Thứ Tư, 2021-10-27, 5:26 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Tám » 23 » Màn trình diễn những lời thú tội: Một mũi tên trúng ba cái đích
8:48 PM
Màn trình diễn những lời thú tội: Một mũi tên trúng ba cái đích

Phó Ngoáy

Xin hãy xem hồi sau sẽ rõ

Những ngày qua dư luận xôn xao vì cú sốc bốn “tên phản động” thuộc đảng Dân Chủ Việt Nam, qua quá trình làm việc với cơ quan điều tra, thông qua đoạn băng video được phát trong chương trình thời sự VTV lúc 19g45’ ngày 19/8/09 vừa qua, đã nhận thấy việc tham gia hoạt động đảng Dân Chủ của mình là phản động, là vi phạm pháp luật, và cùng nhau tỏ ra ăn năn hối lỗi, cùng nhau mong nhận được sự khoan hồng của nhà nước (dạo này họ không dám lôi đảng vào mấy trận này) v.v.



Sự kiện gây sốc đó đã tạo ra một làn sóng dư luận không phải là trái chiều mà là... một chiều. Một chiều, bởi người ta nghi ngờ cái sự “cùng nhau” của những tên “phản động” này. Bởi ít ra thì trong bốn “tên” có hai tên rất cứng đầu cứng cổ, đã từng có những hoạt động chống đối nhà nước một cách quyết liệt.

Như “tên phản động” Trần Anh Kim, với “bề dày” hoạt động phản cách mạng hơn 10 năm qua, dù đã được chính quyền địa phương giáo dục nhiều lần, nhưng y vẫn ngoan cố đi theo con đường “phản động”, khiến cho chính quyền địa phương và cơ quan điều tra phải có biện pháp cương quyết và cứng rắn, như cô lập và quản lý tại gia tên “phản động”này bằng biện pháp nghiệp vụ cử 10 cán bộ công an lập chốt và thay phiên nhau giám sát khống chế các hoạt động của y. Tuy biện pháp này hơi bị tốn kém tiền của dân (phải chi trả lương cho 10 cán bộ) nhưng tỏ ra kém hiệu quả, vì tên Kim vẫn ngang nhiên hoạt động câu kết với các phần tử nước ngoài, lên mạng Paltalk để kích động và nói xấu chế độ, buộc lòng cơ quan điều tra phải ra tay bắt giam y khẩn cấp.

Vậy mà, những tưởng với sự ngoan cố như vậy, chỉ sau khi bị cơ quan an ninh điều tra bắt giam có chưa đầy 01 tháng, y đã phải cúi đầu ngoan ngoãn thú tội, thế thì làm sao mà dư luận chẳng xôn xao về sự khuất phục một cách ngoan ngoãn của kẻ cứng đầu như vậy! Nhất là y dẫu gì cũng đường đường một ủy viên trung ương, phó tổng thư ký đảng Dân Chủ, thành viên lãnh đạo khối 8406. Y thừa biết sự nhận tội như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của các tổ chức mà y tham gia. Nhất là y lại có thừa kinh nghiệm để đối phó với cơ quan điều tra và điều tối quan trọng là y là con người có lương tâm, có lòng tự trọng rất cao. Y nghĩ sao khi mà những Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Vũ Hùng, Phạm Văn Trội v.v. chỉ là bậc con cháu của y, thế mà họ vẫn khẳng khái kiên trung với tư tưởng “phản động”, chẳng có con ma nào ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội cả. Cớ sao “tên phản động” cứng cổ nhất lại nhanh chóng nhận tội phản động? Thử hỏi liệu có tin vào một kẻ có bản chất gian manh như đảng CSVN được không? Thà chết chứ chắc chắn một Trần Anh Kim có tư tưởng “phản động”quyết liệt nhất, đâu lại đầu hàng một cách dễ dàng như vậy! Đã thế y lại còn nhấn mạnh đến việc nhận tiền của bọn phản động nước ngoài để hoạt động chống phá nhà nước. Thật là quái!

