Trong
năm 2008, tại Việt Nam đã có những phiên tòa xét xử các nhà báo phanh
phui tham nhũng, đã có nhiều nhà dân chủ bị bắt giam mà chưa được xét
xử. Theo dõi những vụ việc này, giới quan sát cho rằng dường như tại
Việt Nam không có sự độc lập giữa Hành pháp và Tư pháp.
Tại Hà
Nội, vào ngày 29 tháng 12 năm 2008, trong hội nghị của ngành tư pháp về
triển khai công tác tư pháp năm 2009, Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã
nói: "Việc điều hành của chính phủ phải theo luật pháp, người dân, các
doanh nghiệp cũng phải làm theo luật pháp, nhưng luật pháp còn nhiều
vướng mắc. Nếu chúng ta không quyết liệt tháo gỡ sẽ khó khăn trong điều
hành. Chính vì vậy, việc triển khai thực hiện tốt công tác tư pháp năm
2009 của Bộ Tư pháp sẽ góp phần cùng Chính phủ giải quyết tốt khâu điều
hành, giải quyết những khó khăn của đất nước"
Từ Sài Gòn, luật sư Lê Trần Luật của văn phòng luật sư pháp quyền đã trả lời những câu hỏi của Hiền Vy về lời phát biểu đó.
***
Hiền Vy:
Trong bài nói chuyện vào ngày 29 tháng 12 năm 2008 tại Hà Nội, Thủ
tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đã nói: "Việc điều hành của Chính phủ phải
theo luật pháp, người dân, các doanh nghiệp cũng phải làm theo luật
pháp, nhưng luật pháp còn nhiều vướng mắc. Theo luật sư thì luật pháp
Việt Nam có những vướng mắc như thế nào mà ông Dũng muốn tháo gỡ ?
LS Lê Trần Luật: Hệ
thống pháp luật Việt Nam rất lộn xộn chứ không phải vướng mắc. Nếu hiểu
ở cấp độ pháp lý thì vướng mắc có nghĩa là những điều luật bị mâu thuẫn
lẫn nhau. Theo tôi nhận định thì hệ thống pháp luật Việt Nam khá lộn
xộn. Vấn đề nó nằm trong tư duy của những nhà quản lý, tư duy của nhà
cầm quyền. Trong tư duy họ tự mâu thuẫn lẫn nhau giữa quyền lực và một
hệ thống pháp luật dân chủ bên ngoài.
Chính sự vướng mắc trong
tư duy của họ đã dẫn đến việc khi họ tiến hành làm luật hay khi họ tiến
hành thực hiện những điều luật đã quy định nó trở nên lộn xộn và không
có một trật tự nào hết. Nói như thủ tướng là vướng mắc thì chưa chính
xác mà phải nói là luật pháp Việt Nam còn rất nhiều lộn xộn. Hay nói là
một hệ thống pháp luật còn rất là mong muội, sơ khai.
Hiền Vy: Xin
luật sư nói rõ hơn về cái mà luật sư mới bảo là luật pháp Việt Nam
không chỉ là vướng mắc mà là lộn xộn, thưa luật sư, cái lộn xộn đó như
thế nào?
LS Lê Trần Luật: Cái căn nguyên của sự lộn xộn
đó là ở trong tư tưởng của những nhà lãnh đạo. Đó là tư tưởng tham
quyền và một cái bên ngoài cần một hệ thống pháp luật dân chủ. Dưới cái
sự tham quyền lực này với cái ý niệm dân chủ là 2 cái đã mâu thuẫn với
nhau. Còn về lộn xộn thì lộn xộn ngay từ cái khâu làm luật. Như khi
chuẩn bị trình cho quốc hội một dự án luật thì chính quyền lại giao cho
cơ quan chủ quản về cái luật đó để thực hiện cái dự thảo luật.
Ví
dụ như khi họ làm luật doanh nghiệp thì lại giao cho Bộ Kế hoạch Đầu tư
làm, như thế thì theo nguyên lý, cơ quan hành pháp tự tạo ra một dự
thảo luật thì họ luôn luôn có khuynh hướng là dành lấy quyền luật cho
cơ quan hành pháp. Ngay từ ban đầu nó đã chứa đựng sự lộn xộn và cái
cách thức làm luật.
Cái thứ hai là những vấn đề về Đại biểu
Quốc hội của Việt Nam. Có thể nói rằng đại biểu quốc hội là một đại
biểu không chuyên. Nhận định của họ có thể nói là thiếu chiều sâu hay
là thiếu góc độ pháp lý đủ sâu sắc để mà đánh giá từng điều luật một.
Ngay khâu làm luật đã thể hiện một cách tiến hành lộn xộn. Khi cách
thức tiến hành lộn xộn thì chắc chắn điều luật sẽ không ổn được
Một
căn nguyên nữa đó là, lâu nay nhà nước Việt Nam không có tôn trọng
những qui luật khách quan khi làm luật. Một khi mà họ còn nghĩ rằng
pháp luật là ý chí của nhà cầm quyền thì khi đó họ sẽ không làm luật
được, bởi vì, pháp luật có một bản chất quan trọng là bản chất khách
quan, hay nói đúng hơn là pháp luật không có mục đích tự thân mà pháp
luật phải dựa trên những nhu cầu khách quan của xã hội, chứ không phải
dựa theo ý chí của nhà cầm quyền.
