Thứ Năm, 2022-01-20, 5:03 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Giêng » 15 » Tội ác của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trong việc đưa tu nghiệp sinh sang Nhật Bản
9:04 PM
Tội ác của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trong việc đưa tu nghiệp sinh sang Nhật Bản

1. Xấu hổ, phi công Ðặng Xuân Hợp tự cởi áo, che mặt tránh ống kính của báo giới Nhật khi bị bắt giữ tại phi trường Fukuoka. (Hình: Kyodo News) - 2. Cảnh sát Nhật áp giải phi công Ðặng Xuân Hợp. (Hình: Kyodo News)

Tu nghiệp sinh ơi !
Buồn thay thân phận của kiếp người Việt Nam!!!


Mấy tùân nay cư dân trên  mạng  và ngoài mạng xôn xao về cái chuyện tu nghiệp sinh Việt Nam ở Nhật Bản móc nối với  nhân viên Hàng Không Việt Nam trong đường dây ăn cắp hàng mỹ phẩm . Người Việt Nam chửi họ làm mất thể diện quốc gia cũng có, người Nhật Bản chửi họ là bọn ăn cắp cũng có. Vậy Tu nghiệp sinh là gì ?  Một bạn trẻ đã kể trên blog của  MT như sau :
             Số là cái thời ông Thủ tướng Murayama thuộc Đảng Xã Hội (Đảng thiên tả)Nhật Bản . Sau bao nhiêu năm tranh đấu mới giành được cái quyền thành lập chính phủ Nhật công việc đầu tiên của ông ta sau khi cầm quyền là đi xin lỗi các nước Á châu bị phát xít Nhật xâm lược trong cuộc chiến Thái Bình Dương (tức thế chiến 2). Ông ta làm một vòng bắt đầu từ Singapore cho đến chặng cuối là Việt Nam để đi xin lỗi và bồi thường chiến tranh. Ông ta đi đến nước nào cũng đều nghe dân chúng la ó và ông ta ký giấy bồi thường chiến phí cho đủ các nước mệt nghỉ. Nhưng khi đến Việt Nam  hội đàm cả buổi với ông Đỗ Mười thì không nghe nhắc gì đến cái chuyện đòi xin lỗi và bồi thường chiến tranh cả. Vậy là lão già Murayama lờ luôn cái chuyện xin lỗi và bồi thường cho dân Việt Nam. Báo Asahi của Nhật lúc đó viết bài bình luận và chê rằng đám cố vấn cho ông Đỗ Mười dốt quá không hiểu được nội tình của nước Nhật .Nếu mà họ cố vấn ngon lành thì dân Nhật phải è lưng ra trả thuế để mà đền bù cho 2 triệu người Việt Nam bị chết đói do nguyên nhân phát xít Nhật gây ra. Mà phải công nhận là các cán bộ ngoại giao ViệtNam dưới thời ông Vũ Dũng làm Đại sứ ở Nhật dốt thật, chẳng có ông nào biết tiếng Nhật cả, nên chắc không đọc được báo chí và hiểu chuyện của Nhật. Không thấy ông Đỗ Mười đòi hỏi gì nên bố già Murayama mới chuyển sang đề nghị tạo tình hữu nghị cho thanh niên Nhật -Việt bằng cách Nhật Bản và Việt Nam hàng năm sẽ trao đổi thanh niên với chủ để tìm hiểu văn hóa , Nhật Bản sẽ hỗ trợ đào tạo chuyên viên cho Viêt Nam dưới tên gọi là đào tạo Tu nghiệp sinh. Tức là lão ta chơi trên cơ Đỗ Mười , dùng từ giúp đỡ chứ không phải là bồi thường. Mà các bạn biết rồi , với dân ngoại giao thì cái mặt mũi và chữ nghĩa quan trọng lắm.
            Từ cái vụ này mới đẻ ra cái vụ tu nghiệp sinh. Mục đích chính của chương trình đào tạo tu nghiệp sinh là Chính phủ Nhật Bản viện trợ, giúp cho Việt Nam đào tạo chuyên gia trong các lĩnh vực nghề sản xuất, đồng thời giúp các xí nghiệp Nhật lúc đó đang thiếu trầm trọng nhân công. Nhật Bản vừa được cả 2 cái lợi là giải quyết việc thiếu hụt nhân lực và được mang tiếng là giúp đỡ Việt Nam trên mặt ngoại giao. Theo tinh thần của hiệp định lúc đó thì tu nghiệp sinh sẽ học và làm việc ở Nhật là 3 năm. Sau khi sang Nhật trong 10 tháng đầu tiên sẽ là huấn nghệ và họ sẽ nhận tiền trợ cấp huấn nghệ là 70.000 yen/ tháng ( bây giờ thì lên 80000 yên/ tháng). Sau 10 tháng huấn nghệ nếu thi đậu bằng nghề của Nhật thì sẽ được chuyển sang tư cách gọi là "Thực tập sinh" , được trả lương tương đương với mức lương người Nhật tập sự trong vòng 26 tháng còn lại. Bộ Ngoại giao và Bộ Lao động Nhật trực tiếp quản lý chương trình Tu nghiệp sinh thông qua một tổ chức của Chính phủ là JITCO. Thái Lan cũng được ký hiệp định hỗ trợ đào tạo tu nghiệp sinh giống y chang Việt Nam.
