Thứ Hai, 2021-10-18, 0:20 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười Một » 14 » Cách mạng Nga, Cách miệng Việt
8:17 AM
Cách mạng Nga, Cách miệng Việt

Phạm Trần

 
Đảng càng lý luận biện chứng Dân càng cu ly


Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đang ôm mộng chiếm giải quán quân trong việc xây dựng lại khối các nước theo chủ nghĩa Cộng sản trên toàn thế giới, nhưng càng ra sức quảng cáo cho “thành công vĩ đại” của Cuộc Cách Mạng Tháng 10 Nga, đảng càng lo không giữ được cán bộ, đảng viên gắn bó với Chủ nghĩa Mác-Lênin.

Tình trạng trái khoáy này phần lớn là do đảng không thống nhất được thời gian bắt đầu đưa đất nước “quá độ lên chủ nghĩa xã hội” từ lúc nào để lập luận lung tung về mục tiêu của chính sách Đổi Mới, bắt đầu từ năm 1986, khiến nhiều việc đảng hứa với dân bằng miệng cũng chỉ xẩy ra trên giấy trắng.

Bằng chứng bất nhất này diễn ra trong bài viết của cán bộ tuyên truyền Nguyễn Đức Bách trên Tạp chí Tuyên Giáo, tờ báo tuyên truyền của Ban Tuyên giáo Trung ương trong số ra ngày 18/10/2008, vào dịp đảng CSVN kỷ niệm 91 năm Cuộc Cách mạng tháng 10 Nga (7-11-1917 – 7-11-2008).

Ông Bách viết: “Cuộc cách mạng XHCN Tháng Mười Nga vĩ đại thắng lợi đã mở ra thời đại mới cho nhân loại, lần đầu tiên trong lịch sử loài người, một Nhà nước và chế độ xã hội thực sự do giai cấp công nhân, giai cấp nông dân và nhân dân lao động làm chủ bước vào quá trình xây dựng chế độ XHCN… Từ đó, nhân loại bước vào thời đại quá độ từ CNTB lên CNXH trên phạm vi toàn thế giới”.

Như vậy là cái chuyện “quá độ” của người Cộng sản do Nga cầm đầu bỏ qua chế độ Tư bản đi thẳng lên Chủ nghĩa Xã hội đã có từ năm 1917, khi Hồ Chí Minh mới bước vào tuổi 27, chưa biết gì đến Cộng sản (tên thật của Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Cung sinh năm 1890). Theo tài liệu của nhiều sử gia người nước ngoài, lúc ấy họ Hồ đang giúp việc cho một gia đình người Mỹ tại Brooklyn, thành phố Nữu Ước.

Nhưng theo Cương lĩnh năm 1991 thì đảng CSVN chỉ bước vào cái gọi là “thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội” từ sau khi họ chiếm được miền Nam ngày 30/4/1975 để đặt cả nước vào quỹ đạo của thế giới Cộng sản.

Cương lĩnh viết: “Thực hiện Cương lĩnh năm 1930, trong suốt 45 năm, Đảng ta do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, đã lãnh đạo nhân dân ta tiến hành cuộc đấu tranh cách mạng lâu dài, gian khổ và giành được những thắng lợi vĩ đại: làm cuộc Cách mạng Tháng Tám thành công, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà, đưa dân tộc ta tiến vào kỷ nguyên độc lập, tự do; đánh thắng cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp, giải phóng nửa nước, miền Bắc chuyển sang giai đoạn cách mạng xã hội chủ nghĩa; kháng chiến chống Mỹ, cứu nước thắng lợi giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc, cả nước bước vào thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”.

Như vậy là trong thời gian dài 21 năm từ năm 1954 đến 1975, 25 triệu dân sống trên một nửa phần đất nước ở miền Bắc Việt Nam không hề nghe đảng và cả Hồ Chí Minh nói đến hai chữ “quá độ” mà tất cả chỉ biết cắm đầu lao động phục vụ cho một nhà nước Cộng sản do Hồ Chí Minh và đảng CSVN cai trị.

Vậy tại sao mà đảng CSVN lại đưa 2 chữ “quá độ” vào chủ trương, đường lối chính trị của mình từ sau năm 1975 để đánh lạc hướng những ai nghĩ rằng họ đã chạy theo Tư bản mở cửa hội nhập làm kinh tế để tồn tại. Đảng CSVN lập luận rằng chính sách kinh tế của họ là “Nền kinh tế hàng hoá nhiều thành phần theo định hướng xã hội chủ nghĩa, vận hành theo cơ chế thị trường có sự quản lý của Nhà nước.” (Cương lĩnh 1991)

Nhưng có ai hiểu họ muốn nói gì đâu, bởi vì chính sách kinh tế hiện nay của Việt Nam không có dấu vết Cộng sản nên làm gì có vấn đề “theo định hướng xã hội chủ nghĩa” ? Mà Xã hội chủ nghĩa là cái gì mà để cho mức chênh lệch giàu – nghèo giữa thành thị và nông thôn cách biệt đến từ 10 đến 90 như hiện nay? Lại còn công bằng xã hội, nông dân bị mất đất, nạn thất nghiệp lên cao hàng năm, công nhân không ngừng bị bóc lột là những thứ người Cộng sản vẫn đổ cho chế độ Tư Bản là thủ phạm mà tại sao lại lan rộng ở Việt Nam từ khi đảng Đổi Mới để “quá độ”?

