT TRĂM  thanh niên sinh viên nam nữ tụ tập trước lãnh sự quán Trung Quốc trên đường Nguyễn thị Minh Khai để biểu tình, trong đó có tôi, thế hệ 8x. Lực lượng Công an và An ninh khá đông, một số bạn trẻ tìm cách tiếp cận đám đông thanh niên biểu tình thì bị một số nhân viên công an ngăn chặn và tịch thu một số truyền đơn cũng như khẩu hiệu của các bạn. ..

Cả nước hơn 80 triệu dân, thế mà mỗi lúc xuống đường để đòi lại lãnh thổ bị ngoại bang xâm chiếm  thì chỉ vài trăm người dám tham gia,  và lại còn bị Công an ngăn chận, hạch sách,  bắt bớ … 600 tờ báo lớn nhỏ  thì tuyệt im thin thít  … Vậy thì chúng ta phải lý giải thế nào đây?  Chẳng lẽ đối với 80 triệu người thì một vùng lãnh hải diện tích bằng nửa đất nuớc có mất vào tay nguời cũng không ngang tầm chiếc cúp vô địch đá bóng quy tụ vỏn vẹn mấy nước Đông Nam Á? 

Xem bài vở, hình ảnh nguời trong nước ăn mừng chiến thắng đá banh tối Chủ nhật vừa qua, rồi đọc lại bài viết cuả Lyn Bacardi về  cuộc biểu tình tháng 12 năm 2007 chắc hẳn nhiều thính giả của SBS  phải thấy chua chát. Lyn Bacardi tin tuởng rằng:

Cuộc biểu tình không có quá đông người đến dự, nhưng tôi tin nếu được phát động rộng rãi và có chút thời gian nữa chuẩn bị, thì con số 84 triệu dân sẽ làm được một bài ai điếu bi tráng tặng riêng cho Hoàng Sa, Trường Sa.

Tất nhiên là còn phải nhiều điều kiện khác nữa ,  những điều kiện liên quan đến thái độ của nhà cầm quyền , những điều kiện liên quan đến cái tâm thức của 84 triệu dân trong nước. Ngày nào mà người  dân chỉ biết lấy chuyện thắng cuộc thi hoa hậu,  hay  đoat chiếc cúp đá banh làm niềm tự hào dân tộc, thì xin muợn lời nhà thơ Nguyễn Viện viết trong bài  “Hoàng Sa-Trường Sa 2007-2008 :  Lời ai điếu cho một dân tộc “ đăng trên trang mạng tienve.org, để nói về năm 2009 và những năm sau nữa

Cũng vào thời điểm này của năm 2007, việc Trung Quốc hợp thức hóa huyện Tam Sa bao gồm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam đã dẫn tới những phản ứng mãnh liệt của sinh viên học sinh và một số văn nghệ sĩ Việt Nam bằng những cuộc biểu tình tự phát.

Chính quyền Việt Nam phản ứng tiêu cực và khó hiểu là đàn áp biểu tình, bắt bớ người yêu nước tham gia, tạo đà cho Trung Quốc đi bước thứ hai cưỡng chiếm lãnh thổ Việt Nam vào cuối năm 2008 bằng việc công bố đầu tư 29 tỉ đô la khai thác dầu khí trên vùng biển này.

Trước đó, Trung Quốc đã khuyến cáo và buộc Công ty Exxon Mobil của Mỹ phải từ bỏ hợp tác với Việt Nam trong việc thăm dò dầu khí trên vùng biển Đông.
Vùng địa lý có diện tích bằng một nửa diện tích đất liền của Việt Nam này đang bị Trung Quốc khống chế.

Một dân tộc vốn tự hào là ra ngõ gặp anh hùng, thế nhưng 80 triệu người Việt Nam đã câm lặng chịu nhục hoặc thờ ơ vô cảm.

Chính quyền hiện hữu đã thành công trong việc triệt tiêu sức đề kháng của dân tộc.

Trong sự đau xót đó, có người “đùa”, sẽ đến ngày “người máy” của Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lý để khẳng định chủ quyền và các quyền hợp pháp của mình đối với Hà Nội và các vùng phụ cận…”

Nếu Đảng và nhà nước này tiếp tục đàn áp và bắt bớ người yêu nước (như trường hợp nhà báo tự do Hoàng Hải) thì câu chuyện đùa trên có thể sẽ là sự thật không xa.