Đành là phải ngửa mặt lên trời, bắt chước người xưa mà phán: Xin hãy xem hồi sau sẽ rõ!

Trường hợp của tên “phản động” Nguyễn Tiến Trung cũng tương tự. “Tên” này sau khi được đảng và nhà nước quan tâm tạo điều kiện cho ra nước ngoài học tập đã nhiễm tư tưởng “phản động” của nước Mỹ đế quốc, của Washington, của A. Lincon, của nền cộng hoà Pháp, và trên hết y so sánh thấy cái chế độ tư bản bóc lột này nó tươi đẹp gấp vạn lần cái chế độ XHCN mà y được rao giảng trên ghế nhà trường XHCN bao nhiêu năm qua, nên y đã không chịu chí thú vào việc học tập mà a dua theo bọn “phản động” liên kết với các “thế lực thù địch” để hoạt động chống phá “chính quyền nhân dân”.

Không những vậy, với tham vọng ngông cuồng, y đã dại dột trở về nước công khai tham gia hoạt động đảng Dân Chủ Việt Nam, một tổ chức phản động mới được “tên việt gian” Hoàng Minh Chính phục hoạt. Mặc dù đã được chính quyền quan tâm giúp đỡ giáo dục nhiều lần cũng như được vinh dự đứng trong hành ngũ quân đội nhân dân nhưng y vẫn ngoan cố không chịu chấp hành kỷ luật quân đội, không chịu đọc lời thề thứ 9, “không chịu phục vụ đảng mà chỉ chịu phục vụ nhân dân”!

Những hành vi vi phạm pháp luật như vậy buộc lòng cơ quan an ninh phải có lệnh bắt khẩn cấp y để ngăn chặn những hành vi phản động của y có nguy cơ lây lan ra toàn xã hội và cũng không là ngoại lệ. Sau quá trình (khá ngắn) bị cơ quan điều tra xét hỏi, lấy lời khai, y đã thừa nhận tội lỗi và thấy hành vi hoạt động đảng là sai trái vi phạm pháp luật, y tỏ ra ăn năn hối hận là đã nghe lời những thế lực nước ngoài xúi bẩy và thấy “họ chỉ vì lợi ích của nước họ mà thôi”!

Việc cái tên Nguyễn Tiến Trung này nhanh chóng nhận tội cũng làm người ta rơi tõm ngay vào trạng thái sửng sốt, nhưng rồi ngẫm lại thì không khỏi nảy ra chút nghi ngờ, vì y tuy có trẻ người nhưng không non dạ, vì khi điểm lại các hoạt động của y, các bài viết của y thì chúng ta thấy y là “tên phản động” cuồng tín không kém gì Trần Anh Kim. Dám làm một chuyến đi vận động nối vòng tay lớn, gặp các chính khách có tên tuổi trên thế giới như cựu TT Mỹ Bush, Thủ tướng Canada v.v., vậy mà cuối cùng y hạ một câu: “HỌ CHỈ VÌ LỢI ÍCH CỦA NƯỚC HỌ MÀ THÔI”!

Y cũng thừa biết là y tự đến diện kiến họ, chứ họ không gọi đến để xúi bẩy. Mà ai trên đời này lại chẳng vì lợi ích của mình? Họa chỉ có kẻ điên khùng mới giúp đỡ một cách “chí tình” như các đảng CS anh em với nhau, như Trung Quốc với VN chẳng hạn!Y không phải là kẻ ngốc nghếch. Cho nên cái câu nói chốt lại của y ở cuối thước phim quý hoá kia hẳn là có hàm ý gì chăng?

Lại phải đợi hồi sau sẽ rõ!

