Thứ Sáu, 2021-10-22, 9:45 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2008 » Tháng Mười Một » 20 » Ai núp đằng sau vụ 'tấn công' giáo xứ Thái Hà?
2:15 PM
Ai núp đằng sau vụ 'tấn công' giáo xứ Thái Hà?


Hành vi quấy rối những nơi tôn nghiêm thờ phượng, xâm phạm các biểu tượng tôn giáo, xưa nay đều bị xem là những việc làm đáng nguyền rủa.

Trước đây, chiến tranh miền Nam trở nên khốc liệt vào các năm 1968-1972, trong khi học đường cũng bị lấy làm mục tiêu, như vụ ném lựu đạn làm chết và bị thương hơn 100 học sinh và giáo chức tại sân vận động Thị xã Qui Nhơn tối ngày 9/1/1972 hoặc vụ trường Tiểu học Cai Lậy bị pháo kích làm chết 10 em học sinh, nhưng dường như không ai nghe tin chuyện chùa chiền hay nhà thờ bị tấn công.

Các tài liệu dùng cho binh lính miền Nam ngày xưa cũng đều ghi rõ, trong điều kiện giao chiến bình thường, những nơi thờ tự cần tránh gây thiệt hại tối đa. Vì vậy, chẳng phải ngẫu nhiên khi xảy ra vụ tấn công của cộng quân vào nội thành Huế trong dịp Tết Mậu Thân (1968), nhiều ngàn người thường dân đã chọn nơi ẩn náu là nhà thờ Phủ Cam thay vì khu vực cổ thành với nhiều di tích lịch sử quí giá, cũng được xem là cần phải bảo vệ khỏi bom đạn.

Cách nay hơn 8 năm ở Afganistan, khi phe Taliban dại dột ‘dương oai’ thách thức thế giới văn minh bằng hành động đại bác nã đạn phá hủy bức tượng Phật lớn nhất và cũng cổ xưa nhất thế giới, họ cũng không ngờ rằng đó chính là hành động tự tay thắt lấy cổ mình. Vì kể từ sau thời điểm ấy, các quốc gia Hồi giáo trong vùng Trung Đông là đồng minh và là nguồn cung cấp tài lực chính cho họ đã ngừng ủng hộ khiến cho phe này nay đang phải chết dần chết mòn trong rừng rậm Afganistan, mấy năm qua thế giới không còn nghe nhắc đến Taliban nữa.

Các điều trên cho thấy chùa chiền và nhà thờ luôn được xem là những chốn linh thiêng, xâm phạm những nơi này sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá.

Trước chuyện đập phá Đền Giêrađô của Thái Hà, bức tượng Đức Mẹ Sầu bi ở Đồng Đinh cũng đã từng bị quân dữ là chính quyền sở tại đập gãy nát, những việc chưa từng xảy ra trong xã hội miền Bắc cả trong thời chiến trước đây.

Trong một bối cảnh đạo công giáo nhiều chục năm liền bị ngầm ngược đãi, những chuyện tưởng như không thể xảy ra nay mọi người đã tận mắt chứng kiến, nhiều người phải lo lắng và tự hỏi, điều gì đang xảy ra cho giáo xứ Thái Hà như tên các bài viết của nhiều tác giả trên VietCatholic gần đây, mọi người ngơ ngác hỏi nhau “chính quyền hành xử kiểu gi?” hay “Phải hiểu thế nào về hành động của nhà cầm quyền Hà Nội?” v.v…

Lời ‘Tuyên Chiến’ Công Khai

Trước hết chúng ta phải thấy rõ một điều, vụ Thái Hà và Tòa Khâm Sứ dưới cái nhìn của nhà cầm quyền VN, từ ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Thứ trưởng Bộ Công an Nguyễn Văn Hưởng cho đến các ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo, ông Nguyễn Đức Nhanh Giám đốc Sở CATP… Đức cha Ngô Quang Kiệt được họ đánh giá là đạo diễn chính của bộ phim ‘cầu nguyên đòi công lý’ tại TKS và Thái Hà. Kiểm chứng lại tất cả những lời tuyên bố gần đây từ tháng 9 đến nay của tất cả các vị trên ta thấy rõ điều này, cái tên “Ngô Quang Kiệt” được họ chăm sóc rất kỹ.

Do vậy, mặc dù ‘rắc rối’ xảy ra với xứ Thái Hà nhưng lại không thể không liên quan đến những gì ông Nguyễn Thế Thảo bày tỏ công khai với các vị đại sứ trong cuộc họp gần đây, rằng họ muốn loại đức cha Kiệt khỏi giáo phận Hà Nội.

