Thứ Hai, 2022-01-17, 11:01 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Năm » 26 » ĐỐI MẶT 30
8:07 AM
ĐỐI MẶT 30

Vi Đức Hồi

            Được tin thân mẫu tôi lâm bệnh hiểm nghèo,một buổi sáng mùa hè ,anh Ngô Quỳnh,quê Yên Dũng,Bắc Giang, đang làm ăn ở Hà Nội điện cho tôi:”sáng  mai,(28/6/2008)cháu lên thăm bà,khi nào đến cháu điện chú ra đón”.Hôm sau gần 12h trưa,Quỳnh điện cho tôi.Tôi đi xe máy ra đón,thấy có cả Phạm Văn Trội,quê  Thường Tín,Hà Tây(nay là Hà Nội).Mừng quá,tôi gọi xe cửu lai Phạm Văn Trội về nhà tôi.Lịch trình,cơm nước xong,tôi đưa anh em đến thăm thân mẫu tôi đang ở bên nhà chú em tôi cách nhà tôi gần cây số.Sau khi đi kiểm tra,xét nghiệm tại bệnh viện K Hà Nội,bệnh viện kết luận bà bị bênh ung thư gan giai đoạn cuối,bệnh viện khuyên nên đưa bà về phục dưỡng,chăm sóc,bà đã hết khả năng cứu chữa.Gia đình tôi thống nhất tạm thời đưa bà về nhà chú em tôi để chăm sóc thời gian,khi bệnh lâm nặng sẽ đưa về quê,lúc này gia đình vẫn chưa cho bà biết bà bị bệnh hiểm nghèo. Tôi nói với các chú em tôi rằng: nếu để bà ở nhà tôi,một số anh em bạn bè,chiến hữu trong “làng dân chủ” đến thăm thì chắc chắn công an sẽ dở trò,có thể gây cơn xốc khôn lường cho bà.Thế rồi mọi tính toán của tôi đều chính xác đến tuyệt đối.

            Ba anh em,chú cháu mới bắt đầu ngồi vào ăn cơm,thì một tốp công an huyện ập đến nhà.Vẫn bác trưởng khu,và một công an viên của khu dẫn tốp công an gồm ba người đến,bác trưởng khu giới thiệu là  ba đồng chí công an huyện phụ trách địa bàn thị trấn đến làm việc với các anh.Rút kinh nghiệm lần trước đụng độ với Phương Anh cũng tại nhà tôi,lần này họ không vu cáo, đặt điều như lần trước mà đi thẳng vào nội dung đã được sắp đặt.

-Chúng tôi thông báo cho các anh biết, ông Hồi đã có thông báo của trên kết luận là tên phản động(trước đó,ngày 12/6/2008, họ đưa tôi ra đấu tố trước công chúng và tuyên cáo tôi là kẻ phản động),nên hôm nay các anh đến nhà ông Hồi,chúng tôi có trách nhiêm đến kiểm tra các anh là ai? ở đâu đến? đến có việc gì?quan hệ với ông Hồi thế nào?trước hết các anh xuất trình giấy chứng minh nhân dân!

Ngô Quỳnh và Phạm Văn Trội trịnh trọng đưa giấy chứng minh nhân dân cho họ và thưa!

-Chúng tôi là những người bạn thân quen anh Hồi,chúng tôi được tin thân mẫu anh Hồi lâm bệnh hiểm nghèo,chúng tôi lên thăm bà.

Tấm chứng minh thư nhân dân của hai anh(Quỳnh và Trội) được từng người soi xét rất kỹ lưỡng rồi chuyền tay từ người này,sang người khác.

-Chúng tôi tiến hành lập biên bản,ghi lời khai!một viên sỹ quan thông báo.

-Vâng!các anh cứ làm theo chức trách, nhiệm vụ của mình.

