Thứ Năm, 2022-01-20, 4:33 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Giêng » 25 » XIN ĐỪNG MƯỢN DANH KẺ SĨ!!!
6:41 AM
XIN ĐỪNG MƯỢN DANH KẺ SĨ!!!



Lời tự sự


Mấy hôm nay mải bận việc tết nhất cuối năm, không có điều kiện để lên mạng đọc báo điện tử BBC. Hôm nay áp lưc công việc đã vãn, vào mạng xem tin tức, ngoài việc đọc những thông tin về các hoạt động bên kia bán cầu, thấy hơn 2 triệu công dân Mỹ hân hoan chào đón vị tổng thống da màu vừa đắc cử mà thèm muốn. ước ao bao giờ Việt Nam mới có được cảnh tưọng hùng vĩ như thế .


Thật là thú vị khi một quốc gia đế quốc hiếu chiến như Hoa Kỳ, các ông trùm tư bản Mỹ không biết tại sao lại lựa chọn ông tổng thống da mầu, vô danh tiểu tốt lên làm tổng thống. Không những thế ông Barack Obama lại thuộc loại “trẻ người non dạ” nhất nước Mỹ, ông ta mới 47 tuổi thật là khó hiểu phải không các đồng chí !!!!


Trông người lại ngẫm đến ta, ngoài việc lễ tuyên thệ tổng thống Mỹ thì lại chú mục vào bài viết của tác giả hay kẻ sĩ có cái tên là Nguyễn Biên Cương !Cái tên làm tôi chú ý bới tay này đã được một số nhà “dân chủ tử tế” gán cho cái tên “Như Hà”.


Thôi thì nhân thể được người ta chụp cho cái mũ lên đầu, gán cho cái tên Nguyễn Biên Cương, xem ra thử văn phong cái tay này ra sao, dẫu biết rằng qua một số bài viết trên báo tổ quốc đã đăng bài viết của ông ta phê phán báo tổ quốc và biết được phần nào ông ta là một đồng chí tốt, trung thành với chủ nghĩa Max và tư tưởng HCM.


Nhưng thực tình mà nói khi đọc cái nôi dung ông “kẻ sĩ” viết phê phán tổ chức nhân quyền thế giới HRW, đã mất hết lương tâm lương giáo ngồi trong nhà lầu máy lạnh tận bên Mỹ để đòi ngân hàng thế giới WB và IMF gây sức ép với nhà nước CSVN quang vinh phải nới rông tư do nhân quyền cho Việt Nam. thì Phó Ngoáy tôi thấy không thể không ngứa ngáy để thôi thì “quân ta đánh quân mình” vậy!


Hoặc giả muốn cho thiên hạ thấy rõ cái sự vàng ra vàng, thau ra thau, để rồi so sánh cái văn phong của Phó Ngoáy và Nguyễn Biên Cương nó giống và khác nhau ở điểm nào. Nhưng cái mà Phó Ngoáy tôi muốn vạch trần cái bộ mặt của cái tay kẻ sĩ này xem ông ta có phải là “kẻ sĩ” không hay ông ta chỉ là bồi bút để mọi người phán xét.


Rồi xa hơn nữa là việc TG lên án tổ chức nhân quyền HRW, để chế đậy bênh vực chế độ đánh đồng và xoá nhoà khái niệm, làm mọi người lầm tưởng việc làm của HRW là sai trái, đánh mất mục tiêu cao cả của tổ chức này. Xem ra sự việc đó còn trầm trọng hơn cả việc minh bạch hoá mối quan hệ giữa tôi và ông ta, có phải Nguyễn Biên Cương và Như Hà (mà ai đó đã chụp cho cái mũ đặc tình) là một không.


Tôi cho rằng việc đặt lợi ích của đại cuộc lên trên lợi ích và tự ái cá nhân là điều nên làm cho những ai nặng lòng với dân chủ hoá đất nước hiện nay, để làm sao viết bài phục vụ cho mục đích chung, chứ không nên lồng ghép ý đồ cá nhân.


Vì vậy việc phản biện lại nôi dung bài viết của ông NBC một cách khách quan và tranh luận về quan điểm với tác giả là chính, ngõ hầu làm sáng tỏ những nhận xét chính trị mà ông ta nêu lên trong bài viết để mọi người cùng suy ngẫm. Đồng thời thông qua mạng truyền thông, tôi cũng mong nhận được lời phản biện của ông NBC khi đọc được bài viết này của tôi.