**

Đến đây lại nói về niềm tự hào dân tộc.

Nhìn lại năm qua, những vụ gọi là gây “ấn tuợng” nhất về hình ảnh VN, về truyền thông,  là  chuyện  các nhà baó bị khủng bố vì phản đối Trung Cộng đã và đang thôn tính Hoàng Sa Trường Sa, mà nặng nề nhất là nhà báo Nguyễn Hoàng Hải, tức blogger Điếu Cày bị kết án tù, chuyện các nhà báo viết bài tố cáo vụ tham nhũng PMU 18, mà bị phạt nặng nhất là hai nhà báo Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Việt Chiến phải ra tòa, riêng ông Chiến bị 2 năm tù .

Về mặt tôn giáo,  nổi bật nhất là chuyện đối đầu giữa Nhà Thờ và Nhà Nuớc trong vụ tranh chấp đất ở giáo xứ Thái Hà và Toà Khâm Sứ,  với kết quả ban đầu có thể tóm tắt trong câu “sức manh  ở nòng súng “.

Về mặt  phụ nữ,  vẫn  chuyện  “hàng trăm  cô gái  VN xếp hàng cho vài ông Nam Hàn tuyển chọn  mua về làm vợ “.

Về  mặt ngoại giao,  cuối năm 2008 dồn dập nhiều sự kiện:

Chuyện dài nhiều tập “cán bộ toà Đại sứ VN tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác” chưa có hồi kết, thì đến chuyện Cộng hoà Czech ngưng cấp visa cho người Việt,  vì tình trạng phạm pháp trong cộng đồng nguời Việt tại nước này gia tăng .

Thế nhưng nổi bật hàng đầu là chuyện PCI.

PCI  là vụ 4 quản trị viên công ty tư vấn Thái Bình Dương của Nhật hối lộ 2 triệu 600 ngàn đô la Mỹ   cho Huỳnh Ngọc Sỹ, Phó Giám Đốc Sở GTVT  thành phố HCM, kiêm Giám Đốc dự án Xa Lộ Đông Tây và Dự án cải thiện môi truờng nuớc, KIÊM XUÔI GIA của Bí thư Thành Uỷ thành phố HCM Lê Thanh Hải. 2 triệu 600 ngàn Mỹ kim này là bên nhận hối lộ đã thông cảm bớt xuống chỉ còn 10%  tổng kinh phí dự án, chứ  lẽ ra, như các quản trị viên Nhật cho biết thì “đáng lẽ phải đến 15% tổng kinh phí dự án cơ!”. 
Tokyo  yêu cầu CSVN điêù tra – vì e ông Sỹ tẩu tán tài sản, nhưng Hà nội vẫn cứ đánh bài lờ.
Mãi đến khi ra truớc hội nghị quốc tế cấp viện cho VN, Nhật Bản loan báo ngưng viện trợ thì chuyện điều tra Huỳnh Ngọc Sỹ được xúc tiến và hoàn tất trong thời gian kỷ lục là dăm ba hôm! 

Một thính giả/độc giả của đài BBC sống ở Tokyo đã thố lộ

Khi các đồng nghiệp Nhật vô tình kể câu chuyện tham nhũng này với thái độ bất bình, xoi mói, tôi cảm thấy tổn thưong vô cùng và chỉ muốn đất dưới chân mình nứt ra để có chỗ cho tôi chui xuống. Tôi có lỗi gì? Hàng triệu người Việt có lỗi gì mà phải chịu nỗi nhục này? Bao người đang nỗ lực tạo dựng hình ảnh của Việt Nam nhưng mấy phần trăm những kẻ ăn trên ngồi trốc đó đang ngày đêm huỷ hoại. Nếu tôi là Thủ tướng ư? Tử hình không thương tiếc những kẻ tham ô trên 500 triệu đồng như luật định. Hãy làm gì đó để rửa cái mặt Việt Nam đi hỡi các ngài có trách nhiệm!