Khi mà pháp luật dựa trên ý
chí của nhà cầm quyền thì nó sẽ xung đột với nhu cầu khách quan và sẽ
không bao giờ được áp dụng trôi chảy trong thực tế, hay nói đúng hơn là
khi đó nó sẽ rất là lộn xộn khi áp dụng điều luật trong thực tế bởi vì
nhu cầu khách quan không cần điều đó nhưng nhà làm luật muốn ép cái
khách quan, ép cái nhu cầu của xã hội vào trong ý muốn của mình thì
không bao giờ thực hiện được.
Phải hủy bỏ Điều 4
Hiền Vy: Căn
bản luật pháp của VN dựa trên luật pháp tây phương, mà luật pháp tây
phương thì dựa trên sự phân quyền rõ rệt giữa lập pháp, hành pháp và tư
pháp. Thưa, trong điều kiện chính trị tại Việt Nam, làm cách nào để có
sự phân định đó?
LS Lê Trần Luật: Trong điều kiện Việt
Nam, chỉ có một cách thức là cho đa nguyên, đa đảng thì khi đó mới có
thể thực hiện được sự phân quyền một cách rõ rệt. Khi khoa học về pháp
lý người ta nghĩ ra được cách phân quyền, đó là lập pháp, hành pháp và
tư pháp.
Sở dĩ người ta phân quyền như thế là vì quyền lực
được tách ra làm 3 nhóm. Ba nhóm quyền lực này đối trọng và hạn chế lẫn
nhau để tránh dẫn đến một chế độ độc tài. Còn ở Việt Nam, nói là có
phân quyền nhưng phân quyền một cách tập trung, có nghĩa là 3 quyền này
vẫn nằm trong một thế lực lãnh đạo. Nhà nước bảo rằng có lập pháp, hành
pháp và tư pháp nhưng cả 3 quyền này chỉ được phân trên mặt hình thức
thôi còn nội dung thì vẫn nằm trong tay đảng cộng sản.
Vấn đề
đặt ra là nhà cầm quyền có thực sự muốn phân bố quyền lực của mình theo
cách của khoa học pháp lý phương tây đã làm hay không? Tôi cho rằng, ở
ViệtNam, đảng cộng sản không muốn phân chia quyền lực, bằng cách họ đã
ghi hẳn trong điều 4 hiến pháp rằng đảng cộng sản là lực lượng duy nhất
lãnh đạo đất nước.
Điều đó có nghĩa là quyền lập pháp, quyền
hành pháp và quyền tư pháp đều nằm trong tay đảng cộng sản. Như thế thì
không có sự phân quyền ở đây. Còn làm thế nào để có sự phân quyền thì
theo tôi chỉ có một giải pháp duy nhất là cho đa đảng
Hiền Vy: Làm sao để xây dựng một nhà nước pháp quyền cho ViệtNam ?
LS Lê Trần Luật: Trước
hết cần phải hiểu tư tưởng nhà nước pháp quyền ViệtNam. Về mặt nội
dung, pháp luật phải tôn trọng những qui luật khách quan, hay nói đúng
hơn là trong tư tưởng của các nhà lãnh đạo phải nghĩ rằng pháp luật là
một nhu cầu khách quan. Pháp luật không có mục đích tự thân của mình mà
pháp luật phải tương thích và phù hợp với những nhu cầu khách quan, chứ
pháp luật không thể là ý chí của giai cấp cầm quyền được.
Nhà
cầm quyền Việt Nam hay nói là làm sao để cho chính sách của đảng, pháp
luật của nhà nước đi vào đời sống. Tôi cho rằng, tư duy như thế là phản
khoa học. Chúng ta cần phải tư duy ngược lại, là làm sao cho đời sống
xã hội đi vào trong chính sách của đảng và đi vào trong pháp luật của
nhà nước, chứ không phải là luật pháp đi vào trong đời sống. Khi có tư
duy phù hợp với khoa học như thế thì họ mới xây dựng được nhà nước pháp
quyền ở mặt nội dung.
Về mặt hình thức, nhà nước pháp quyền
phải bảo vệ tính tối cao của pháp luật, tính thượng tôn của pháp luật.
Tính thượng tôn của pháp luật chỉ có thể được bảo đảm khi mà không còn
một đảng lãnh đạo.
Một đảng lãnh đạo thì sẽ không tôn trọng
những qui định của pháp luật nên cần phải có một chế độ đa nguyên, đa
đảng để làm đối trọng quyền lực. Sự đối trọng quyền lực bắt buộc những
người lãnh đạo phải tuân theo pháp luật. Tất nhiên là còn nhiều vấn đề
khác nhưng trong lần này tôi chỉ có thể nói đến 2 vấn đề lớn đó.
Hiền Vy: Xin cảm ơn luật sư Lê Trần Luật.
|