Mục đích và chức năng của tổ chức nhân quyền quốc tế HRW


Trước hết tôi xin lưu ý ông NBC là tổ chức nhân quyền quốc tế HRW là tổ chức có nhiệm vụ chuyên trách quan sát về tình trạng vi phạm nhân quyền trong khuôn khổ các nước đã tham gia ký kết công ước quốc tế về nhân quyền. Họ có nhiều chi nhánh có trụ sở tại nhiều quốc gia để theo dõi tình trạng này. Nhiệm vụ của họ được tóm tắt mấy vấn đề như sau:


-Quan sát tình trạng nhân quyền tại các quốc gia sở tại. Đối tượng để theo dõi bao gồm chính phủ cầm quyền đối với công dân. Các tổ chức xã hội khác có các hoạt động vi phạm quyền con người


- Báo cáo thường niên về tình trạng nhân quyền trên thế giới và các quốc gia vi phạm nghiêm trọng tại cuộc họp đại hội đồng LHQ hàng năm


- Đánh giá, xếp loại tình trạng vi phạm nhân quyền trên thế giới hàng năm theo các tiêu chí độc lập của tổ chức này đề ra


-Ra khuyến cáo, kiến nghị với các chính phủ, các tổ chức khác có liên quan, có tầm ảnh hưởng nhất định nhằm thúc đẩy cải thiện tình trạng vi phạm nhân quyền trên thế giới.


Vì vậy, khi xét đến các nhiệm vụ và mục tiêu trên của họ. Họ không có trách nhiệm phải cứu trợ nhân đạo về kinh tế hay vật chất. Nếu theo lập luận đánh lận con đen của ông văn sĩ đỏ NBC thì HRW sẽ “lấn sân” các tổ chức nhân đạo khác và chắc chắn cái tổ chức này sẽ bị mất mục tiêu và bị phạt thẻ vàng kèm theo lời cảnh cáo là hoạt động sai mục tiêu đó thưa ông NBC!


Hay nói cách khác là tổ chức HRW chỉ có nhiệm vụ cứu trợ con người bị tước đoạt các quyền về con người theo như các điều khoản mà công ước quóc tế về nhân quyền đã qui định không bao gồm lĩnh vực khác, trong đó có kinh tế. Họ chỉ bênh vực cho quyền đựơc phát biểu và thể hiện chính kiến chính trị. Họ chỉ bênh vực cho những ai đòi được các quyền tối thiểu khác như quyền tự do ngôn luận, quyền hoạt động chính trị và quyền bầu cử ứng cử vv...


Lên việc TG kêu gọi HRW lên đến các vùng nghèo khổ của Việt Nam hay những vùng đang có chiến tranh như Irăc, Liban, hay Palextin để cứu giúp những nạn nhân phụ nữ trẻ em đang bị nghèo đói, rồi trách họ “Đừng ngồi trong ngôi nhà sang trọng, sạch đẹp, giữa lòng nước Mỹ để lớn tiếng phê phán” mà không nghĩ tới câu các cụ xưa đã dạy “Trách người phải nghĩ đến thân”. Chính TG lại là con ếch đang nằm dưới cái đáy giếng để lên giọng chê trách người khác.


Ông ta không biết rằng những nhân viên của HRW, làm việc trong những chi nhánh của HRW, có trụ sở tại nhiều quốc gia trên khắp thế giới để hoạt động trong lĩnh vực của mình phụ trách, họ có mặt nhiều nơi nóng bỏng, các vùng nhạy cảm có dấu hiệu vi phạm nhân quyền, chứ họ không có cái kiểu làm việc ỡm ờ, hay “cưỡi ngựa coi hoa” như ở Việt Nam đâu thưa ông.


Tuy không có trụ sở đặt tại Việt Nam (cũng có thể do sự ngăn cản của nhà cầm quyền) nhưng những thông tin của họ thưòng có tính chính xác rất cao. Vì vậy họ không phải nằm dưới đáy giếng để kêu ộp ộp như ông đâu thưa ông.


Những khuyến cáo của HRW đúng hay sai!Có lợi hay có hại cho dân ?