Cuộc làm việc diễn ra rất nghiêm túc,yên lặng và trân trọng.Ngô Quỳnh và Phạm Văn Trội lần lượt trả lời những câu hỏi mà công an yêu cầu.Biên bản ghi lời khai lập xong, đọc cho mọi người cùng nghe và cùng ký tên, đương sự mỗi người giữ một bản,trưởng khu giữ một bản và tất nhiên công an giữ một bản theo đúng quy định. Cuộc làm việc kết thúc nhanh chóng,mọi người uống nước rồi chuyển sang nói chuyện khác.Những tưởng mọi chuyện đã kết thúc ở đây,nhưng mãi họ vẫn không ra về,họ cứ nấn ná ở lại hình như còn chờ việc gì đó,nhìn vẻ mặt họ có gì rất sốt ruột,hết người này đứng lên ra ngoài lại đến người khác thay phiên nhau điện thoại,nhắn tin dồn rập,không hiểu còn việc gì nữa đây!

Thế rồi một đoàn người xuất hiện,lập tức ba công an huyện phụ trách địa bàn  tháo chuồn,còn để lại mình bác trưởng thôn với một công an viên của khu.Bí thư chi bộ khu phố dẫn đầu đoàn đến.Mọi người chần trừ,do dự không muốn vào nhà tôi,một người tiên phong(người này trong cuộc đấu tố tôi trước toàn dân khu phố(khu an thịnh,thị trấn hữu lũng,lạng sơn)vừa diễn ra cách đây không lâu, được phân công làm mũi nhọn và  được bồi dưỡng,tập luyện kỹ càng để ra mặt mạt sát tôi)gắt gỏng, thúc dục mọi người khẩn chương đi vào nhà tôi và ông ta là người xông thẳng vào nhà tôi đầu tiên tròng đoàn người kéo đến.Trong bối cảnh ngươì ngồi,người đứng nhốn nháo(vì nhà tôi không đủ ghế để cho mọi người ngồi),trưởng khu thông báo:chúng tôi là những người dân ở khu phố, được tin có người lạ mặt đến nhà anh Hồi,chúng tôi đến kiểm tra những người lạ mặt,vì anh Hồi đã được cấp trên kết luận và thông báo là kẻ phản động, để đảm bảo an ninh chính trị trên địa bàn dân cư, chúng tôi yêu cầu các anh cho chúng tôi kiểm tra giấy tờ tuỳ thân và các anh cho biết đến đây làm gì?quan hệ thế nào với anh Hồi?các anh ở đâu đến?lại một lần nữa Phạm Văn Trội trình bày lại lý do đến đây cho mọi người nghe.

-Chúng tôi là những người bạn thân quen anh Hồi, được tin mẹ anh Hồi lâm bệnh hiểm nghèo,chúng tôi đến thăm.Công an vừa đến làm việc với chúng tôi xong, đây biên bản đây!và chứng minh thư của hai chúng tôi đây! gửi các bác kiểm tra.Phạm Văn Trội nói.

Lại hết người này đến người kia chuyền tay nhau xem biên bản và chứng minh thư của hai vị khách.

Người được gọi là mũi nhọn của đoàn bắt đầu cà khịa với tôi:

-Mày ngu lắm Hồi ạ.

Tôi bắt đầu tranh luận với ông, ông ta đứng phắt dậy xông vào trước mặt tôi xỉa xói,xỉ vả tôi đủ thứ,tôi chỉ cười và ngồi yên để xem ông ta làm gì!mọi người can ngăn ông ta, được thể ,ông ta lại càng lên nước hung hăng hơn.Bí thư chi bộ khu phố phải quát to bắt ông ta im ngay và ngồi xuống, ông ta mới nguôi và chịu ngồi xuống ghế.Tôi nhìn thẳng vào ông ta cười vẻ khinh bỉ, ông ta lại càng tức nhưng không làm gì được. Những ngày sau gặp tôi ông ta nghoảnh mặt đi,không hiểu ông ta ngượng hay vì căm ghét tôi,tôi cũng không rõ.Tiểu sử,thân thế sự nghiệp của ông ta thì mọi người dân ở khu phố này đã quá rõ,tôi lại càng hiểu rõ hơn.Tôi mà kể ra đây thì lại trở thành kẻ trả đũa,kẻ tầm thường, nên xin miễn vậy.Chả thế mà sau cuộc đấu tố tôi,nhiều người ở khu phố than thở rằng:thiếu gì người mà đi lấy ông này làm đầu têu,người như thế mà đòi đi dạy người khác,lên lớp thiên hạ thì chỉ tội người ta cười cho,chẳng biết các ông nghĩ thế nào?