              Vấn đề này đúng ra thì rất hay nhưng mà Chính phủ Việt Nam mình dốt quá, tiền chẵn không lấy chỉ mong đi lượm tiền lẽ nên sau này mới lùm xùm , lèm nhem đủ chuyện.
Theo người Nhật thì để đào tạo một người từ chỗ mới ra trường đại học cho đến lúc có bằng nghề làm được việc thì họ mất khoảng 200.000USD cho khoảng 3 năm.
             Chính phủ Thái Lan hiểu điều này nên khi đưa người đi tu nghiệp ở Nhật thì họ chọn lựa những sinh viên giỏi, những kỹ sư có kiến thức sang Nhật để học những kỹ thuật mà họ chưa có, hoặc chưa bằng Nhật. Ví dụ cái nghề chế tạo khuôn mẫu để đúc kim loại hay nhựa hoặc công nghệ xe hơi. Chính phủ Thái Lan họ quản lý rất chặt, các tu nghiệp sinh. Trước khi đi thì họ yêu cấu phía Nhật phải cho họ danh sách các công ty tiếp nhận tu nghiệp sinh, sau đó họ sẽ cữ nhân viên Đại sứ quán đến điều tra cáic công ty Nhật đó cóđúng kỹ thuật mà họ cần không, điều kiện lao động có an toàn cho con em họ không. Nếu công ty quá nhỏ hoặc không có kỹ thuật họ cần thì họ loại sổ. Sau khi tu nghiệp sinh Thái lan sang Nhật thì nhân viên Chính phủ Thái Lan hàng tháng  sẽ đến tận công ty để kiểm tra đời sống sinh hoạt , học tập của con em họ và nếu như bị người Nhật hà hiếp hoặc đào tạo không đúng chức năng thì lập tức họ kiến nghị Bộ Ngoại giao Nhật cho ngừng ngay lập tức và họ chuyển qua công ty khác hay trường học khác. Các tu nghiệp sinh này sau khi về nước thì được trọng dụng đúng với ngành nghề họ đã được đào tạo bài bản ở Nhật. Với chính sách quản lý chặt chẽ và lo cho dân như vậy nên chỉ sau 14 năm  bây giờ ngành gia công khuôn mẫu cho công nghệ xe hơi của Thái Lan đã vượt qua mặt Hàn Quốc, được xếp vào danh sách cường quốc gia công khuôn mẫu đứng thứ 2 thế giới chỉ sau Nhật.  80% khuôn mẫu và sản phẩm đúc của công nghệ xe hơi Nhật hiện được làm ở Thái Lan với số nhân tài ưu tú được đào tạo từ Nhật. Cái tiền đào tạo 200.000 USD/ người của Nhật kể như người Thái nuốt trọn, họ đúng là chọn con đường lấy tiền chẵn.
