Thứ Hai, 2022-01-17, 9:43 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Năm » 30 » Màn diễn bauxite của cái gọi là quốc hội đã khép lại
9:19 AM
Màn diễn bauxite của cái gọi là quốc hội đã khép lại

Lê Diễn Đức

Tính đến 28/05, phiên họp của cái gọi là quốc hội nước CHXHCN Việt Nam đã sang ngày thứ 9.

Tôi dùng cụm từ “cái gọi là” chỉ quốc hội nghe nghịch nhĩ, nếu không nói là đểu, nhưng xin đừng bắt lỗi trước khi tôi được quyền phân tích vì sao.

Thực ra, cụm từ này là ngôn ngữ thông dụng của người phát ngôn của Bộ ngoại giao Việt Nam, xa tý chút có bà Phan Thuý Thanh, nay là ông Lê Dũng.

Bất luận ai khen ngợi đảng và nhà nước thì các quan chức Việt Nam ngẩng rất cao đầu, nhâng nhâng tự mãn. Xem đấy, Việt Nam thay đổi, tăng trưởng, tiến bộ – mà người ngoài khen à nha!

Nhưng tất tật mọi tổ chức, nhà nước, quốc tế hay phi chính phủ, nếu chê trách hoặc chỉ cần đưa ra nhận định đúng với thực tế Việt Nam, đặc biệt trong lĩnh vực nhân quyền, thì cái máy nói của Bộ ngoại giao ngay lập tức gầm lên “cái gọi là”. Cái gọi là Tổ chức nọ, cái gọi là Uỷ ban kia, v.v…

Ai cũng biết quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất, làm ra luật, còn chính phủ là cơ quan dưới, chấp chính và thực hiện. Nhưng đấy là quốc hội thật, qua bầu cử tự do.

Quốc hội Việt Nam cộng sản khác! Đám người ở đây ăn thật, vì sống bằng tiền thuế và tiền bán của cải của dân, của nước; nhưng làm chơi, vì một năm tụ họp đôi ba lần, đọc cho nhau nghe đủ thứ, từ ngân sách đến giáo dục, văn hoá, cải thiện đời sống muôn dân. Màn kết thúc muốn thưở giống nhau. Rằng, tuy còn một số vấn đề bất cập, nhưng tất cả đại biểu đã nhất trí đưa ra biện pháp giải quyết thế này, thế kia, nói chung là thành công rực rỡ. Rồi… vỗ tay ra về, truyền đạt lại cho địa phương mình kết quả… lãnh đạo của đảng!

Giống như đủ thứ hội đoàn mà đảng cộng sản Việt Nam nhào nặn ra, như hội phụ nữ, thiếu niên, nhi đồng, đoàn thanh niên, Mặt trận Tổ quốc… , quốc hội dù to lớn nhường ấy cũng chỉ là thứ trang sức của đảng để trình làng rằng, ta đây cũng có thể chế cộng hoà, nghị viện, mà thôi.

Hồi còn ông Hồ Chí Minh với Hiến pháp 1946, trông đỡ lộ liễu hơn. Đến thời Ba Duẩn, huyênh hoang trên vòng nguyệt quế chiến thắng đế quốc Mỹ, ông ta làm một phát đổi tên nước, chức danh bí thư thứ nhất quất lên tổng bí thư, sửa luôn hiến pháp, cho vào điều 4 khẳng định quyền lãnh đạo tối thượng của đảng cộng sản, lặp theo đúng vết xe của anh Liên Xô. Bây giờ đang đớp ngon, ông Nguyễn Minh Triết tuyên bố bỏ điều 4 đi là tự sát.

Vậy thì quốc dân, quốc sách, quốc hồn, quốc tuý, quốc lủi, quốc lộ, gi gỉ gì gi, quốc gì cũng được, dứt khoát không có quốc hội đúng nghĩa ở Việt Nam thời cộng sản.

Cấu trúc quyền lực của Việt Nam tập trung ở toàn đảng, toàn đảng tập trung ở Ban chấp hành Trung ương, Ban chấp hành Trung ương tập trung ở Bộ chính trị, mười mấy vị của Bộ chính trị xun xoe dưới trướng vài đồng chí Bố Già, nhiều hay ít các Bố Già tuỳ thuộc vào thế yếu mạnh của các nhóm quyền lợi ở từng thời điểm. Chính xác hơn, Việt Nam là tổng hợp của một xã hội lãnh chúa phong kiến cộng với maphia hiện đại.