Tại nhà tôi,mấy người cốt cán thì người này nói,người kia nói,tranh nhau nói,chẳng ai chịu nghe ai,họ cũng  không tiến hành lập biên bản,ghi chép gì.Hai vị khách  thỉnh thoảng chen vào giải thích cho họ.

-Xong đây rồi các anh đi đâu?người được mệnh danh là mũi nhọn hỏi.

 -Tôi đi đâu thì đó là việc của tôi,tôi không có trách nhiệm báo cáo ở đây.Phạm Văn Trội trả lời.

Người kia tịt họng không hỏi nữa.Lúc này anh Trội rút chiếc máy ảnh kỹ thuật số ra,không hiểu với mục đích là để chụp hình ảnh đang diẽn ra hay làm gì thì tôi không hiểu,lập tức có cớ để mâý người có trách nhiệm dẫn đầu đoàn phản ứng:

-Thằng kia,mày làm gì?mày định chụp ảnh,ghi hình bọn tao phải không?

-Không.Tôi tắt đi để khỏi tốn pin,từ nãy tôi cứ để mở máy mà không biết.

-Không được rồi!thằng này nó ghi âm,ghi hình đưa ra nước ngoài, chết mình rồi!tịch thu máy ngay, áp giải nó lên uỷ ban để làm rõ vấn đề này ngay! mọi người nhao nhao lên làm ầm ĩ cả khu vực, người đi đường dừng lại xem,dân chúng ùn ùn kéo đến.

-Lập biên bản ngay!

-Không cần lập ở đây,cứ giải nó lên uỷ ban sẽ làm việc!

-Vậy thì đi ngay!mày có đi không? Đi hay không thì bảo!

-Tôi đi!nhưng tôi yêu cầu có công an mặc đồng phục dẫn tôi đi và phải bảo đảm an toàn cho tôi.

-Công an đâu!tìm công an về đây để đưa nó đi ngay!

Lúc này cậu công an được trên phân công canh giữ tôi suốt ngày đêm ngay sau khi cuộc đấu tố tôi diễn ra vào ngày 12/6/2008,cậu ta cắm chốt ở nhà ngay sát tường nhà tôi,cậu ta đi sang và nhận lời dẫn hai người khách của tôi lên trụ sở uỷ ban nhân dân thị trấn.Hai người khách chào tôi rồi đi theo họ.Ra khỏi nhà tôi,tôi thấy tất cả mọi người đều đi về nhà mình,chẳng có ai đi theo hai vị khách của tôi  ra uỷ ban thị trấn.Vậy là nhiệm vụ của họ đã xong,mà đã xong rồi thì đương nhiên”tất cả lại về” .Tôi điện thoại cho Trội và Quỳnh mấy lần nhưng không liên lạc được.Đến chiều tầm khoảng 14h,xe công an đưa Trội và Quỳnh qua nhà tôi,Trội xuống xe đến chào tôi,còn Quỳnh không xuống,Trội thông báo:” Quỳnh bị đánh đau lắm nên không xuống chào anh được,anh thông cảm”

-Đánh thế nào? ở đâu? Ai đánh?tôi hỏi.

-Bị đánh ở tại trụ sở uỷ ban thị trấn,một người lạ mặt đánh.Công an lờ đi để cho nó đánh.

-Fm có sao không?bị đánh không?

-Có nhưng không đau bằng Quỳnh.

-Thôi được rồi về đi!một công an áp giải đi cùng nhắc nhở.

-Thôi em về đây!có gì gặp nhau sau!

Xe đưa hai người ra đường.Nửa tiếng sau tôi gọi điện nhưng vẫn mất liên lạc,mãi sau Trội điện cho tôi,tôi mừng quá vội hỏi han tình hình.

-Em bị đánh đau lắm anh Hồi ạ!

-Lại bị đánh à? đánh thế nào, ở đâu?