            Quay lại Việt Nam thì sao? Chính phủ Việt Nam thì lợi dụng chương trình này để xuất khẩu lao động và thông qua chương trình xuất khầu lao động để kiếm tiền quản lý, tức là cái đầu của các quan chức Bộ Lao Động , Thương binh và Xã hội cũng như Bộ Giáo dục Đào tạo Việt Nam chỉ mới ở mức tính chuyện lượm tiền lẽ, không có tầm nhìn xa và chiến lược phát triển nhân tài như Thái Lan. Cụm từ xuất khẩu lao động  tự nó đã là phản cảm , có tính chất buôn người rồi. Chắc chỉ có ở Việt Nam con người được xếp ngang hàng với hàng hóa nên mới có cụm từ xuất khẩu lao động Thông thường  tu nghiệp sinh sang Nhật thì toàn bộ chi phí họ không phải trả gì hết. Hãng Nhật tiếp nhận tu nghiệp sinh cũng sẽ được Chính phủ trả tiền trợ cấp cho công việc huấn nghệ. Thế nhưng , ở Việt Nam một người muốn sang Nhật làm tu nghiệp sinh thì phải trả chi phí môi giới cho các quan chức cán bộ của các công ty xuất khẩu lao động thuộc BộLlao động Thương binh và Xã hội Việt Nam như SULECO, SOVILACO v.v..mà số tiền phí môi giới này không rẻ khoảng 10.000USD đến 20.000USD, họ phải thế chấp sổ đỏ cho các quan chức cán bộ hoặc cho các công ty này. Rút cuộc số tiền họ bỏ ra chỉ chạy vào túi cán bộ thôi chứ nhà nước Việt Nam cũng chẳng được mấy đồng bạc. Nếu không chạy phí môi giới thì còn khuya mới được đi vì có lẽ không có bao nhiêu người đủ tiêu chuẩn để đưa đi đào tạo theo đúng nghĩa của danh từ tu nghiệp. Sau khi sang Nhật thì Chính phủ Việt Nam kể như đem con bỏ chợ, mặc tình tụi bây sống sao kệ bây. Từ đây mới đẻ ra chuyện các nghiệp đoàn Nhật tiếp nhận tu nghiệp sinh. Bời vì Chính phủ Việt Nam không trực tiếp quản lý tu nghiệp sinh như kiểu Thái Lan nên thông thường SULECO hay SOVILACO sẽ ký hợp đồng với một công ty môi giới việc làm nào đó của Nhật. Theo Luật Lao động của Nhật thì các công ty môi giới việc làm không được nhận tu nghiệp sinh nên các công ty này mới đẻ ra cái gọi là nghiệp đoàn nhận tu nghiệp sinh (tiếng Nhật gọi là KENSHUSEI UKEIRE KUMIAI) có trách nhiệm nhận và phân phối tu nghiệp sinh đến các công ty tiếp nhận huấn nghệ và quản lý họ thay cho cơ quan JITCO của Chính phủ, một hình thức lách luật. Hiện tượng buôn người và bóc lột xảy ra từ đây. Các nghiệp đòan này nhận tu nghiệp sinh mà không cần biết người đó có tư cách của tu nghiệp sinh hay không , phía  Việt Nam tìm được bao nhiêu, thì nhận bấy nhiêu. Sau đó bắt đầu bán các tu nghiệp sinh này cho các công ty nhỏ sắp phá sản hoặc không đủ tiền mướn công nhân Nhật, hoặc đưa bán đổi chác qua các công ty thứ ba, thứ tư nào đó. Họ vừa ăn tiền ủy thác quản lý của JITCO, vừa nhận tiền bán người ( tiền môi giới lao động) từ công ty nhận lao động. Các công ty nhận lao động này sẽ bắt các tu nghiệp sinh làm việc như nô lệ mà họ không cần phải sợ Luật Lao động của Nhật bởi vì cảnh sát có bắt thì họ nói là họ giúp Việt Nam huấn nghệ, họ là tu nghiệp sinh chứ không phải là người lao động nên không bị chi phối bởi Luật Lao động. Số tiến trợ cấp hàng tháng 80.000 yên này thì các công ty xuất khẩu lao động Vuệt Nam nhờ bọn nghiệp đoàn môi giới lao động của Nhật chận thu 50% gửi vào trương mục ngân hàng của SULECO hay SOVILACO ở Nhật cộng với tiền gọi là tiền quản lý phí khoảng 10.000 yen (khoảng 100USD) hàng tháng gửi về  Việt Nam. Nếu em nào không chịu nổi cảnh bị bắt làm như nô lệ phải bỏ trốn thì số tiền này họ tịch thu , SULECO va SOVILACO ăn trọn, chưa tính tới sổ đỏ nhà cửa bị thế chấp họ sẽ phát mãi ở Việt Nam với lý do gọi là bồi thường cho phía Nhật, thực ra cái vụ này không có trong hiệp định. Sau khi mỗi tu nghiệp sinh bị trừ hết 50.000 yen thì chỉ còn 30.000 yen để sinh sống, nếu may mắn gặp công ty cho ở nhà không lấy tiền thì còn sống được, nếu bị công ty bắt trả tiền nhà , điện ga , nước thì kể như không đủ mua mì gói mà sống. Bộ Lao động, Thươg binh và Xã hội Việt Nam sợ mất thị trường xuất khẩu lao động nên cách đây 5 năm đã cử tên Nguyễn Gia Liêm sang Nhật với danh nghĩa