Gần như cả đàn cừu hơn 84 triệu con của nước Việt, bao gồm cả mấy trăm đại diện đang ngồi gật gù ở Hội trường Ba Đình mấy hôm nay, hoặc bị hoặc tự nguyện để vài tay đầu đảng, lãnh chúa xỏ mũi, chăn dắt.

Nhóm lãnh chúa, đầu đảng này chẳng hề có ý thức hệ gì. Chúng đã thành công mỹ mãn trong cuộc tổng lừa đảo đánh đuổi ngoại xâm cứu nước, xây dựng Tổ quốc xã hội chủ nghĩa, vì lý ưởng cộng sản, vì giai cấp công nhân và nhân dân lao động, vì bình đẳng bác ái, khua được hàng triệu người đi vào chỗ chết.

Chủ nghĩa cao cả hiện nay của chúng là tiền, bất chấp mọi giá trị, kể cả truyền thống yêu nước và giữ nước của Tổ tiên. Mục đích của chúng là làm thế nào cắt, xén, húp, bốc, múc, giật, trấn lột, tống tiền, ăn cắp, ăn cướp được nhanh nhất, nhiều nhất của cải của dân tộc.

Những tấm bích chương về chủ nghĩa cộng sản hay tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là cái mặt nạ, mặc dù nhờ nó chúng vẫn còn tiếp tục lừa được thêm vô số người trong cái bầy đàn đã được ăn, ngủ, suy nghĩ và nói như những con chó của Ivan Pavlov.

Bà Dương Thu Hương cho rằng, lòng dũng cảm của dân tộc Việt như xấp tiền trong bóp, đã bị xài xể phung phí vào các cuộc kháng chiến, nên giờ hết sạch. Ông Hà Sĩ Phu thì cho rằng dân tộc này đã bị bệnh liệt kháng.

Tôi nghĩ khác. Tôi cho rằng, dân tộc này vẫn khoẻ mạnh, vì ai ai cũng sung sức, hùng hục, cắm đầu chạy theo đồng tiền và chủ nghĩa hưởng thụ vật chất. Mọi người vẫn dư độ gan lì, choảng nhau ra trò khi có tranh chấp quyền lợi.

Cái khốn nạn nằm ở chỗ, đám quan chức từ trên xuống dưới và dường như đa số cả dân chúng nữa, cùng láu cá, ranh mãnh, phân chia thang bậc hợp lý, đua nhau vắt kiệt tài nguyên của đất nước. Biết rất rõ rằng, một chế độ độc tài, maphia chỉ có thể sụp đổ bằng hai phương pháp: toàn dân nổi dậy chống đối hoặc hất cẳng nhau ở thượng tầng, cho nên ngưu và mã thích nghi nhau, thoả hiệp, ký sinh trên nhau để tồn tại. Còn với những kẻ phản kháng thì đã có hơn một triệu công an chìm nổi, những con chó của Pavlov, sẵn sàng theo lệnh chủ cắn xé, tiêu diệt đối tượng.

Một ông bạn tôi có bằng đại học đàng hoàng, làm ăn thành đạt, mang tiền về nước đầu tư, nói tỉnh bơ: “Đ.m.! Cứ cơ chế này mà hay, đỡ mất thời gian, có tiền là giải quyết hết mọi việc, khoẻ re”. Hắn quên mất một điều. Người dân lao động không có tiền thì sẽ phải làm sao? Cơ hội chủ nghĩa, vị lợi, sự đểu cáng, bất nhân nằm sâu trong cả tầng lớp tinh hoa, tức là trí thức của xã hội.

Cho nên, nhiều người hy vọng đề tài bauxite trong dịp họp quốc hội có cơ may đảo ngược số phận. Không có gì nhẹ dạ hơn thế. Tôi vốn bi quan, nhưng không theo dõi thì bứt rứt, dù biết tỏng tòng tong chung cuộc sẽ tới đâu. Khi lương tâm thúc dục, tôi cũng đã ký vào bản kiến nghị của giáo sư Nguyễn Huệ Chi. Có người bảo kiến nghị làm gì với thứ củ khoai. Tôi cười, thôi thì theo anh, theo em, để ít nhất không bị mang tiếng thờ ơ.