-Khi xe đưa ra đến đường 1A,họ đưa xuống bên dưới một đoạn,rồi ngừng xe cho bọn em xuống.Một tốp hơn chục người trực sẵn đó lao vào đánh bọn em tới tấp,công an họ đứng ngoài nhìn,bọn em ngất xỉu đi rồi họ mới thôi.Bây giờ em đang bị chảy máu đây này.Anh nói chuyện với Quỳnh nhé!

-Cháu bị một tên to khoẻ xông vào uỷ ban đánh cháu túi bụi,cháu gục xuống rồi họ lôi lên ghế doạ:”lần sau còn bén mảng đến đây tao đánh cho nát xương!”thế rồi ra đường 1A,họ tổ chức đón lõng có đến hơn chục người,xe đưa đến tốp người này rồi họ bắt xuống thế là họ xông vào đánh,lần này chủ yếu họ đánh anh Trội,cháu cũng bị đánh nhưng nhẹ hơn.Anh Trội phải xé mất chiếc áo sơ mi để lau máu.Cháu với anh Trội bị đánh đau nhưng thương nhất vẫn là chú,chú là người đau nhất,cháu hiểu.Mong chú vững vàng vượt qua.

-Yên tâm đi!chú quen với sự khốn nạn này lắm rồi.

Tôi chuẩn bị tinh thần để đối mặt với công an vì đinh ninh rằng họ sẽ triệu tập tôi để thẩm vấn.Thực tình thì đối với tôi không phải chỉ lần này mà đã nhiều lần tôi rất muốn được họ triệu tập tôi  để có cơ hội đối mặt với công an,tôi lấy làm thích thú và tự hào vì  biết rằng bản thân tôi không phạm tội,nên sẵn sàng tận dụng cơ hội này để một mặt hiểu thêm được về những âm mưu,thủ đoạn của họ,mặt khác cũng thông qua đó để mình trưởng thành lên,vững vàng lên và thật sự tôi đã trưởng thành do có nhiều cuộc đối mặt với họ.Tôi đã nhiều lần tuyên bố với công an rằng:tôi có thể làm việc với các anh cả tuần,cả tháng thậm chí cả năm cũng không sao!vì tôi có rất nhiều thời gian.Nhưng lần này thì không thấy họ đả động gì đến tôi,vậy là họ đã “qua mặt tôi”.

Sự việc vừa diễn ra chưa nguôi thì sự viẹc khác lại đến.10h đêm ngày 1/7/2008,Phạm Đức Chính, ở Hà Nội điện cho tôi thông báo:”em đang trên đường lên anh,khoảng hơn tiếng nữa là đến”.Tôi nói rằng “có gì để mai, đêm hôm đi lại bất lợi”.Nói vậy thôi chứ tôi vẫn đinh ninh rằng cậu ta nói đùa!khoảng 11h30,tôi lại nghe điện của cậu ta thông báo:”em đã đến thị trấn ,anh ra đón em”,tôi giật mình vội phóng xe ra gặp,hai anh em rủ nhau vào quán điểm tâm bát cháo lấy lại sức.

-Em đọc trên mạng thấy chúng nó đánh Phạm Văn Trội và Ngô Quỳnh,em tức quá,quyết tâm lên xem sự thể ra sao!

-Tôi đảm bảo ngày mai chú sẽ bị đánh!

-Khi lên đây em đã sẵn sàng rồi,chấp nhận cho nó đánh,chịu đau tý để lột mặt nạ nó ra,bố bảo nó cũng không dám đánh mình chết,hoặc để lại thường tích!ngày xưa các cụ ta khi tham gia hoạt động cách mạng,”coi thân sống chỉ còn một nửa”vậy mà còn “liều mình như chẳng có!”,mình chịu đau tý có sao đâu!

 -Tất nhiên,nhưng cũng đề phòng trong khi đánh nó không kiểm soát nổi,quá khích hoặc quá tay,gây hậu quả khôn lường!

-Không có chuyện đó đâu,anh yên tâm!

- Khuya rồi,vào nhà nghỉ để nghỉ thôi,tối nay anh cùng nghỉ với em,mai sẽ tính.Bây giờ mà vào nhà anh thì cả thị trấn này cả đêm nay sẽ không ai được ngủ cho mà xem!