**

Chuyện PCI chưa đến hồi kết, và câu hỏi “Tuớng Sỹ Tuợng” còn những ai dính líu trong vụ này nữa chưa có câu trả lời, thì xảy ra tiếp vụ một phi công VN Airlines bi bắt quả tang chuyển hàng ăn trộm về nuớc, cùng việc phát giác cả 1 đường dây nguời Việt được tổ chức đưa sang Nhật để trộm cắp hàng hoá tại các trung tâm thuơng mại để chuyển về VN.

Báo Nguời Việt tại Hoa Kỳ tóm tắt lại vụ này và cho biết thêm chi tiết về  cái nhìn của người Nhật đối với nguời Việt như sau: 

Sau vụ PCI , vụ nhân viên, tiếp viên và phi công của Vietnam Airlines, tổ chức trộm cắp hàng hóa trong các trung tâm mua sắm tại Nhật để vận chuyển hàng gian về Việt Nam tiêu thụ, vụ “tu nghiệp sinh” Việt Nam bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động của chính quyền CSVN bóc lột như nô lệ, vụ lãnh sự quán CSVN tại Osaka tại Nhật bán passport Việt Nam cho tất cả mọi người, vụ đại sứ quán CSVN bị một công đoàn địa phương tại Nhật kiện,... trên nhiều diễn đàn điện tử tại Nhật, nhiều người Nhật cực đoan đang kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam...

Vụ tai tiếng liên quan tới Vietnam Airlines bắt đầu từ ngày 10 tháng 8, sau khi cảnh sát quận Kumamoto bắt quả tang hai “tu nghiệp sinh” người Việt đang ăn cắp hàng hóa của một trung tâm mua sắm. Hai “tu nghiệp sinh” này đến Nhật để làm việc cho một công ty xây dựng hồi tháng 2. Mỗi tháng họ nhận được 70,000 Yen nhưng bị các doanh nghiệp “xuất khẩu lao động” của chính quyền CSVN “trấn lột” 50,000 Yen/tháng nên không đủ sống và được một nhân viên của Vietnam Airlines tại Nhật tuyển mộ để đi ăn cắp mỹ phẩm...

 Báo chí Nhật cho biết, cảnh sát Nhật đã xác định có tới 85 người Việt liên quan tới tổ chức trộm cắp này. Ðồng thời, cảnh sát Nhật tuyên bố, việc đưa “tu nghiệp sinh” Việt Nam sang Nhật làm việc có dấu hiệu buôn người nên đã đề nghị cảnh sát hình sự quốc tế hợp tác điều tra.

Hôm 17 tháng 12, cảnh sát Nhật đã bắt quả tang Ðặng Xuân Hợp, phi công của Vietnam Airlines đang vận chuyển hàng gian về Việt Nam. Cảnh sát xác định có khoảng 50 nhân viên (bao gồm cả phi công lẫn tiếp viên hàng không) của Vietnam Airlines dính líu đến tổ chức trộm cắp và vận chuyển hàng gian đang bị điều tra. Vì các nghi can cùng cho biết những Văn phòng đại diện của Vietnam Airlines tại Nhật là nơi cất giấu hàng trộm cắp nên một đợt khám xét những văn phòng này vừa được thực hiện.

Báo chí Nhật và một số du học sinh tại Nhật đã cung cấp thêm nhiều thông tin để lý giải vì sao “tu nghiệp sinh” Việt Nam tại Nhật phải tham gia vào các tổ chức trộm cắp do nhân viên Vietnam Airlines tổ chức.

Về lý thuyết, “tu nghiệp sinh” là một dạng học nghề nên dù sang Nhật để làm thuê song không được trả lương mà chỉ được hưởng “trợ cấp”.  Nhưng  muốn được  sang Nhật làm “tu nghiệp sinh”, những người này phải đóng khoảng 1 triệu Yen/người cho Sovilaco hoặc Suleco (những cong ty  quốc doanh, độc quyền xuất khẩu lao động sang Nhật).

Vì sợ “tu nghiệp sinh” bỏ trốn, Nguyễn Gia Liêm - đại diện của Bộ Lao Ðộng Thương Binh Xã Hội CSVN được cử sang Nhật để “giám sát, bảo vệ quyền lợi cho người lao động Việt Nam” đã yêu cầu giới chủ ở Nhật thu giữ passport, thẻ ngoại kiều của “tu nghiệp sinh” nhằm bảo vệ quyền lợi cho Sovilaco hoặc Suleco. Ða số chủ hãng của Nhật chỉ dám giữ passport của “tu nghiệp sinh” vì thu giữ giấy tờ tùy thân của người khác là vi phạm luật pháp của Nhật.