Trở lại caí nội dung chính mà TG nêu lên việc HRW không nên có những đông thái kêu gọi tổ chức ngân hàng thế giới WB va IMF gây sức ép với nhà cầm quyền Việt Nam mở rộng các quyền và tôn trọng tự do ngôn luận, nhất là việc không nên “hình sự hoá các quyền tự do ngôn luận”. Nếu như muốn tiếp tục có sự giúp đỡ tài trợ của ngân hàng thế giới. Bằng không, nếu nhà cầm quyền Việt Nam vẫn tiếp tục có những chính sách đàn áp cầm đoán như hiện nay thì bắt buộc các tổ chức ngân hàng cũng như các tổ chức khác sẽ có chế tài, định chế tài chính bắt buộc đối nhà cầm quyền Việt Nam trong việc nhận sự tài trợ của cộng đồng quốc tế


Vậy chúng ta hãy phân tích xem những khuyến cáo của HRW đưa ra với WB và IMF là đúng hay sai? Có lợi cho ai? và trên hết là họ làm điều đó vì ai?


Trước hết là khuyến cáo của HRW đã thể hiện đúng thực trạng mà nhà cầm quyền CSVN đã và đang vi phạm nhân quyền hiện nay. Họ đã đi ngược trào lưu dân chủ hoá đang diễn ra khắp nơi trên thế giới, bất chấp cả dư luận quốc tế và ngay cả pháp luật của chính họ để bắt bớ giam cầm những người yêu nước Việt Nam, chỉ vì họ muốn thể hiện quyền tư do ngôn luân và chính kiến chính trị, khép cho họ những tội hình sự “trời ơi” nào đó. Nhà báo có bút danh Điếu Cày chính là nạn nhân cho hành vi trơ trẽn và tàn nhẫn đó


Rồi một loạt các nhà đấu tranh dân chủ bị bắt bớ giam cầm một các tuỳ tiện vô lối trong những ngày cuối năm 2008 mà chưa biết tội danh là gì!


Nhưng chắc chắn là tội của họ là uy hiếp đến quyền lực của bộ máy lãnh đạo cầm quyền và họ sẽ bị hình sự hoá, khép tội lợi dụng quyền tự do dân chủ hoặc vi phạm điều 88 về tội chống lại chính quyền nhân dân mà thôi.


Vậy thì đó là tội chính trị hay tội hình sự thưa ông kẻ sĩ NBC?


Trong bài viết của mình, ông kêu gọi HRW “Hãy cứ nhân viên của mình đến giúp đỡ những nơi nghèo khổ, chiến tranh giúp họ bằng những hành động thực tiến. Nếu không đến Việt Nam thì hãy đến với trẻ em Irac, Palextin, nơi đó máu trẻ em, phụ nữ đang đổ...”


Nhưng mong ông hãy nghĩ lại nếu ông nghĩ đến những người nghèo khổ, đứa trẻ ở các nước đang có chiến tranh như Irăc hay Palextin thì ông hãy nghĩ ngày đến những đứa trẻ khác đang cần được giúp đỡ hơn nhiều. Những đứa trẻ đó chính là con cháu có cùng dòng máu với ông


“Một ngày tù ngàn thu tại ngoại” Trong những ngày giáp tết cổ truyền này, ai có lương tâm lương tri sẽ không khỏi cảm thấy day dứt, trăn trở khi nghĩ về những con người can đảm dám đứng lên tranh đấu đòi dân chủ không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả mọi người, lại đang phải ngồi trong bốn bức nhà giam chật hẹp và vợ con gia đình họ, những đứa trẻ ngây thơ vô tội giờ này trong khi mọi nhà đang bận rộn đi sắm sửa tết nhất, thì chúng đang ngơ ngác ngóng chờ người cha thân yêu của chúng trở về trong vô vọng!


Nếu ông Nguyễn Biên Cương là một người có lòng thương xót những đưa trẻ thì xin ông hãy thương lấy những đưa trẻ vô tội con của những nhà dân chủ trước đã, nếu ông thưc sự là con người chân chính, có tấm lòng nhân ái....


Tôi xin trích nguyên văn câu mở đầu bài viết của ông “Tôi vẫn biết rằng, tiếng nói mình thật là nhỏ bé, nhưng đã làm người, lại mang danh kẻ sỹ thì phải nói” Tôi mạo muội chỉ xin thêm vaò mấy chữ “...nói sao cho đúng với lương tâm để khỏi hổ thẹn với lòng mình”thưa ông!


Vấn đề thứ hai là HRW đưa ra khuyến cáo đó có chính đáng không, hay là đó điều vô lý sai trái? Nếu nó chính đáng sao TG không kêu gọi các vị lãnh đạo của ông như ông Nguyễn Tấn Dũng hay ông Phạm Gia Khiêm nên suy nghĩ về khuyến cáo đó của HRW!Có thể họ đi quá giới hạn mà họ phụ trách, nhưng điều đó có đúng và có lợi cho ai? Thay vì là lên án HRW và nêu ra một loạt những hậu quả, tô vẽ và cường điệu hậu quả đó sẽ ra sao khi mà WB cắt nguồn tài trợ.