-Vâng,em hiểu!

Phó đội trưởng đội an ninh cùng hai sỹ quan an ninh của đồn công an huyện vừa đi xe máy qua quan sát,tôi liền chỉ tay cho Phạm Đức Chính.

-Đây công an đang lượn lờ,theo rõi đây!tý nữa hoặc sáng sớm mai họ sẽ ập đến nhà nghỉ để hạch sách ta!

-Mặc chúng muốn làm gì thì làm.

Hai anh em đi vào nhà nghỉ,chúng tôi tâm sự đủ mọi chuyện trên đời,rồi Chính yêu cầu tôi nói chi tiết về tình hình Phạm Văn trội và Ngô Quỳnh bị đánh thế nào!tôi kể chi tiết đầu đuôi sự việc diễn ra.

-Khốn nạn!thôi nghỉ tý đi anh, để xem mai nó dở trò khốn nạn gì nữa đây!

Lúc này đã là 5h sáng,tôi về qua nhà, hẹn 7h30 tôi sang rồi đi ăn sáng. Đúng hẹn tôi sang thì đã thấy hai sỹ quan công an huyện có tên Được và Nhật cùng trưởng công an thị trấn đang làm việc với Phạm Đức Chính tại phòng tiếp tân nhà nghỉ.Thấy tôi vào,viên  sỹ quan phụ trách khu vực địa bàn thị trấn khoát tay:”Anh Hồi đợi đấy,chúng tôi đang làm việc với người này!”.Người chủ nhà nghỉ đến gần tôi thông báo:”6h30,họ đã đến hạch sách em đủ thứ chuyện,nào là nhà hàng lâu nay không khai báo khách nghỉ,nào là không nộp thuế đúng hạn.…chúng tôi đến kiểm tra”.

-Bọn chúng lấy cớ để hạch sách người khách này đấy mà!

-Vâng,em biết!

Tôi đứng ngoài chờ, điện thoại ở các nơi gọi đến tôi để hỏi thăm tình hình Phạm Đức Chính hiện tình ra sao! mãi đến 8h30,cuộc làm việc mới kết thúc,hai anh em dẫn nhau đi ăn,Chính kể lại cho tôi nghe toàn bộ diễn biến cuộc làm việc,tôi khẳng định:”bọn chúng sẽ dở chò đểu cáng để chơi mình cho mà xem”.Chính đồng tình “rất có thể”. Điện thoại gọi cho Chính liên tục,cuộc nào Chính cũng trả lời:”hiện vẫn bình an,tý nữa ra đường về thế nào thì chưa biết”

Cơm xong,tôi đưa Chính vào thăm thân mẫu tôi đang nằm ở nhà chú em tôi,rồi ghé qua nhà tôi rồi về Hà Nội.Trên đường về thấy hai sỹ quan có tên Được và Nhật vẫn ngồi quán nước gần ngã tư thị trấn,thấy tôi và Chính đi qua,họ còn cười và chào chúng tôi.Tôi nói với Chính:” bọn này vẫn chờ ta,chứng tỏ nó sẽ dở trò”.

-Vâng.Kệ nó.Chính đáp.