Thật ra những lời tuyên bố như vậy với ngoại giao đoàn cũng là việc bình thường không có gì đáng ngại nếu UBND Tp.HN vẫn cứ tiếp tục thực hiện nó một cách công khai, đúng như cách họ tổ chức họp báo để đưa ra lời tuyên bố. Khi ấy chúng ta sẽ có dịp kiểm chứng xem tính chất hợp ký của luật pháp VN đến đâu, cũng như liệu Tòa thánh Vatican và Hội đồng Giám mục VN chịu ngồi yên nhìn ông ta ‘lộng hành’ tới đâu?

Nhưng vấn đề trở nên đáng ngại ở chỗ, động thái thăm dò dư luận qua cuộc họp báo này đã không thành công như ông Thảo mong muốn. Mặc dù các đại diện ngoại giao dường như không bày tỏ ý kiến công khai phản đối ngay tại cuộc họp, nhưng ngay sau đó đã có nhiều ý kiến ngay cả từ phía bộ ngoại giao cho rằng ông ta đã lộng quyền gây khó cho họ. Tư cách chủ tịch một UBND tỉnh không cho phép ông ta đủ thẩm quyền để tổ chức môt cuộc nói chuyện với các đại sứ, nhất lại là về một đề tài hết sức nhạy cảm liên quan đến một vị lãnh đạo cao cấp của giáo hội trong hoàn cảnh chuyện Thái Hà và TKS vừa mới lắng xuống, kinh tế còn bao khó khăn cần ưu tiên giải quyết.

Nhưng thất bại lớn nhất đối với ông Thảo trong chuyện này chính là việc mấy ngày sau, 22/10 các dân biểu của Nghị viện Châu Âu đã thống nhất yêu cầu Ủy hội châu Âu đánh giá lại chính sách hợp tác với Việt Nam "dựa trên tôn trọng các nguyên tắc dân chủ và quyền cơ bản" cũng như có cơ chế đánh giá rõ ràng đối với các dự án phát triển ở Việt Nam để bảo đảm các tiêu chuẩn về nhân quyền. Nghị quyết mới ra cũng khuyến cáo không ký hiệp định mới với Hà Nội chừng nào các vi phạm chưa được chấm dứt.

Tưởng cũng cần phải nói thêm, buổi họp báo của UBND Tp.Hà Nội cũng còn là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy, chính quyền VN chỉ sợ áp lực ngoại giao, bởi nó gắn liền với những quyền lợi kinh tế giúp họ củng cố việc cai trị. Chỉ duy nhất vì lý do này mà trước khi ‘nặng tay’ với đức cha Kiệt, họ mới phải lo tổ chức họp báo để thăm dò phản ứng các nước, vì biết rõ đó là những chuyện sai trái mà không cần đếm xỉa gì đến luật pháp.

Tất nhiên thời điểm ra đời Nghị Quyết của Quốc hội EU chỉ là sự trùng hợp. Chính xác hơn thì chính thái độ xem thường dư luận của Hà Nội sau khi được gia nhập WTO đã mạnh tay đàn áp phong trào dân chủ và tôn giáo, đã khiến nước trong chiếc ly bị đầy lên tới miệng, sớm muộn gì cũng sẽ phải trào ra. Nếu không có những lời tuyên bố của ông Thảo, chắc chắn EU cũng sẽ ban hành nghị quyết này, vì sự độc đoán của nhà cầm quyền VN đã mỗi lúc một thêm nghiêm trọng.

Nhưng vì nó diễn ra chẳng mấy ngày sau thời điểm tổ chức cuộc họp với ngoại giao đoàn ở HN, vì thế, bản Nghị quyết của Ủy Hội Châu Âu được thông qua với đa số áp đảo (479 thuận /21 chống) đã trở thành cái tát mạnh vào mặt ông Thảo và đảng của ông ta, khi biết rằng, giao thương giữa EU và VN hiện đang chiếm tỷ trọng 20% tổng trị giá xuất khẩu hằng năm và bị cạnh tranh quyết liệt với chính ‘đàn anh’ TQ ở mọi lĩnh vực gia công may mặc, giày dép và hàng thủ công mỹ nghệ, thực phẩm v.v… Sự cố bất ngờ trên diễn ra trong bối cảnh kinh tế suy thoái, đã khiến nhiều công ty lớn ở trong nước bỗng dưng bị trở thành nạn nhân của chính nhà nước mình, việc xuất khẩu sang EU sắp tới đây có nhiều khả năng sẽ bị thu hẹp.