Việc cường điệu hoá vấn đề như vậy, chắng hoá ra vô tình TG đã thừa nhận tầm quan trọng của các nhà tài trợ đến mức đó sao? Một người có liêm sỉ sẽ thấy xấu hổ khi nhận của bố thí. Một quốc gia có lòng tự trọng, chính phủ hay người đứng đầu nhà nước, sẽ thấy nhục nhã khi phải ngửa tay nhận tiền trợ giúp.


Chẳng khác gì cha mẹ thấy tủi hổ khi không nuôi nổi con mình, phải đi nhờ hàng xóm, huông hồ đây là cái gánh nặng non sông. Nợ phải trả mà sau này con cháu chúng ta sẽ phải nai lưng ra mà kéo cày trả nợ. Các quốc gia láng giềng đã khước từ cái ân huệ của WB ban cho vì cái lẽ đó. Hãnh diện hay ho gì đâu khi phải ngửa tay xin bố thí thưa ông “kẻ sĩ” NBC.


Đã là kẻ sĩ thì trước khi nói hay đăt bút viết phải suy xét thấu đáo truy nguyên tận cùng của vấn đề, lật đi lật lại vấn đề, suy nghĩ về cái lưọi cái hại của vấn đề rồi mới hạ bút, chứ không thể cẩu thả chỉ nghĩ đén việc o bế cho chế độ mà mờ mắt, nông cạn thiếu suy nghĩ.


Thử hỏi HRW có hành động như vậy là họ vì ai???Có phải họ vô công rồi nghề chuyên đi chọc ngoáy chuyện thiên hạ vv...Hay họ “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” không???nếu “kẻ sĩ” NBC biết đào sâu vấn đề sẽ thấy hổ thẹn lắm thay! Việc của mình, đáng nhẽ tự nhận mình là “kẻ sĩ”.


Mà cái gương của “kẻ sĩ” khi xưa là phải thấu hiểu nỗi đau của dân của nước, luôn luôn đứng về phía nhân dân, những người bần cùng khốn khổ, để dấn thân cùng mình vì đạo lý không thẹn với núi sông.


Thấy cảnh đời bất công ngang trái, thấy những nhà cách mạng dân chủ bị bắt bớ giam cầm một cách phi lý như vậy thì phải lên tiếng bênh vực cho công lý cho lẽ phải mới đúng.


Nay những việc bênh dân, giúp dân lại phải để người ngoài lo hộ, thấy mình không bằng người ngoài thì phải hổ thẹn mới là “kẻ sĩ” chân chính . Đáng lý cái ông “kẻ sĩ” này phải cám ơn họ đã nghĩ hộ, lo hộ cho những ai là “kẻ sĩ” mới là người phải đạo.


Chứ đâu lấy danh “kẻ sĩ” để làm caí việc ô danh “kẻ sĩ”.A dua bao che, bợ đỡ cho chế độ, cho hôn quân để hại nước hại dân thử hỏi có đáng nhận mình là “kẻ sĩ” không.


Vì vậy, cái chữ “kẻ sĩ” nó nặng tựa thái sơn, đến như tôi đây trước kia tự phong cho mình là Sĩ Ngoáy, nay thấy hổ thẹn với lòng mình vì chưa làm được việc gì có ích cho dân cho nước, nên phải đổi là Phó Ngoáy đó thưa ông!


Các nhà tài trợ giúp đỡ hay tiếp tay cho kẻ cắp


Tiếp theo là việc ông NBC lại gán cho HRW cái tội xúi giục các nhà tài trợ gây sức ép với chế độ độc tài cải thiện về nhân quyền, rồi vẽ ra cái cảnh “...nguồn vốn của WB dành cho Việt Nam bị cắt thì đồng nghĩa sẽ có nhiều nguời chết do không được chữa bệnh kịp thời, hiệu quả, hàng nghìn trẻ em không được đến trường và có không biết bao nhiêu con người bị tái nghèo do mất việc làm…” Há ông kẻ sĩ NBC lại không biết khi viết những dòng suy nghĩ trên, ông đã vô tình “vạch áo cho người xem lưng” sao? Thế thì hàng trăm nghìn tỉ đồng tiền thuế hàng năm của dân các ông dùng vào việc gì? Có phải những chiếc xe con bóng nhoáng, những trụ sở khang trang đầy đủ và dành hàng chục nghìn tỉ đồng để nuôi đảng có phải là trách nhiệm, nghĩa vụ của người dân không! Thưa ông?