Ghé qua nhà tôi một lát rồi tôi đưa Chính ra đường 1A để Chính về,qua ngã tư một đoạn,xuất hiện một chiếc xe máy lai một người to cao lực lưỡng,trên vai vác một thanh kiếm tuốt trần,dài khoảng 1m bám theo sau.Một chiếc ôtô 4 chỗ ngồi mầu trắng hãng Cam ry đời cũ,mang biển số 29K, đi qua,xi nhan rẽ phải chặn xe Phạm Đức Chính lại,hai người từ trên xe xuống hùng hổ:”mẹ mày ép xe bố hả”.Chiếc xe máy chở người cầm kiếm trắng tuốt cũng dừng lại.Thế là cả bốn người to khoẻ lực lưỡng xúm vào đánh Phạm Đức Chính túi bụi,tôi ra sức can ngăn, được thể họ càng hung hăng tợn,họ đánh vào đầu,vào gáy,vào ngực.Tên cầm kiếm rí vào cổ,vào lưng nhưng chỉ là để doạ, để uy hiếp chứ không mạnh tay chém.Người giữ,kẻ đánh liên tục,tới tấp,làm cho Chính ngã lăn ra đường, ô tô đi đường phải dừng lại rồi lách sang lề đường để đi.Lúc này một tốp người ở chi cục thuế của huyện đi ăn cơm trưa,qua đó thấy sự việc đang diễn ra,một anh dừng xe quát :”chúng mày thôi ngay đi, Đánh thế được rồi,dân chúng đầy đường đây này,hay ho gì!lập tức 4 tên dừng lại,lên xe phóng thẳng đi. Ô tô,xe máy đi đường dừng lại,khách ăn trưa ở mấy quán xung quanh cũng đổ xô đến xem,tôi dìu cậu ta vào một quán ăn gần đó.Người cán bộ chi cục thuế lúc nãy quát bọn kia nói với tôi:”mọi người biết cả rồi anh Hồi ạ,anh tìm cách đưa cậu ta  về đi”.Lúc này đài RFA, đài Chân Trời Mới,nhiều người trong nước, ngoài nước tới tấp gọi điện đến,Phạm Đức Chính đang đau mà vẫn phải tiếp chuyện họ.Tôi bắt xe cho Chính về Hà Nội trước,còn tôi đi xe của Chính về sau,hẹn gặp nhau tại bến xe Lương Yên.Người cán bộ ở chi cục thuế gọi tôi,tôi vào uống vớí họ chén rượu và có lời cảm ơn.

-Bọn em chia sẻ với anh!

-Vâng rất cảm ơn.Tôi đáp.

Tôi gửi xe máy của tôi ở nhà hàng,rồi đi xe máy của Phạm Đức Chính về Hà Nội, đến nơi, Chính cùng mấy người bạn của Chính đón tôi,chia sẻ cùng tôi. Chúng tôi kéo nhau về nhà Chính,vợ cậu ta đi làm chưa về,nhưng biết chồng mình đã về đến nhà,điện về hỏi thăm chia sẻ căm phẫn, khinh bỉ những hành động côn đồ, đốn mạt vừa diễn ra.Chia tay với mọi người,tôi về Lạng Sơn,vào nhà hàng lấy xe,mấy người làm ở đó thi nhau hỏi.

-Anh có biết tên mấy thằng  đánh không?

-Sao không biết.Người ở đây với nhau sao không biết!

-Khốn nạn nhỉ!bọn em sợ quá,nó vác kiếm dài ngoẵng,tưởng nó chém chết thằng đấy,khủng khiếp quá!một người nhận xét.

-Nó ngu gì mà chém chết,chết ra đấy ai để nó yên.Bọn công an nó trị bác Hồi đấy mà! nếu không bọn này làm gì nó biết ai, mà nó có gì hằn thù nhau đâu,phải không?nhưng mà làm thế dã man quá!một người khác xen vào.

-Bọn lâm tặc mà!nó bảo sao chả nghe vậy,không làm theo nó sao được!ai bảo kê cho nó!hội bọn nó cả đấy,nó phải dựa vào nhau để kiếm chác chứ.Nó là thằng phải thi hành thôi.

-Anh biết hết rồi,từ lần trước thằng nào đánh anh cúng biết.Chúng nó là công cụ của công an thôi,chỉ có điều là làm cái nghề đâm thuê,chém mướn này nó để đời mãi mãi, khi qua rồi tự thấy mình đã không phải,rồi đến cái chò liên minh ma quỷ này đến lúc nào đó tan dã,thì bọn chúng sẽ thấy ân hận cho mà xem.