Chưa họp, chưa bàn tới đề tài bauxite sục sôi dư luận trong và ngoài nước, mà Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Trần Đình Đàn đã khẳng định “chắc chắn quốc hội sẽ hoàn toàn ủng hộ” thì có gì đáng phàn nàn cụm từ “cái gọi là quốc hội”!

Còn ông Nguyễn Tấn Dũng đã định lờ tịt luôn. Nhưng vì vụ này liên quan đến nhiều thứ nghiêm trọng, ngoài vấn đề hiệu quả kinh tế, môi sinh, còn an ninh, chủ quyền, nhiều người phản ứng. Đại tướng họ Võ viết thư đến ba lần. Một số tướng lĩnh khác trong quân đội, công an cũng lên tiếng. Vuốt mặt nể mũi, ngài thủ tướng đành cho ghi vài dòng vào báo cáo. Nhưng rốt cuộc, quốc hội – như tôi đã phân tích, chỉ là thứ tuồng chèo, cho nên người chấp bút báo cáo là ông bộ trưởng Bộ công thương Vũ Huy Hoàng đang mang đầy tai tiếng về trang website ủng hộ Tàu.

Nói vậy, nhưng không phải thủ tướng Dũng ghét ai thì có thể cho ăn kẹo đồng. Việt Nam cũng không thể sống cô lập với cộng đồng quốc tế, cũng phải nhìn trước ngó sau cho êm, để còn vay tiền, còn kéo đầu tư kiếm lợi, đôi khi ngăn ngừa các đối thủ cạnh tranh xía vô phá thối. Cho nên, các Bố Già thỉnh thoảng cũng múa may, che đậy hành vi mờ ám, giết người bằng màn hoả mù đạo đức giả, bằng những trò ảo thuật lưu manh, điều mà đại biểu Nguyễn Minh Thuyết gọi là “lách luật”.

Công trình trên 600 triệu mới phải trình quốc hội ư? Dễ ẹt! Từ nhiều tỷ đôla cho cả cụm (riêng khoản xây dựng đường sắt đã trên 3 tỷ), đem xé lẻ ra, mấy ông dân biểu chỉ có há mồm mà nhìn! Cứ xem ông thủ tướng vừa phê chuẩn đầu tư xây dựng đường sắt Cát Linh – Hà Đông trị giá 552,86 triệu bằng 85% tiền vay của Tàu, do công ty Tàu làm chủ thầu! Rồi xem, sẽ làm tiếp từ Hà Đông đến đâu đó, cũng dưới 600 triệu nữa. Nay mai cả nước sẽ có hàng ngàn cây số đường sắt ngang dọc. Hy vọng đường tàu không bị sụt lở vì thiếu xi măng, sắt thép kiểu như đường quốc lộ do PMU 18 thi công.

Trong ngày 26/05, sau phát biểu của các ông Dương Trung Quốc (đại biểu Đồng Nai), ông Nguyễn Lân Dũng (Đắc lắc) và ông Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn), một ông bạn tràn trề hy vọng, đã copy ba cái link trên YouTube gửi tôi và thuyết phục rằng, không phải mọi đại biểu đều bị hiệu ứng chó Pavlov. Ba người này nói hay lắm, đặc biệt ông Dương Trung Quốc, ngắn gọn, súc tích đi thẳng vào vấn đề. Tôi nói, ông Dương thay đổi nhanh vậy sao. Bạn tôi bảo, ai cũng có quyền thay đổi, dám nhận thức lại vấn đề là việc đáng hoan nghênh, tớ ủng hộ cái đúng, cái tích cực của hiện tại, cái sai trong quá khứ không quan trọng.

Tò mò, tôi vào YouTube. Công bình và khách quan để nói rằng, có được những tiếng nói như của ba vị là điều đáng quý, ba con chim vàng anh giữa bầy sẻ. Nhưng rồi nghe thấy những từ quen quen, “chân thành cảm ơn đảng và chính phủ”, “nhờ lãnh đạo sáng suốt của đảng và chính phủ”, “học tập Hồ Chí Minh”… và nét mặt thờ ơ, vô cảm của ông Nguyễn Tấn Dũng ngồi hàng trên cùng, tôi đoán ngay rằng, ông họ Dương và hai vị họ Nguyễn sẽ chẳng làm suy chuyển được chút gì trong kịch bản đã rồi của ngài thủ tướng.