Bỏ qua “tên phản động” có “số mã” trong làng kinh doanh, nhưng mới cứng cựa trong giới “phản động” là Trần Huỳnh Duy Thức, mà chỉ cần lưu ý đến lời thú tội bổ sung của “tên phản động” trí thức Lê Công Định, ta thấy y đã khai tuốt tuồn tuột mối quan hệ của y với mấy ông bà có chức sắc trong giới ngoại giao Hoa Kỳ. Vậy cái lời khai bổ sung này có ý nghĩa gì?

Muốn biết những uẩn khúc sau lời nhận tội của bốn “tên phản động” này, chắc lại phải đành xem hồi sau sẽ rõ!

Một mũi tên trúng ba đích

Trước khi chúng ta hạ hồi phân giải, xin mách chư quân tử khắp cả và thiên hạ rằng gần đây có đôi ba sự kiện hết sức vô tình cùng gặp nhau vào một thời điểm nhạy cảm nhất. Đó là việc một vài tờ báo đăng các tin có ý phản đối các hành động không mấy hữu hảo trên Biển Đông trong thời gian gần đây, làm dư luận cũng thấy có đôi chút phấn chấn.

Đùng một cái, màn trình diễn rất ư là “hồ hởi” do VTV và báo Nhân Dân đạo diễn trong dịp “lễ lớn” 19-20/8, đã làm ta phải suy nghĩ. Cái ngày 19/8 là ngày toàn quốc kháng chiến, diễn cách đây 64 năm với người Pháp. Không hiểu vì quên hay bốc nhầm sao đó mà đạo diễn truyền hình lại cho phát cuốn phim tài liệu về lời kêu gọi chống đế quốc Mỹ, năm 1965 của ông HCM mới lạ chứ! Đáng nhẽ kể tội gà, hoá ra lại bắt tội cuốc là có ý gì đây? Cuối cùng, kết thúc cho màn trình diễn đầy ăm ắp kịch tính là chuyến vi hành đi thị sát dự án lớn bauxit tây nguyên của Thủ tướng độc tài Nguyễn Tấn Dũng.

Câu chuyện nhầm lẫn trên chỉ được làm sáng tỏ khi chiều ngày 19/8, ông thượng nghị sĩ Jim Webb họp báo đã né tránh không nhắc đến chuyện bất đồng chính kiến, và ngay sau đó là lời thú tội của bốn “tên phản động” được phát sau đó ít giờ, và những lời thú tội có kèm theo những chứng cứ quan hệ và lời nhận xét của Nguyễn Tiến Trung: HỌ CHỈ VÌ LỢI ÍCH CỦA NƯỚC HỌ MÀ THÔI, có ý ám chỉ cái tên đế quốc đầu sỏ là kẻ chủ mưu, đứng đằng sau xúi giục cho bốn “tên phản động” này, và gián tiếp mượn lời của “tên phản động” Nguyễn Tiến Trung để vả vào tên đế quốc đầu sỏ, là các ông cũng chỉ vì lợi ích của các ông mà thôi!

À thì ra!... Cái màn kịch còn chưa kết thúc bởi nó còn có nhiều màn diễn khác được dàn dựng, nhưng khi xâu chuỗi lại các sự kiện trên, đã cho ta thấy hai điều mà đảng CSVN muốn nhắm đến.

Một là họ muốn triệt hạ con cừu non đảng Dân Chủ VN bằng cái tội phản động. Họ dùng ngay chính những thành viên cốt cán của đảng DCVN để làm mất uy tín với Phong Trào Dân Chủ và ly gián làm lung lay nội bộ đảng Dân Chủ VN, khi đánh hơi thấy cái tổ chức này đã dần đi đúng quĩ đạo của hành trình dân chủ, cần phải chủ động ra tay tiêu diệt kẻ địch từ trong trứng nước như lời bác Hồ đã dạy. Cần phải có kế sách thích hợp với từng kẻ thù, từng đối tượng. Để nó hoạt động chán chê không thèm bắt bớ nó, chỉ đến khi cảm thấy hơi thở của nó nóng rát sau gáy mới ra tay triệt nó.