Sau cuộc họp báo bị nhiều người cho là ‘vô lối’ và gặp thất bại, ông Thảo bị xem như kẻ ‘tội đồ’ vì đã đổ thêm giọt cuối cùng khiến nước tràn khỏi ly, EU không còn đủ sức chịu đựng thêm trước những cáo buộc về vi phạm nhân quyền ở VN bấy lâu nay.

Cuộc họp do ông Thảo chủ xướng hôm 15/10 về việc lên án Đức Cha Ngô Quang Kiệt, càng khiến cho tập hồ sơ nhân quyền VN bị dày thêm lên vài trang và càng có lý do khiến những nhà đàm phán của EU nay mai sẽ tỏ thái độ cứng rắn với chính quyền VN hơn nay mai.

Sang Lặng Lẽ Với Thủ Đoạn?

Trước những bất lợi ngoài dự trù như trên, chúng ta không biết liệu ông Thảo có xứng đáng bị đảng ‘nhắc nhở’ hay không, nhưng rõ ràng ‘cái gai’ Tổng Kiệt các Cha Thái Hà như LM Chánh xứ Vũ Khởi Phụng chắc chắn không thể một sớm một chiều mà ông ta cảm thấy hết… ‘ngứa mắt’!

Vì vậy, liệu kế hoạch ‘X’ công khai trước kia nay có bị chuyển thành những bước ‘Y’ âm thầm để tránh sự chống đối hay không?

Khi nêu lên những vấn đề trên, chẳng phải do giàu trí tưởng tượng mà chính những gì đã từng xảy ra cho giáo hội với những trò xâm nhập, gài bẫy, ly gián, mưu sát hàng ngũ lãnh đạo giáo hội công giáo thời gian sau 1975 buộc mọi người phải cảnh giác với mọi thủ đoạn của nhà cầm quyền, khi chúng ta đã từng thấy những loại văn thư ‘TỐI MẬT’ trong nội bộ họ để chỉ đạo bên dưới thực hiện điều này việc nọ.

Những gì đang diễn ra tại Thái Hà rất có thể đó chính là những biểu hiện của một ‘chiến dịch gây hấn’ mới với giáo xứ Thái Hà cũng như với giáo phận Hà Nội dưới quyền của đức TGM Ngô Quang Kiệt. Bằng nhiều thủ đoạn khác nhau, chỉ cần một sự sơ hở nào đó của các lãnh đạo giáo hội là sẽ bị chính quyền ra tay hành động.

Hãy nhìn ngắm kỹ về điều mà nhà cầm quyền Hà Nội đổ lỗi gọi là ‘quần chúng tự phát’ với những kẻ được nhiều giáo dân mô tả như những người không có tư cách, lần trước là các học viên cải tạo cai nghiện, để thấy rõ những dấu hiệu bất thường của hành vi gây hấn vừa qua:

- Làm sao lũ ‘quần chúng tự phát’ nghiện ngập và rượu chè kia với mối quan tâm hàng đầu của chúng chỉ là các cữ hút, những chén rượu mỗi ngày?

- Làm sao có thể ‘phát’ khi mà bản thân họ đi đứng còn chưa vững, còn là những gánh nặng cho chính gia đình họ và cả xã hội?

- Và xa hơn, làm trong những cái đầu chỉ còn biết lo tìm những thú vui chết người với kim chích và ống hút, với bàn rượu ‘chén tạc chén thù’ lại có đủ lý trí suy xét đến ý nghĩa của sự kiện Thái Hà-Tòa Khâm Sứ, nói gì đến hành động phản kháng mang những ý nghĩa chính trị sâu xa?

Vì vậy, chắc chắn phải có những bàn tay ‘lông lá’ của những kẻ có chức có quyền tại chính địa phương này đứng sau lưng điều khiển lũ rối này.

Về tầm vóc của vụ việc, đối với phường Quang Trung của Hà Nội hay bất cứ phường nào trên cái lãnh thổ VN này, ông bà nào đã ‘leo’ tới chức chủ tịch chắc chắn cũng đều biết sự kiện Thái Hà vừa qua chẳng phải là chuyện nhỏ. Do vậy, chắc chắn chẳng vị chủ tịch phường tép riu nào mà lại khơi khơi dám tự ý ‘đụng’ vô Thái Hà lên nếu không nhận được chỉ thị từ cấp trên cỡ như ông chủ tịch Thảo của Tp.HN.