Không phải đợi lâu, ngay hôm sau, 27/05, Bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên cam đoan Bộ đã đánh giá rất kỹ các ý kiến góp ý của các nhà lãnh đạo và các nhà khoa học, nhưng vẫn tiến hành xây dựng ở Tân Rai và nếu thành công thì sẽ nhân rộng.

Chỉ ở Tân Rai không thôi non nước cũng lãnh đủ rồi. Cá đã cắn câu, tiền đã vào túi, bố bảo cũng không dám phản phé, nhất là với anh Ba Tàu thâm cùng mình.

Đau hơn, ngài Phạm Khôi Nguyên công nhận mọi điều chỉ “dựa trên đánh giá và báo cáo, còn thực hiện có tốt được như vậy không lại là vấn đề khác”. Y chang ông sếp của Tập đoàn Than Đoàn Văn Kiển phát biểu: “Ô nhiễm hay không, có làm mới biết!”. Không còn gì liều lĩnh, ngu xuẩn và trâng tráo hơn.

Tờ Kinh tế Sài Gòn mới đây có bài viết về nhà máy luyện đồng (cũng với anh Ba Tàu) ở Lào Cai với giá trị đầu tư 1000 tỷ đồng Việt Nam. Trước đó các nhà chức trách cũng “dựa trên đánh giá và báo cáo” nên giờ này ôm hoạ. Thay vì để lại 1% lượng đồng trong đất khi tuyển quặng tinh, thì tới 7%. Ba mươi ngàn tấn đồng bị mất oan! Đất và nguồn nước bị nhiễm độc… Bị chất vấn, các quan chức giải thích rằng, công nghệ Trung Quốc chỉ chế được sản phẩm loại đó! Đúng là sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi!

Lời kết

Tôi đã đến Trung Quốc nhiều lần, từ đô thị lớn tới tỉnh lẻ, nông thôn. Người Hoa nói chung chân chất, cởi mở. Tôi chưa gặp trường hợp nào bị kỳ thị mặc dù tôi luôn giới thiệu mình là “duê-nán-rấn” (người Việt Nam).

Cho nên, theo tôi, bài Hoa là điều không hay. Chúng ta chỉ bài tư tưởng Đại Hán của tập đoàn Trung Nam Hải, nhưng hành xử khôn ngoan, tránh mọi sự đối đầu trực tiếp với người khổng lồ nằm sát sườn mình.

Không đối đầu, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể có quan hệ láng giềng tử tế, ít nhất là bình thường, trên cơ sở bình đẳng, mà vẫn giữ được chủ quyền, không bị chèn ép.

Chỉ làm được như thế khi Việt Nam có một thể chế chính trị dân chủ, tự do và có lực lượng các quốc gia dân chủ đồng minh làm chỗ dựa. Các nước cộng hoà vùng Baltic nhỏ bé, Ba Lan, CH Czech, v.v… trước cường quốc Nga là những tấm gương lớn. Trong bối cảnh toàn cầu hiện nay, người ta hù doạ nhau là chính, không dễ dàng gì gây chiến tranh.

Tôi muốn nhắc lại: chỉ có hai yếu tố có thể loại bỏ tập đoàn lãnh chúa, maphia Ba Đình, đó là toàn dân nổi dậy hoặc chính trong nội bộ có người hội đủ hậu thuẫn, chuẩn bị lực lượng chu đáo, đứng lên lật đổ chúng và trao lại quyền quản trị đất nước cho nhân dân qua bầu cử tự do. Trong trường họp thứ hai, người ấy sẽ có một biển người ủng hộ.

Còn với tình hình này, dân tộc Việt tiếp tục bất hạnh và gánh nhiều đại hoạ khác.

© http://ledienduc.wordpress.com

- Bạn đọc có thể xem phát biểu của ba vị nêu tên trong bài ở YouTube tại các link sau:
1. http://www.youtube.com/watch?v=rMQMe7USH8k
2. http://www.youtube.com/watch?v=pUJsvOigDd4
3. http://www.youtube.com/watch?v=MhzO024u6-w
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 531 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0