Gần như tất cả “tu nghiệp sinh” tại Nhật phải làm việc khoảng 20 tiếng/ngày và 7 ngày/tuần nhưng chỉ được trả “trợ cấp” 70,000 Yen/tháng (khoản thu nhập chỉ bằng một nửa mức thu nhập tối thiểu) vì là... “tu nghiệp sinh”. Bất công thứ ba là 50% khoản trợ cấp 70,000 Yen/tháng đó được giới chủ Nhật chuyển vào tài khoản của Sovilaco hoặc Suleco tại Nhật, để Sovilaco hoặc Suleco khống chế “tu nghiệp sinh”: Một mặt ngăn ngừa họ bỏ trốn do lao động cực nhọc, lương thấp, mặt khác để hưởng tiền lời. Nếu “tu nghiệp sinh” đau bệnh, xin trở về nguyên quán sớm hoặc có lỗi lầm dẫn tới bị sa thải trước khi “hợp đồng gửi đi làm tu nghiệp sinh” hết hạn, Sovilaco hoặc Suleco sẽ tịch thu toàn bộ số tiền 50% đã giữ mỗi tháng để “bồi thường các thiệt hại do vi phạm hợp đồng”. Ðó là chưa kể, mỗi tháng, một tu nghiệp sinh còn phải trả cho Sovilaco hoặc Suleco 10,000 Yen “quản lý phí”.

Một blogger người Việt có nickname là “Minh T”, sống tại Nhật khẳng định: “Với 25,000 Yen còn lại, phải dành 10,000 Yen trả tiền nhà/tháng, 15,000 Yen để trả các loại chi phí ăn, uống, điện, nước, ga,... gái không làm điếm, trai không ăn cắp cho bọn hàng không Việt Nam mới là chuyện lạ vì họ đã bị bóc lột đến tận xương tủy. Mong sao cảnh sát Nhật phối hợp với ICPO (Hình cảnh Quốc tế), điều tra, hốt hết bọn bất lương trong các đường dây buôn người của chính phủ Việt Nam như họ đã tuyên bố”.

**

Bài báo trên tờ Người Việt cho biết thêm rằng

Bên cạnh các scandal “PCI”, “Vietnam Airlines”, “Tu nghiệp sinh”...  các viên chức ngoại giao của Việt Nam tại Nhật cũng đang gay  ra nhiều tai tiếng khác .

Chẳng hạn là chuyện bán giấy tờ giả. Một phóng viên Nhật đã  mua được sổ thông hành VN từ lãnh sự quán CSVN tại Osaka với giá 30,000 Yen.

Còn tòa đại sứ CSVN tại Tokyo thì  bị tình nghi chuyên chứng thực các bằng lái xe giả (để người sử dụng được miễn thi lấy bằng lái xe tại Nhật). Sở Cảnh sát Tokyo đã ra  chỉ thị , theo đó, những giấy tờ do tòa đại sứ CSVN chứng thực chỉ có giá trị sử dụng sau khi đã được Bộ Ngoại Giao Nhật chứng thực lại, rằng con dấu của Tòa Ðại sứ CSVN trên giấy tờ là dấu... thực!

Vụ mới nhất, đang khiến dân chúng Nhật phẫn nộ đó là việc một viên chức của tòa đại sứ CSVN tại Nhật lăng mạ công đoàn tỉnh Aichi (Airoren), một chi nhánh thuộc Tổng Công Ðoàn Nhật.

Nguyên do là vì , Airoren đã nhận sự ủy thác của nghiệp đoàn công nhân hãng Toyota, yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho 64 “tu nghiệp sinh” Việt Nam,  đang bị  các công ty xuất khẩu lao động Sovilaco, Suleco của VN và các công ty trung gian ở Nhật bóc lột.