Và sở dĩ những hành vi vô liêm sỉ tấn công nhà thờ như vậy diễn ra một cách công khai, là vì “giáo xứ Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, TGM Ngô Quang Kiệt v.v…” kể sau chiến dịch bêu rếu rầm rộ diễn ra, đã bị quét lên mình mấy chữ “phản động”, thậm chí trong nhãn quan của nhiều người, “đạo công giáo” bây giờ còn bị kết tội một cách ngấm ngầm là nhân tố đang gây bất ổn cho xã hội (!) bằng chứng là đảng CSVN đã ban hành những chỉ đạo ngầm về vụ Thái Hà và TKS như những gì chúng ta mới đọc trong xấp tài liệu mật của Quận Ủy Q3 đăng trên VietCatholic hôm nay 19/11.

Chính vì vậy, mới có những người như ông chủ tịch phường Quang Trung quận Đống Đa Tp.Hà Nội dám công khai xuất đầu lộ diện cùng lũ gây rối mà không hề cảm thấy ngại ngùng. Làm điều sai trái mà vẫn bằng một cung cách đường bệ chẳng cần lén lút, khác hẳn với cung cách ‘thậm thà thậm thụt’ của mấy anh công an mỗi khi ăn hối lộ ngoài đường.

Nhìn cái thái độ thản nhiên gây rối và phạm luật của họ, chúng ta còn có thể lý giải theo cách nào cho xác đáng hơn ngoài việc tin rằng từ đáy lòng ông chủ tịch này đã xác tín được một điều, làm sai gì và với ai thì còn sợ nhưng với Thái Hà, với TKS, với ‘ông tổng Kiệt’, với đạo công giáo … chắc chắn chẳng những không bao giờ bị cấp trên khiển trách mà còn được khuyến khích. Bởi “Việc gì phải lo khi mà sếp lớn của mình là Nguyễn Thế Thảo đang rất muốn kiếm chuyện tạo cớ để ‘tống cổ’ ông Kiệt và mấy gã thầy tu Thái Hà ra khỏi Hà Nội?”

Chính sự tỏ ra hiểu biết hết sức rành rẽ câu chuyện quấy rối xứ Thái Hà mà lại cứ chối tội bai bảy của ông Lê Dũng trước báo chí, càng cho chúng ta thấy, ông ta đang tự thú rằng ‘lạy ông con ở bụi này’.

Bởi nếu chỉ là một vụ đánh nhau gây gổ bình thường thì mỗi ngày trên đất nước này có hàng vài trăm vụ ẩu đả như vậy xảy ra, làm sao ông ta nắm hết để trả lời khẳng định ‘không hề có tổ chức’ trước báo chí một cách rành rọt đến thế?

Kết luận

Bài viết này tuy chưa dám khẳng định chắc chắn ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo là người đang đứng sau vụ quấy rối giáo xứ Thái Hà, nhưng bằng xâu chuổi tất cả các sự kiện có liên quan lại với nhau, chúng ta thấy khả năng này là không thể không đặt ra trong hoàn cảnh hiện nay.

Trước những điều quá hiển nhiên không thể chối cãi mà nhà nước VN, qua miệng ông Lê Dũng vẫn cứ chối không chút ngượng miệng, thì không ai biết nổi liệu sẽ còn có thêm những chuyện lạ nào khác xảy ra cho giáo xứ Thái Hà và cho Đức TGM giáo phận Hà Nội?

Mấy chục năm chung sống với một chính quyền ‘noí một đằng làm một nẻo’ thiết nghĩ đã quá đủ để rút ra kinh nghiệm xương máu rằng cộng sản là cha đẻ của những kiểu hành xử ngược đời. Và trong hàng ngũ đảng của họ không bao giờ thiếu những ‘bậc thiên tài’ nghĩ ra trăm ngàn ‘sáng kiến cải tiến bất ngờ’ gây điêu đứng cho những ai, một khi đã bị họ liệt vào thành phần có tư tưởng phản loạn, là nhân tố nguy hiểm cho chế độ. Những quỷ kế mà không một con người tử tế bình thường nào có thể nghĩ với tới.

Vì thế ngày nào còn cộng sản, ngày ấy chắc chắn con số nạn nhân của họ còn tiếp tục tăng.

Sàigon, 20/11/2008
Alfonso Hoàng Gia Bảo
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 653 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0