Vậy mà lạ thay, những “nhà lý luận” của đảng CSVN vẫn có thể nhắm mắt biện bạch ngược chiều rằng trước sau gì chế độ Tự Bản cũng bị diệt vong để nhân loại hiên ngang tiến lên chủ nghĩa xã hội!

Cương lĩnh 1991 viết: “Trước mắt, chủ nghĩa tư bản còn có tiềm năng phát triển kinh tế, nhờ ứng dụng những thành tựu mới của khoa học và công nghệ, cải tiến phương pháp quản lý, thay đổi cơ cấu sản xuất, điều chỉnh các hình thức sở hữu và chính sách xã hội. Tuy vậy, chủ nghĩa tư bản vẫn là một chế độ áp bức, bóc lột và bất công. Mâu thuẫn cơ bản vốn có của chủ nghĩa tư bản giữa tính chất xã hội hoá ngày càng cao của lực lượng sản xuất với chế độ chiếm hữu tư nhân tư bản chủ nghĩa ngày càng sâu sắc. Mâu thuẫn giữa các tầng lớp nhân dân rộng rãi với giai cấp tư sản, giữa các tập đoàn tư bản độc quyền, các công ty xuyên quốc gia, các trung tâm tư bản lớn tiếp tục phát triển. Mâu thuẫn giữa các nước tư bản phát triển và các nước đang phát triển ngày càng tăng lên. Chính sự vận động của tất cả những mâu thuẫn đó và cuộc đấu tranh của nhân dân lao động các nước sẽ quyết định số phận của chủ nghĩa tư bản.”

Sau khi đã “say sưa” như thế, họ mơ mộng tiếp: “Các nước độc lập dân tộc và các nước đang phát triển phải tiến hành cuộc đấu tranh rất khó khăn và phức tạp, chống nghèo nàn và lạc hậu, chống chủ nghĩa thực dân mới dưới mọi hình thức, chống sự can thiệp và xâm lược của chủ nghĩa đế quốc nhằm bảo vệ độc lập và chủ quyền dân tộc…. Đặc điểm nổi bật trong giai đoạn hiện nay của thời đại là cuộc đấu tranh giai cấp và dân tộc gay go, phức tạp của nhân dân các nước vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội. Chủ nghĩa xã hội hiện đứng trước nhiều khó khăn, thử thách. Lịch sử thế giới đang trải qua những bước quanh co; song, loài người cuối cùng nhất định sẽ tiến tới chủ nghĩa xã hội vì đó là quy luật tiến hoá của lịch sử.”

Quá độ - đổi mới

Vì mang trong người dòng máu “ngủ say, mơ tưởng hão huyền” như vậy từ thế hệ đảng viên này qua lớp cán bộ khác nên ngay từ Bản Hiến pháp tu chính đầu tiên sau 1975, đảng CSVN đã tìm cách lừa dối nhân dân như đã viết trong đọan đầu của Điều 15: “Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ một xã hội mà nền kinh tế phổ biến là sản xuất nhỏ tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội, bỏ quan giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa, xây dựng một xã hội có kinh tế công - nông nghiệp hiện đại, văn hoá và khoa học, kỹ thuật tiên tiến, quốc phòng vững mạnh, có đời sống văn minh và hạnh phúc.” (Hiến Pháp năm 1980)

Vào ngày 27 tháng 3 năm 1982, trong “Báo cáo chính trị của Ban chấp hành Trung ương Đảng, tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ V”, Lê Duẩn, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương còn bổ túc thêm cho “quá độ”: “Toàn bộ những thành tựu cách mạng vĩ đại mà nhân dân ta đã giành được bằng bao nhiêu xương máu và mồ hôi qua nửa thế kỷ đấu tranh dưới sự lãnh đạo của Đảng, đã được phản ánh tập trung trong Hiến pháp mới. Đó là Hiến pháp của nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Hiến pháp của thời kỳ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội. Hiến pháp mới đã thể chế hoá đường lối cách mạng xã hội chủ nghĩa của Đảng và quyền làm chủ tập thể của nhân dân lao động, tạo ra một chỗ dựa quan trọng, một vũ khí sắc bén để nhân dân ta tiếp tục đấu tranh xây dựng và bảo vệ chế độ mới.”

Như vậy có phải năm 1980 là cái mốc thời gian đã được “luật hoá” bởi Hiến pháp về chuyện “quá độ” hay đó chỉ là cách nói mới để không bị thừa nhận việc đảng đi theo kinh tế của Chủ nghĩa Tư bản để cứu nguy chế độ ?

Đến Đại hội đảng VI (từ 15 đến 18 tháng 12 năm 1986) thì mới vỡ lẽ ra rằng “thời kỳ quá độ” của đảng CSVN chỉ là cách nói nhưng không ai biết bắt đầu từ chỗ nào, có mấy giai đọan và dài bao nhiêu năm.