Đối với “con cừu” Việt Tân ở hải ngoại thì đã đánh nó bằng đòn vu vạ cho nó là “khủng bố” rồi. Còn đối với “con cừu” Dân Chủ VN thì cái cớ đó xem ra không phù hợp thì gán chụp cho nó cái mũ “phản động” là hợp lý nhất. Vậy đấy! Cái âm mưu và thủ đoạn của nó là như vậy đó. Vậy mà lắm kẻ còn ngờ nghệch lại tin là nó sắp chết đến nơi rồi, để ru ngủ mọi người vào giấc mờ ngủ ngày!

Xin nhắn gửi cho những “nhà” vẫn say sưa trong giấc mơ ngủ ngày hãy đọc kỹ lời “tâm tình” của “cán bộ kiều vận” Nguyễn Tâm Bảo, để nhận rõ hơn nữa bộ mặt thật của CS.

Cái đích thứ hai và thứ ba được nhắm đến, xem ra nó có phần giá trị không kém: nó chính thức đánh đi tín hiệu là đảng “ta” khước từ mối quan hệ bong bóng với Mỹ. Nguy hiểm lắm, mất nước thì được chứ mất đảng thì chỉ có mà “tự sát”! Nguyễn Minh Triết, học trò ưu tú của bác ta đã khẳng định như vậy rồi, chớ có sai. Nhất là trong lúc này cần có sự ứng xử tế nhị với các đồng chí Trung Quốc anh em, khi trong thời gian vừa qua họ có phần nhượng bộ ta, như thả các ngư dân và chuẩn bị có cuộc đàm phán khai thác Biển Đông giữa hai nhà nước.

Lời bàn Mao Tôn Cương


Như vậy đó! Với cái khẩu hiệu “Tất cả vì sự tồn vong của đảng CSVN”, những người CSVN vẫn chưa có dấu hiệu muốn từ bỏ con đường “yêu nước” của mình. Đảng ta vẫn còn sức để giở mọi mưu ma chước quỉ, hòng trấn áp phong trào cách mạng, đi ngược lại lợi ích và nguyện vọng của nhân dân, sá chi đi ngược xu thế thời đại!

Thử hỏi họ đưa ra lời thú tội của bốn thành viên đảng Dân Chủ Việt Nam là hoạt động đảng là bất hợp pháp thì tại sao đảng CS lại được coi là hợp pháp khi những hoạt động của họ trong quá khứ đa phần là loại “khủng bố” chính hiệu, phản dân, đi ngược lại quyền lợi, lợi ích của dân tộc? Tại sao những thành viên của đảng Dân Chủ VN bị bắt, bị coi là có tội, thì những thành viên của đảng CSVN không những không bị bắt, được coi là vô tội, hợp pháp mà họ còn thông qua cái công cụ nhà nước, để bắt các thành viên của đảng khác? Phải chăng họ đã tự bóc trần sự độc tài chuyên chế của một đảng độc tài chuyên quyền! Phải chăng họ đã ngang nhiên thừa nhận họ là một chế độ độc tài toàn trị? Điều đó chứng tỏ họ đã bị dồn đến con đường cùng, không còn những lời lẽ rao giảng chủ thuyết CS hùng hồn như những năm xưa nữa, mà giờ đây buộc lòng phải dùng đến hạ sách là “bắt người, bịt miệng”, dù cho phải làm nhục nhã đến điều.

Nhà nước CSVN đã dùng mọi thủ đoạn, mọi tiểu xảo bất kể những thủ đoạn đê hèn bẩn thỉu nhất. Từ việc dùng đồ dơ bẩn để trả thù hèn hạ những nhà bất đồng chính kiến (như trường hợp của ông HMC và bà TKTT), cho đến việc cố ý gây tai nạn họ cũng không từ (trường hợp Dương Thị Xuân, Ta Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương) và mới đây họ lại giở trò mượn danh côn đồ để trấn áp đánh đập giáo dân, phật tử. Thử hỏi những người lãnh đạo đảng CSVN đêm nằm vắt tay lên trán mà nghĩ gì về những trò hèn hạ bẩn thỉu đó?

