Chủ Nhật, 2021-10-17, 6:12 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Sáu » 18 » Nỗi lòng dân Việt
11:21 AM
Nỗi lòng dân Việt

Trúc Ngọc


Suốt những ngày này, tôi thường theo dõi tin tức trên BBC, Vietcatholic, dcctvn.net liên quan tới vụ bắt Ls Lê Công Định. Vụ bắt bớ này như một giọt nước làm tràn ly nơi nỗi lòng của tôi. Cả nỗi lòng đó hướng về vụ bauxít Tây Nguyên, về nỗi sợ hãi bất công của những ngư phủ, và về sự “khôn nhà dại chợ” của chế độ XHCN: dùng sức mạnh đàn áp dân chúng và luồn cúi, khiếp nhược trước Trung Quốc.

Khiếp nhược khi mất chủ quyền biên giới phía bắc, khiếp nhược trước lãnh hải phía đông. Khiếp nhược trước những dự án khái thác bauxít do Trung Quốc đầu tư. Khiếp nhược trước số phận của bao con người ngư dân nghèo, bị bắt, bị cướp, nhưng chế độ mạo danh “vì dân” lại câm như hến.

Trái lại, trước những dân đen không tấc sắt thì thu hồi đất, bỏ tù người đứng lên bảo vệ quyền lợi tối thiểu của dân, cướp đất của nhiều cơ sở tôn giáo. Bỏ tù những người dám lên tiếng vì quyền lợi dân tộc, vì lo cho vận mạng dân tộc.

Với cái nhìn như thế, tôi thấy lòng mình quặn đau. Chế độ này còn đáng được gọi là “chính” phủ nữa không? Hay phải đổi tên là “tà” phủ thôi. Đâu rồi cái khẩu hiệu “vì dân”? Chế độ này đang vận hành vì dân hay vì chính quyền lợi của nhóm thiểu số lãnh đạo? Họ khiếp nhược chỉ vì cái ghế của mình. Để bảo vệ cái ghế đó, họ dám đánh đổi với giá của cả dân tộc, của cả mọi tầng lớp nhân dân.

Là người dân Việt, có cơ hội tiếp xúc với nhiều người ngoại quốc, tôi thấy mình không còn dám tự hào về dân tộc mình nữa, chứ không muốn nói là tôi cảm thấy nhục: nỗi nhục không phải về dân tộc Việt, nhưng là nỗi nhục về tầng lớp lãnh đạo đất nước này. Nhục về chính bản thân tôi đã sợ hãi, đã bỏ ngoài tai những tiếng nói của sự thật, đã nhắm mắt làm ngơ trước bất công, trước đau khổ của người khác, và đã tìm cách an phận, yên thân. Nhưng cái an phận của tôi càng ngày càng bất an, vì cái an phận đó vô tình lại tạo điều kiện phát sinh cái ác, và để cái ác hoành hành. Trước sự đàn áp của chế độ này, tôi càng ngày càng thấy bất an.

Sẽ có người chỉ trích tôi không tự hào về dân tộc. Nhưng làm sao dám tự hào? Tự hào về dân tộc mà chấp nhận sống dưới bất công của chế độ đang cầm quyền là một thái độ ru ngủ chính mình. Tự hào về dân tộc mà để cho dân tộc ngày càng sa sút, ngày càng bị coi thường trước “cường quốc năm châu” là một thái độ bôi tro trát trấu vào truyền thống hào hùng. Vì thế tôi không dám tự hào, tôi không dám sỉ nhục truyền thống của tiên tổ khi tự hào cách mê muội. Nếu vận mệnh quốc gia ngày càng đen tối, thì truyền thống hào hùng của quá khứ cũng bị lu mờ. Truyền thống chỉ có thể được hào hùng khi thế hệ hiện tại này dám tự hào về chính mình.

Với anh Lê Công Định, anh đang thổi lên ngọn lửa hào hùng của cha ông, ngọn lửa mà chế độ tà phủ hiện này đang muốn dập tắt. Có người nói anh bị bắt vì anh có tội. Vâng cái tội của anh là tội chống lại tà quyền, chống lại cái ghế mà họ dám hy sinh cả dân tộc để bảo vệ. Cái tội của anh là dám nói lên lòng tự hào về dân tộc Việt nam trước thế giới. Cái “tội” của anh lại là một chứng tích anh hùng, sức mạnh của mọi tầng lớp yêu nước. Tôi khâm phục thái độ của anh, khâm phục cái “tội” của anh và vì thế mà anh bị bắt.

Lịch sử rất công bằng. Trong lịch sử của dân tộc ta, có bao tướng sĩ đã chấp nhận mang tội phản vua, chỉ vì lợi ích dân tộc. Chính cái “tội phản” ấy đã đưa dân tộc sang một trang lịch sử mới, tươi sáng hơn. Hành động ấy là nỗi lòng vì dân tộc, vì những người đau khổ. Chức vụ của tướng sĩ mang theo trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của dân tộc, chứ không phải bảo vệ chỗ ngồi của một thiểu số lãnh đạo. Nếu tướng sĩ cũng muốn tìm sự an phân, yên thân thì họ chỉ còn là dụng cụ của cường quyền, họ trở thành thế lực của sự ác. Sự dấn thân của họ vào hàng ngũ quân đội nhân dân sẽ mất ý nghĩa nếu họ trở thành đội quân tay sai của cường bạo.

Tôi thao thức trước vận mệnh của dân tộc. Tôi thao thức trước nỗi bất công của những dân oan khắp nơi, họ khản tiếng kêu cứu vì bị mất đất, mất nước.Tôi thao thức trước những sự đàn áp những người có lương tri, chấp nhận không ngủ yên, không chịu an phận. Tôi cũng cám ơn những người cùng mang giòng máu Việt, dù họ đang sống tại hải ngoại, vẫn không muốn yên thân, không muốn an phận, vì nỗi lòng vì quê hương, vì đồng bào đang chịu bất công tại cố hương.

Trước những diễn biến đang xảy ra, với thân phận thấp cổ bé miệng như tôi, tôi viết lên những hàng này, để chia sẻ, để thêm tình liên đới và để bày tỏ nỗi lòng của tôi với vận mạng dân tộc. Tôi hy vọng mọi tầng lớp nhân dân, nhất là những người lãnh đạo, những tướng sĩ trong quân đội, dám ra khỏi cái an phận giả tạo cho yên thân, vì lợi ích dân tộc, vì lợi ích nhân dân, để thay đổi, để đưa đất nước Việt Nam sang một trang sử mới, hào hùng hơn, tươi sáng hơn, để đáng tự hào hơn.

Hà nội, 16.6.09
Trúc Ngọc
Nguồn: DCCT
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 561 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0