Ngay tối hôm đó,mấy người ở Hà Nội điện cho tôi thông báo:Trần khải Thanh Thuỷ,Nguyễn Kim Thu,cùng một số chị em dân oan sẽ lên thăm thân mẫu tôi, để thách thức với công an Lạng Sơn.Tôi liền thông báo thân mẫu tôi đã chuyển về quê, đường xa, đi lại khó khăn lắm,nhưng họ nói mấy chị em vẫn quyết tâm lên,tôi phải khuyên giải mãi họ mới chịu.Một số bạn bè của Nguyễn Phương Anh,Ngô Quỳnh,Phạm Văn Trội,Phạm Đức Chính điện cho tôi hỏi tên tuổi, địa chỉ,thậm chí có người hỏi về con cái của những người trực tiếp đánh,những kẻ chỉ đạo đánh người vô tội,học ở đâu,trường nào?tôi gạt phăng ngay và khuyên giải họ đừng nuôi mối hận thù,vì đó là tiểu nhân.Ai cũng có cơ hội để trả thù lẫn nhau mà cứ đeo đẳng ý đồ đó thì sự hận thù sẽ không bao giờ trả được.

Sáng hôm sau,một bác cán bộ nghỉ hưu,sáng nào ông ta cũng đi bộ tập thể dục qua trước nhà tôi,biết hôm qua lại có chuyện,thấy tôi mở cửa, ông vào tâm sự.

-Nghe nói hôm qua lại xẩy ra chuyện?

-Vâng.Chúng nó tổ chức ra đường 1A chặn xe đánh một cậu ở Hà Nội lên thăm bà em.

-Làm cái trò ấy thì bẩn quá,người ta lên thăm người ốm,lại mượn tay người khác đánh úp thì quá khốn nạn! cậu nghĩ thế nào về những vụ xẩy ra liên tiếp thế này?

-Mục tiêu của họ là đánh em,họ tập trung cô lập em,họ làm thế để mọi người khiếp sợ không ai bén mảng đến đây,nhưng họ đã lầm,nhiều người điện cho em là tiếp tục đến để thách thức với công an,em khuyên họ thôi đi,chẳng giải quyết được gì,vừa bị đau mà làm tình hình thêm phức tạp.

-Bản thân mấy thằng trực tiếp đánh người ta thì có tốt đẹp gì đâu, ở đây ai chẳng biết.Tất nhiên là công an bắt nó làm,nó phải làm thôi!chúng nó có đánh đau lắm không?

 -Những anh em bị đánh chắc chắn là rất đau,bản thân em cũng rất đau,nhưng rồi cùng với thời gian,vết đau sẽ lành,còn những kẻ đứng ra tổ chức, đạo diễn,những người chỉ vì muốn có được chút đặc quyền để kiếm miếng cơm,manh áo dễ dàng hơn người khác một chút mà bất chấp đạo lý,sẵn sàng xả thân theo cự chỉ huy của kẻ khác thì rồi đây họ sẽ tự hổ thẹn với chính mình,với bàn dân thiên hạ,vì thiên hạ ai mà chẳng biết họ là ai!người như thế nao!tại sao họ phải ra tay làm những việc trái với luân thường đạo lý!bất cứ một công dân nào nếu vi phạm pháp luật đều bị pháp luật điều chỉnh.Nhà nước ta có cả bộ máy chính quyền khổng lồ,riêng lực lượng công an có đến gần nửa triệu người,sống trên những đồng tiền thuế của nhân dân đóng góp,họ được Đảng giao bảo vệ Đảng,bảo vệ Nhà Nước,bảo vệ pháp luật,nếu những người này vi phạm pháp luật thì công an họ khác biết cách xử xự,không phải mượn tay những người khác.Nhưng chỉ vì họ là những “con chiên không ngoan đạo” mà tức tối,dùng những tiểu xảo đê hèn nhất để uy hiếp,phủ đầu hòng khuất phục thì quả là tầm tiểu nhân,cách làm đó chỉ để người khác coi thường và mãi mãi bị coi thường.

-Chú nói thì đúng rồi.Ai cũng biết như vậy,nhưng ở cái xã hội này lẽ phải thuộc về kẻ có quyền.Thôi chú cũng phải biết nhường nhịn đi một tý,không nó hành cho khổ lắm.

-Vâng.

-Thời cuộc luân hồi,còn nước thì cá đớp kiến,cạn nước thì kiến đớp cá.

-Em không nghĩ như vậy.

-Đó là sự thật,rồi chú xem!

