Thứ Sáu, 2021-10-22, 9:14 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười Một » 8 » Nhật ký một người vợ trẻ Hà Nội trong những ngày lụt
9:27 AM
Nhật ký một người vợ trẻ Hà Nội trong những ngày lụt
Nhà mình ở phía Nam Hà Nội nên là vùng trũng nhất, đến sáng nay 04/11 mà nước vẫn còn ngập quá đầu gối. Điện thì bị cắt từ thứ sáu tuần rồi, tính đến nay đã là 5 ngày sống không điện.

Trong ba ngày đầu (từ thứ sáu đến chủ nhật) mình không hề biết tý thông tin nào của thế giới bên ngoài (trừ mặt nước bẩn dâng cao trước cửa nhà). Không điện, không nước sạch, và liên lạc thì không thể được vì điện thoại di động hết pin.

Và cũng trong ba ngày khốn khó đó, không hề thấy bóng dáng của một cấp chính quyền cơ sở nào đến động viên dân chúng. Không thấy bóng dáng của người ở tổ dân phố đến hỏi thăm tình hình. Không thấy công an hay dân quân tự vệ, dân phòng nào đến hỗ trợ những hộ nước ngập sâu đến đầu di dời đồ đạc và chuyển người già, trẻ em lên chỗ khô ráo, hoặc đi trú nhờ. Không thấy nhân viên y tế phường hướng dẫn dân chúng cách phòng dịch. Tất cả chỉ là chúng tôi, những người dân khốn khó đang phải tự lo, tự xoay sở với kinh nghiệm hạn chế trong việc đối phó với mưa, lũ, lụt.

Trong 5 ngày mất điện vừa qua, người dân trong khu phố mình đành phải tự trang bị mọi thứ có thể để đựng được để hứng nước mưa làm nước sinh hoạt. Phải lội nước bẩn đến ngực để đi mua nến với giá 15.000/cây (loại mà bình thường chỉ có 5.000/đôi), mỳ tôm 10.000/gói, và rất nhiều thứ đắt đỏ khác.

Cả khu phố bị cô lập và phải tự chống chọi với nước cống, với rác bẩn, tiết kiệm từng tý nước vì các bể ngầm cũng đều chìm nghỉm trong nước. Chả biết đến bao giờ mới có điện.

Mọi người ở khu phố mình tự an ủi nhau là vì mưa vào ngày cuối tuần nên "quan chức" chưa đi làm, đợi đến thứ hai. Nhưng đến hôm nay thứ ba rồi, và đã qua hai ngày đi làm mà vẫn chưa thấy bóng dáng một quan chức nào ghé vào.

Cảm giác chung của mọi người là bị bỏ rơi và chán nản. Có lẽ các cấp chính quyền chỉ cần đến dân lúc cần đóng góp tiền để đảm bảo số lượng và đạt chỉ tiêu (hoặc vượt chỉ tiêu) đề ra.

Sáng hôm qua, mẹ chồng mình mượn được cái xuồng con, đẩy hai vợ chồng ra đường để đi làm. Nhìn hình ảnh mẹ chồng lội nước đến ngang bụng cho hai con đi làm được khô ráo mà thấy xót xa, chỉ lo mẹ ngâm nước lạnh quá lâu về lại ốm.

Đó còn là may, vì nhiều người trong khu phố mình phải mất 200.000 để đưa một xe máy và một người ra đường (quãng đường khoảng hơn 500m), hoặc đi một lượt với giá 15.000/người.

Chỉ tính riêng số tiền chi cho việc đi lại, mua thực phẩm với giá cao đã thiệt hại đến nhường nào.

Hôm qua khi mình gọi điện từ văn phòng về thông báo là trên "phố" hoàn toàn khô ráo và mọi thứ vẫn rất bình thường thì mọi người nữa tin nữa ngờ.

Sáng nay, hai vợ chồng mình vẫn phải mặc quần đùi để đi làm (vì nước vẫn ngập quá đầu gối) vác theo một bộ quần áo sạch và khô để thay. Hôm qua thì ôm theo hai bịch quần áo bẩn để mang ra hàng giặt.

Mong Trời đừng mưa, nước rút nhanh để mẹ con, vợ chồng lại quay về nếp sinh hoạt như thường ngày. Mong sao mọi việc này qua nhanh, qua mau…để cái khu phố mình sống được dọn dẹp sạch sẽ.

Và cuối cùng vẫn biết là khó và viễn vong trong lúc này, nhưng mình vẫn trông chờ một lời hỏi thăm, một lời động viên từ một quan chức chính quyền nào đó trong bao nhiêu cấp... Mong lắm thay!

(Nhật ký của Mẹ bé Chíp ngày 04/11/2008)

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 710 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0