Xin ông nên nhớ, nếu nhà nước CSVN sử dụng tiền thuế của dân đúng mục đích, đúng với lợi ích xã hội thì không cần phải dùng những đồng tiền tài trợ.


Sự giúp đỡ chí tình của quốc tế là rất đáng trân trọng, nhưng các tổ chức đó lên nhớ là đồng tiền của dân đã được biến hoá thành tài sản của đảng CSVN, do đảng CSVN chi dùng vào những công việc không đúng với mục đích quốc gia. Vì vậy việc họ cho vay vốn khi truy xét sâu xa thì “lợi bất cập hại”.Lợi thì ít mà hại thì nhiều


Khi mà đáng nhẽ ông bố phải dành tiền do con cái lao động làm ra để đóng góp vào việc chi tiêu nuôi sống gia đình, nay thấy có kẻ cho vay thì còn gì bằng, ông ta dùng tiền con cái đ óng góp để rượu chè, mua sắm chi tiêu riêng cho mình, còn lấy tiền vay của người để chi phí trong gia đình. Rồi cậy thế làm cha “cả vú lấp miệng em”, mồm sặc mùi rượu, còn to họng kể lể với con cái “...đấy là tiền tao đi vay về để nuôi chúng mày cho chúng mày ăn học, thuóc men cho chúng mày đấy”


Thật đúng là giọng lưỡi của kẻ cắp còn la làng, rồi lại “gắp lửa bỏ tay người” đó thưa ông kẻ sĩ NBC.


Vì vậy theo tôi các tổ chức như ngân hàng thế giới WB hai IMF cũng như các nhà tài trợ trước khi có chương trình trợ giúp Việt Nam, thì hãy phân tích quan sát xem xã hội Việt Nam có thực sự nghèo khổ hay không. Hay chỉ có người dân là nghèo khổ còn nhà nước và quan chức cầm quyền thì công sở khang trang, nhà cửa quan chức thì to đẹp hoành tráng, xe hơi đắt tiền.


Do đó tôi cho rằng HRW mong muốn họ gây áp lực để CSVN nới rộng quyền tự do dân chủ là phù hợp và xem ra là còn quá muộn. Rõ ràng những khoản vay đó không đúng với thực trạng xã hội Việt Nam. Cuối cùng người phải trả những món nợ đó chính là người dân nghèo khổ chứ không phải ai khác.


Chung qui đồng tiền tài trợ đó suy cho cùng, bằng cách này hay cách khác cuôí cùng lại chảy về túi các quan tham mà thôi, chẳng qua nó được biến thái, chuyển đổi một cách tinh vi có hệ thống, trong đó có phần lỗi không nhỏ thuộc về các nhà tài trợ đã tiếp tay cho kẻ ác. Chắc ông kẻ sĩ NBC đã biết câu chuyện ngụ ngôn “Bức tường sợ chuột cống, chuột cống sợ mèo...mèo sợ..!!” câu chuyện về đông tiền tài trợ nó cũng lá lá như vậy đó thưa ông.


Quyền nào là quan trọng nhất ???


“… Không biết HRW có hiểu được rằng quyền được sống, quyền được học hành, quyền được mưu cầu hạnh phúc là những quyền cao nhất của con người không”


Khi ông cho là “ không biết HRW có hiểu được” và ông chỉ ra rằng đó là những quyền cao nhất!!Nhưng có lẽ ông chính là người “chưa hiểu” một cách thấu đáo đâu thưa ông NBC.Có những quyền cũng vô cùng quan trọng không kém những quyền mà ông nêu ra. Thậm chí nó còn quan trọng hơn, bởi nó làm nền tảng cho các quyền khác được thực hiện, hay nói cách khác. Đó chính là quyền bình đẳng, quyền tự do và công bằng xã hội và trên hết là quyền làm chủ của người dân. Chỉ có người dân làm chủ thực sự vận mệnh đất nước thì tự khắc cacs quyền khác cũng được đảm bảo một cách bền vững.


Nếu không có các quyền đó thì cái quyền ông nêu ra là vô giá trị, hoặc nó chỉ là những quyền nguỵ biện cho hành vi tước đoạt của những kẻ bóc lột tinh vi mà thôi.