cố vấn bảo vệ quyền lợi cho tu nghiệp sinh Việt Nam , nhưng mà tên này vì không biết tiếng Nhật, lại bị bọn nghiệp đòan môi giới người mua chuộc đã quay ra hà hiếp và chỉ điểm cho người Nhật biết những tu nghiệp sinh nào có ý định bỏ trốn hay chịu không nổi cực khỗ để họ canh chừng. Tên Liêm  còn bày cho bọn nghiệp đoàn cách buộc các tu nghiệp sinh phải nộp Hộ chiếu và thẻ ngoại kiều cho người Nhật giữ để khỏi còn cơ hội trốn chạy. Các tu nghiệp sinh sau này sang Nhật đều bị bắt ký một tờ giấy là :"Tôi tư nguyện giao Hộ chiếu và thẻ ngoại kiều nhờ Nghiệp đoàn A,B,C, gì đấy giữ hộ vì sợ làm mất" là từ cái trò mất dạy của tên đại diện Bộ Lao động Thương binh và Xã hội  Sau 10 tháng huấn nghệ thực chất là làm nô lệ không công cho bọn này thì các tu nghiệp sinh sẽ được bọn này diễn hề bằng cách cho tổ chức thi lấy bằng nghề. Thực ra thì chả có thi cử gì ráo, bọn nghiệp đoàn quản lý tu nghiệp sinh này sẽ kết hợp với các công ty tráo người của họ vào thi , hoặc là mớm cách thi cho các tu nghiệp sinh trong trường hợp có nhân viên của JITCO đến giám sát, xong rồi báo cáo lên JITCO là đã tổ chức xong cuộc thi với kết quả em A,B,C nào đó đậu và JITCO gửi bằng chứng nhận nghề xuống. Cái bằng này không phải là bằng kỹ thuật quốc gia nên nhiều khi cái ông đại diện của JITCO tới cuộc thi cho có mặt. Vậy là xong 26 tháng còn lại là các tu nghiệp sinh được chuyển sang thân phận gọi là "Thực tập sinh". Trên nguyên tắc thực tập sinh cũng không phải là người lao động nhưng được nhận lương thực tập giống như các nhân viên tập sự người Nhật. Thường thì các hãng Nhật sẽ trả cho họ mức lương thấp nhất theo Luật Lao động tức là cái lương vừa đủ để sống nếu không bị trừ các khoản thuế, bảo hiểm và hưu trí (thực tập sinh Viẹt Nam cũng bị bắt đóng bảo hiểm hưu trí của Nhật), bảo hiểm sức khỏe ở Việt Nam (cái này là hình thức nhà nước bóc lột họ vì nếu họ có bệnh ở Nhật trong thời gian làm việc thì bảo hiểm của Việt Nam cũng không trả cắc nào cả), thông thường lương này khoảng bằng 1/4 hay 1/5 lương thấp nhất của người lao động Nhật khoảng 100.000 đến 130.000 yen nhưng phải bắt trả tiền sinh hoạt phí ở công ty cũng như tiền trả cho nghiệp đoàn môi giới Nhật và tiền quản lý phí của Việt Nam. Mức lương này nếu bị trừ 50% và tiển quản lý phí tăng lên thì sau khi trừ hết mỗi người chỉ còn khoảng 40.000yen. Ở Nhật giá gạo khoảng 300 yen / kg, thì đủ mua 10kg gạo và chút xíu thịt để ăn mà sống.
  Điều này bắt buộc họ muốn sống còn thì phải trốn ra ngoài làm chuyện gian như cái vụ tham gia vào đường dây ăn cắp của Hàng không Việt Nam mới đây chẳng hạn. Hiện tại theo chỗ tôi biết thì cảnh sát tỉnh Saitama phía bắc Tokyo còn giữ một xác chết của một tu nghiệp sinh Việt Nam cả năm nay vì anh ta bị chết do tai nạn lao động nhưng mà công ty xuất khẩu lao động Việt Nam sợ trách nhiệm và tiền chi phí chở xác về rất cao nên không chịu lãnh.Tòa đại sứ Viẹt Nam thì rất vô trách nhiệm ,không những không bảo vệ công dân của mình mà bọn này chuyên môn nhũng nhiễu làm tiền tu nghiệp sinh nếu ai lỡ dại chịu không nỗi bỏ trốn không thể lấy lại hộ chiếu từ bọn Nhật được thì muốn lấy tờ giấy thế cho Hộ chiếu để về Việt Nam thì phải chung chi khoảng 50.000 yen đến 100.000 yen mới mong có giấy tờ tạm để trở về nước.
         Tu nghiệp sinh Việt Nam khác với tu nghiệp sinh Thái Lan ở chỗ họ không còn là con người khi đã bước chân lên máy bay. Họ là một con súc vật kéo cày để trả món nợ ở quê nhà, để đầy túi tham của bọn quan chức , cán bộ trong Bộ Lao động ,Thương binh và  Xã hội, để làm giàu cho bọn buôn người ở Nhật  Bản đã cấu kết ăn chia chặt chẽ với các quan chức Việt Nam.
         Tu nghiệp sinh ơi ! Trên chữ tu nghiệp của bạn có vảng vất hồn ma của 2 triệu người chết đói năm Ất Dậu. Buồn thay thân phận của kiếp người Việt Nam!!!
 
Lê Phương Nga (Theo nguồn Blog của MT)
Category: Hồ sơ Tham nhũng CSVN | Views: 680 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0