Viết đến đây, đột nhiên tôi lại nhớ đến ngày mồng 1 tết nguyên đán năm nay,ngày giỗ đầu của  cụ Hoàng Minh Chính,tôi đến  thắp nén hương cho cụ,vừa đến cổng,có một người chạy tới tự xưng là công an Hà Nội  nói với tôi.

-Anh Hồi vào nhà ông Chính phải không?

-Vâng,tôi vào nhà cụ Chính thắp nén hương cho cụ.

-Anh vào thắp hương rồi ra nhé, đừng làm gì cho phức tạp ra.

-Anh nói gì tôi không hiểu!

-Không. Ý em nói là anh đừng tụ tập,họp hành,bàn bạc gì ở trong ấy,cứ thắp hương xong rồi về.

            Tôi vào làm thủ tục xong rồi xin phép gia đình về luôn.Thực tình tôi cũng muốn về sớm vì là ngày tết mồng 1 tháng giêng.Ra đến cổng,người tự xưng là công an Hà Nội lại chạy ra đón tôi.

            -Anh Hồi còn đi đâu nữa không?

            -Tôi về luôn thôi,ngày tết bận lắm.

            -Vâng.Bọn em rất biết về anh,vì là công việc mà anh Hồi!bọn em không như ở trên kia,anh xuống đây liên tục, anh biết đấy,trừ trường hợp anh quá đáng thì bọn em mới phải làm việc với anh,còn bình thường đi thăm thân,anh cứ thoải mái.Em đọc trên mạng em biết đúng là công an rừng có khác,nghe mà khủng khiếp.Thời đại văn minh mà đi làm những trò mọi rợ thế sao được!Nhưng thôi mỗi nơi một khác anh ạ.

            -Anh biết không!tôi nói:trước cách mạng tháng 10 nga,chính Lê Nin nói với các"đồng chí”của mình rằng:”muốn cho chế độ nga hoàng này sụp đổ một cách nhanh chóng thì hãy tìm cách đẩy nó lên đến tột đỉnh của sự khốn nạn”, ở ta chẳng cần ai đẩy mà tự họ  khác đẩy nó lên đến đỉnh điểm đó.

            -Thôi anh nói thế thì em biết thế,em không tham gia vào việc này,anh về đi,em cũng đi đây.Người công an Hà Nội nói.

            Tôi định kết thúc phần bài viết ở đây, nhưng lại sực nhớ đến một sự kiện quan trọng, đó là hội nghị về nhân quyền thế giới vừa được tổ chức tại geneva,thuỵ sĩ hôm 8/5/2009 vừa qua.Tại hội nghị này,thứ trưởng thường trực bộ ngoại giao Việt Nam đã trịnh trọng trình bày bản báo cáo:”kiểm điểm tình hình thực hiện nhân quyền tại việt nam”,báo cáo có đoạn:”trình độ nhận thức của bộ phận nhà nước kể cả Tw và địa phương về quyền con người còn nhiều hạn chế;không chỉ không nắm được các quy định của pháp luật quốc tế,nghĩa vụ của việt nam với tư cách là quốc gia thành viên của các công ước quốc tế về quyền con người,mà đôi khi còn nắm không chắc các quy định của luật pháp và chủ chương chính sách của nhà nước,do vậy có nơi,có lúc còn để xảy ra các vụ việc vi phạm,làm hạn chế và ảnh hưởng quyền của người dân”.

            Đây là cách hành xử của Đảng cộng sản việt nam mỗi khi gặp nạn, Đảng luôn đổ lỗi cho cấp dưới, đổ lỗi cho những người tổ chức thực hiện.Phải thôi vì những người con ưu tú của Đảng luôn là những người thiếu hiểu biết pháp luật,có như vậy mới đủ “năng lực”để thực thi nhiệm vụ  của Đảng. Đây cũng là chủ chương,chính sách lớn xuyên suốt của Đảng,bởi chỉ có những kẻ thiếu hiểu biết pháp luật  mới dám  bất chấp pháp luật,cả gan chà đạp lên pháp luật,thực hiện thắng lợi mọi chủ chương của Đảng.Xem ra Đảng thật cao tay.

 

            Còn nữa                                                                            Vi Đức Hồi

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 840 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0