Nếu người dân không có quyền làm chủ, thì phỏng những quyền kia liệu có được thực thi khi một chế độ độc tài muốn bắt bỏ tù ai, muốn cướp đi cuộc sống của ai là do quyền của kẻ nắm giữ chế độ, điều này chắc ông NBC là người hiểu hơn ai hết vì ở Việt Nam nó đã và đang xảy ra hàng ngày đúng không thưa ông.


Tôi chỉ cần dẫn ra cái bằng chứng nho nhỏ về những cái chết tức tưởi, đầy nghi ngờ của các nghi phạm trong các nhà giam của công an nhiều địa phương, để ông NBC thấy được cái quyền sống ở Việt Nam có được đảm bảo không!!!


Quyền được học hành cũng vậy. Một chế độ dân chủ do người dân làm chủ vận mệnh, thì học không những là quyền mà còn là nghĩa vụ của mỗi người công dân để nâng cao vị thế năng lực trong việc phát huy và bảo tồn giống nòi của dân tộc. Quyền và nghĩa vụ học tập phải theo đúng nghĩa của nó là nâng cao kiến thức chứ không phải học theo kiểu thành tích ảo nhằm đánh bóng chế độ như Việt Nam hiện nay đâu, tôi chắc điều này ông không phủ nhận.


Quyền mưu cầu hạnh phúc lại càng không thể có dưới một chế độ độc tài, khi mà hôm nay người ta gọi là những doanh nhân, nhưng mai có thể sẽ là con phe là gian thương vv..vì người dân đâu có được quyền mưu cầu hạnh phúc, họ chỉ được hai cái quyền duy nhất là nghe đảng nói và nai lưng ra làm để đóng thuế. Đó là quyền mưu cầu hạnh phúc của người dân đó thưa ông “kẻ sĩ” NBC!


Con gà Việt Nam đã nuôi đựoc bao lâu ???


Vì vậy cái tiêu chí, cái thang bậc mà ông cho là sự thành công mỹ mãn của chế độ trong việc phát triển đất nước, nó cũng không khác gì việc ông tự khoe “ gà tôi nuôi cũng lớn đáo để”. Nhưng điều mà ông không khoe là con gà đó ông nuôi bao lâu..1 năm..2 năm.. đó mới là điều mấu chốt mà ông giấu nhẹm đi...nếu đem so sánh với hàng xóm thì con gà ông nuôi sẽ kém họ là cái chắc.


Việc phát triển đất nước mà ông trưng ra cũng vậy thôi. hơn 30 năm sau chiến tranh, nước Nhật đã vươn lên trở thành cường quốc kinh tế. Hàn Quốc sau hơn 30 năm khủng hoảng chính trị cũng vươn lên trở thành rồng của châu á và thế giới.


Thì “con gà” ông nuôi sau hơn 30 năm mà hiện nay vẫn đứng áp chót bảng xếp hạng (mà lại nhờ dựa vào người khác để nuôi) dứng 162 trên tổng số 197 quốc gia thì cũng không lấy gì làm tự hào đâu thưa ông!


Lời kết:


Trên đây là bài phản biện của tôi dựa trên chính nội dung bài viết của ông “kẻ sĩ” NBC, không biết văn phong và quan điểm bài viết này của tôi có giống với bài ông NBC đã đăng trên BBC ngày 17/1/2009 không. Tôi cũng không biết nữa, có lẽ phần này dành để cho bạn đọc nhận xét.


Sau cùng, tuy không đồng tình với ông, nhưng tôi xin cám ơn ông kẻ sĩ NBC đã mở ra cho tôi một đề tài mà bấy lâu tôi muốn thể hiện quan điểm của tôi về ý nghĩa và mục đích tài trợ, trợ giúp của các tổ chức quốc tế, cũng như mặt trái của nó cần phải được mổ xẻ phân tích một cách thấu đáo.


Qua bài viết này, tôi đồng tình với HRW về những khuyến cáo đối với các tổ chức ngân hàng thế giới WB và IMF. Cần phải có chế tài đối với các khoản vay của chính phủ Việt Nam. Vì nguồn gốc của đói nghèo bất công xã hội đều do chế độ độc tài mà ra. Muốn giải quyết tận gốc và triệt để vấn đề thì không có gì bằng thay một chế độ độc tài bằng một chế độ dân chủ. Chỉ có dân chủ mới đem lại các quyền cơ bản nhất cho con người. Chỉ có một chế độ do người dân làm chủ thì mọi người mới được hưởng hạnh phúc thật sự.Vì đó là lợi ích của chính họ.


Hà Nội, ngày 24/1/2009
Phó Ngoáy

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 780 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0