Sau khi Airoren liên lạc với 64 “tu nghiệp sinh” này để làm các thủ thục thay mặt họ nộp đơn kiện đòi quyền lợi thì cả 64 người đã bị  tòa đại sứ CSVN tại Nhật gọi lên “làm việc”. Trong buổi “làm việc” đó, “tu nghiệp sinh” được yêu cầu chấm dứt quan hệ với Airoren bởi Airoren là một “tổ chức phi pháp” hoạt động như “Mafia”. Một nguời trong số 64 “tu nghiệp sinh” nay  đã bí mật ghi âm và  chuyển cuốn băng cho Airoren, sau đó Airoren đã gửi văn thư phản đối đến nhà cầm quyền CSVN, yêu cầu thủ tướng CSVN phải xin lỗi, nếu không, họ sẽ kiện đại sứ quán CSVN ra tòa án Nhật.

Blogger “Minh T” kể tiếp:

“Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

Sau những vụ vừa kể, trên các diễn đàn điện tử tại Nhật, có nhiều người Nhật cực đoan kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam...

**

Trên diễn đàn Hội Nhà Văn, dịch giả Phạm Viết Đào viết: 

chưa đầy vài tháng, dư luận Nhật Bản lại được mục kich sở thị những việc làm nhem nhuốc của người Việt Nam tại đất nước Mặt trời mọc của họ; những con người Việt Nam này chắc chắc không phải là loại công dân hạng bét; riêng đối với Đặng Xuân Hợp và 50 người trong phi hành đoàn chắc chắn phải mang hộ chiếu công vụ và tất nhiên họ được hưởng nhiều những ưu đãi miễn trừ theo quy định riêng đối với ngành hàng không.

Phạm Viết Đào nhấn mạnh: đây kgông phải là một vụ ăn cắp vặt, cũng không phải là lần đầu phi công, tiếp viên VN Airlines buôn lậu, mà  ở VN Airlines đã hình thành “băng nhóm” có tổ chức, để vận chuyển hàng ăn trộm bằng phương tiện đường hàng không,  và băng nhóm ăn trộm này được   đưa  sang Nhật để hành nghề ăn cắp,  ăn cắ có kỹ thuật cao mới vô hiệu hóa những  hệ thống bán hàng, canh giữ hàng bằng phương tiện điện tử tinh vi của Nhật

Những ai có dịp ra nước ngoài không khỏi không có lúc phiền lòng vì đồng bào mình đã gây ra nhưng chuyện nhem nhuốc làm sỉ nhục quốc thể, trong số đó có cả những  người nhà nước. Nhưng cả một tổ chức, một tập thể hình thành một đường giây ngay trong một cơ quan nhà nước làm những việc nhem nhuốc như thế  thi đây là lần đầu.

Theo Phạm Viết Đào,  Bất kỳ quốc gia nào cũng đều coi hàng không là bộ mặt của quốc gia mình.   Họ là sứ giả, là sứ thần để đưa bộ mặt của quốc gia mình ra thế giới. 

Với những sự việc xảy ra ở Nhật liênc an đến VN Airlines, ông Đào kêu gọi:
  
Phải bảo vệ những gì thuộc về danh dự dân tộc: Đói cho sạch, rách cho thơm! 

**

Nhân ngày đầu năm dương lịch, xin gửi những thông tin trên đến những ai vẫn còn gọi là “háo hức miềm tự hào dân tộc”  với những hoa hậu, những chiếc cúp đá bóng –dù chỉ là cúp vô địch của vỏn vẹn vài nuớc Đông Nam Á- và xin hỏi thêm một lần nữa, nếu quả thật đã có những giọt nuớc mắt lăn dài trên mặt hàng ngàn, hàng trăm ngàn, và như báo chí, truyền thông của nhà nuớc Việt Nam đã nói “cả hàng triệu người Việt Nam” trong đêm đội tuyển túc cầu Việt nam đoạt giải vô địch Đông Nam Á, mà báo chí truyền  thông nhà nuớc CSVN đã tung hô , thì có giọt  nước mắt nào cho Hoàng Sa, Trường Sa hay không ; có giọt nuớc mắt nào cho những nỗi nhục mang tên Việt Nam ở Nam Phi, , ở Úc, ở Nhật Bản, ở Đại Hàn, Đài Loan, Mã Lai hay không ? …

SBS Radio Thứ Năm 1/1/2009

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 950 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0