Hành vi của các người còn hạ tiện hơn bọn côn đồ gấp nhiều lần. “Côn đồ” chỉ những kẻ có hành vi gây rối xã hội vì mục đích và lợi nhuận của nó. Vậy nó đánh đập giáo dân là vì nó có cùng lợi ích với chính quyền nhân dân hay sao! Cái nhà nước này bao che dung túng nó, thì cũng là nhà nước “côn đồ” hay sao?

Tất cả những hành vi đê tiện đó chỉ có thể khẳng định cái nhà nước này là một tổ chức khủng bố. Những kẻ có hành vi nhục mạ, dùng vũ lực với người khác với bất cứ hình thức nào, không thông qua con đường giải quyết bằng thuyết phục ôn hoà đều bị coi là khủng bố. Những hành vi của đảng CSVN gây ra phải được coi là một dạng khủng bố cấp nhà nước.

Về việc thông qua lời nhắn gửi của NTT mà họ gửi đến cho Hoa Kỳ và các nước dân chủ khác, thì như chúng ta thấy việc “HỌ CHỈ VÌ LỢI ÍCH CỦA NƯỚC HỌ MÀ THÔI” thì ai cũng vậy. Cái lợi ích này nó đều xuất phát từ lợi ích của mỗi con người mỗi quốc gia. Nhưng cái lợi ích này nó được tính đến với góc độ nào. Tầm gần hay tầm xa!

Vì lợi ích của nước Mỹ mà họ đã đưa quân sang các quốc gia khác để giữ gìn an ninh cho các quốc gia đó như Nhật Bản, Hàn Quốc, Iraq v.v. có phải vì dầu mỏ không, vì kinh tế không? Không! Mà vì an ninh của nước Mỹ, khi cái họa CS thắng thế áp đảo sẽ gây cho nước Mỹ tổn thất hơi bị nặng nề về chi phí chiến tranh về thị trường kinh tế v.v.

Một VN có chế độ CS sẽ làm người Mỹ đau đầu với 1.5 triệu công dân gốc Việt đòi dân chủ. Một nước độc tài sẽ không phải là mảnh đất màu mỡ cho các doanh nhân Mỹ đến làm ăn, bởi ở đó chỉ có sự cạnh tranh không lành mạnh , không minh bạch, chỉ rặt có tham nhũng, sẽ làm hỏng hết các công dân của họ. Và trên hết, trong một thế giới hoà bình, quyền con người được bảo đảm và phát huy bao giờ cũng là mối lợi cho bất cứ ai yêu chuộng hào bình và công lý.Vì vậy họ phải có lợi ích thì họ mới ủng hộ chứ có ai lại đi vác tù và để ủng hộ kẻ gây cho họ những thiệt hại? Hoạ có những thằng điên!

Đáng buốn là đến thế kỷ XXI này rồi, cái luận điệu “chày cối” và bản chất ngoa ngôn, ngụy ngôn xảo trá của nhà nước CS vẫn đánh lừa được dư luận. Cần phải có những ý kiến phản biện, mổ xẻ và phân tích để vạch trần bộ mặt thật của một nhà nước độc tài phản dân hại nước trước dư luận là điều cần thiết. Vì vậy tôi chẳng ngại thô lậu quê mùa nơi “đất thiêng” làng Cổ Nhuế, xin tự do nối điêu dăm ba lời “phản biện chính sách”. Gửi theo gió đi muôn nơi cùng chư vị quân tử...

Hàng Mắm Hà Lội, ngày 22/8/09
Phó Ngoáy
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 557 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Calendar
«  Tháng Tám 2009  »
SuMoTuWeThFrSa
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0