Trong Báo cáo ngày 15 tháng 12 năm 1986 về “Phương hướng, mục tiêu chủ yếu phát triển kinh tế, xã hội trong 5 năm 1986-1990”, Võ Văn Kiệt, Uỷ viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khoá V), Phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng, cũng chỉ nói bâng quơ : “Báo cáo chính trị của Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã đánh giá những thành tựu đạt được trong 5 năm qua, kiểm điểm những mặt yếu kém, phân tích những sai lầm, khuyết điểm, đề ra mục tiêu và nhiệm vụ kinh tế, xã hội cho những năm còn lại của chặng đường đầu tiên của thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội. Báo cáo này trình bày những phương hướng và mục tiêu chủ yếu về phát triển kinh tế, xã hội trong 5 năm 1986-1990, để chỉ đạo việc xây dựng kế hoạch 5 năm 1986-1990.”

Thế là mọi người chỉ còn biết đoán xem đảng muốn đưa dân đi đâu vì ngay cả đảng cũng chả biết cái mặt mũi thiên đàng “xã hội chủ nghĩa” nó như thế nào, hình thù ra sao và ở tận phương trời góc biển nào!

Bình thường, mỗi nhiệm kỳ của Ban Chấp hành Trung ương đảng là 5 năm. Chính phủ và Quốc hội cũng theo chu kỳ này, nhưng nếu tính từ sau 1975 đến 2008 thì thời kỳ “quá độ” đã 33 tuổi đời. Mà nếu đảng CSVN “quá độ” từ năm 1980, theo như Hiến pháp tu chính sau 1975, thì “quá độ’ cũng đã vào năm thứ 28.

Nhưng càng thêm tuổi, “quá độ” càng già đi trong khi đời sống nhân dân thì lại cằn cỗi thêm và đất nước càng tụt hậu, chậm tiến hơn so với các dân tộc xung quanh.

Như vậy chủ trương “đổi mới” nhưng không “đồi màu”, hay “hội nhập” mà “không hoà tan” của đảng CSVN có giúp ích gì cho dân cho nước, hay chỉ làm cho dân nghèo đi mà nước thì cứ mãi đì đẹt đi sau trong số các nước nghèo nhất thế giới?

Vậy mà cái loa tuyên truyền Nguyễn Đức Bách, Phó Giáo sư-Tiến sĩ, vẫn cứ cảng cổ ra để viết: “Thực tiễn lịch sử của nhân loại, của Cách mạng Tháng Mười Nga và thực tiễn xây dựng chế độ XHCN sau nhiều thập kỷ ở các nước XHCN, trong đó có Việt Nam (cả thành tựu, sai sót lẫn khủng hoảng, đổ vỡ…) đã giúp chúng ta trong quá trình Đổi mới nhận thức đúng và đủ hơn về tính chất XHCN và về CNXH để vận dụng vào con đường đi lên CNXH của nước ta...”

“…Trong Đổi mới, Đảng và Nhà nước ta càng đặc biệt chú ý vận dụng, phát huy tính chất dân chủ XHCN của cách mạng Tháng Mười Nga và của CNXH hiện thực để “từng bước hoàn thiện nền dân chủ XHCN… của dân, do dân, vì dân”. Đặc biệt là từ dân chủ trong Đảng và Nhà nước ta ở Trung ương cho đến thực hiện “quy chế dân chủ ở cơ sở” như là mục tiêu cuối cùng gắn trực tiếp đến quyền hạn, nghĩa vụ, lợi ích của mỗi người dân…”

Rõ ràng là ông Bách đã nói như cái vòi nước máy. Nước sẽ chảy ra hoài khi có người bơm. Nhưng điều được gọi là “nền dân chủ xã hội chủ nghĩa của dân, do dân và vì dân” là ở đâu đó chứ ở Việt Nam, dưới quyền cai trị độc tài và độc đảng hiện nay người dân làm gì có quyền gì ?

Ngay cả quyền đi bầu của công dân thiêng liêng và làm chủ đất nước chân chính cũng bị đảng nắm giữ và chỉ thả ra khi nào đảng cần dân làm theo lệnh mình như đã chứng minh trong các cuộc “đảng cử dân bầu” Quốc hội và các Hội đồng nhân dân.

Nhân dân Nga và các nước chư hầu Đông Aâu đã đứng lên làm cách mạng từ năm 1989 để đạp đổ gông cùm Cộng sản, dành lại quyền sống làm người dưới ánh mặt trời. Chỉ riêng người dân Việt Nam, sau hơn 30 năm chiến tranh chém giết lẫn nhau mới có được chút hoà bình đắt đỏ thì lại tiếp tục bị nô lệ cho đói nghèo, lạc hậu và mất dân chủ, tự do trong thời bình với đảng CSVN.

Đó là nỗi cay đắng của dân tộc mà chỉ những người không được chia phần trong chế độ hiện nay mới thấy được sự khác biệt giữa Cách Mạng và Cách Miệng như thế nào.

Phạm Trần
13/11/2008


Nguồn: Thông Luận
Category: Chính trị | Views: 923 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0