Chủ Nhật, 2024-03-03, 2:02 AM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Hai » 9 » 0,5% và 24%: Những con số tội lỗi
4:30 PM
0,5% và 24%: Những con số tội lỗi

08.02.2009 08:47

Tại sao những câu chuyện như thế này cứ nối tiếp xảy ra trong xã hội chúng ta? Và đến bao giờ người dân Việt Nam với tư cách là người tiêu dùng được đối xử một cách có trách nhiệm của nhà sản xuất và được các cơ quan công quyền bảo vệ hữu hiệu?

Trong khi dư âm về cơn bão sữa nhiễm Melamine vẫn chưa làm cho người tiêu dùng hoàn hồn và những bệnh nhi do dùng sữa có độc chất Melamine còn chưa thể lành bệnh thì thông tin về một số sản phẩm sữa bột lưu hành tại thị trường trong nước có hàm lượng chất đạm ghi trên nhãn mác và thực chất cách xa nhau đến ngờ vực, khiến dư luận lại một lần nữa bức xúc và người tiêu dùng lại tiếp tục hoang mang, lo lắng đến hoảng hốt.

Theo công bố trên bao bì, sản phẩm sữa Sepalac có hàm lượng đạm 18% nhưng theo kết quả kiểm nghiệm chỉ 13,3%. Ảnh: Tuổi trẻ

Câu hỏi đặt ra là tại sao những câu chuyện như thế này cứ nối tiếp xảy ra trong xã hội chúng ta? Và đến bao giờ người dân Việt Nam với tư cách là người tiêu dùng được đối xử một cách có trách nhiệm của nhà sản xuất và được các cơ quan công quyền bảo vệ hữu hiệu? Đến bao giờ những đồ ăn, uống của con người được kiểm soát một cách tin cậy? 

Có phải là tội ác?

Trong lịch sử phát triển của nhân loại ngay từ lúc sơ khai với thiết chế cộng đồng, xã hội còn mông muội thì người ta đã không khoan nhượng với tội ác, có nhiều loại tội ác do đồng loại gây ra cho nhau, nhưng có một loại tội ác mà bất cứ thời kỳ nào, bất cứ xã hội nào, bất cứ dân tộc và quốc gia nào đều không dung thứ đó là tội giết người.  Tội ác này, ngày nay hầu hết các quốc gia vẫn đang áp dụng biện pháp trừng phạt là tử hình. Không phải là chuyên gia trong lĩnh vực nghiên cứu tội phạm, nhưng tôi nghĩ để hủy diệt con người chung quy người ta chỉ có thể dùng những cách: Gây tác động lên cơ thể bằng ngoại lực thông qua cái gọi là vũ khí hay công cụ khác; Đưa vào cơ thể độc chất bằng biện pháp cưỡng bức hay vô tình cho tiếp xúc với chất phóng xạ, bằng biện pháp tiêm, truyền và phổ thông nhất, dễ thực hiện nhất chính là qua con đường ăn, uống.

Các phương tiện truyền thông ở nước ta liên tục nóng bỏng bởi những thông tin liên quan đến độc chất có trong thực phẩm là thứ vốn để nuôi sống và phát triển con người về thể chất và trí tuệ. Trong vụ phát hiện hàm lượng đạm trong sữa thấp quá mức cho phép và sai số đến không thể tưởng tượng so với số liệu ghi trên bao bì đã được các chuyên gia về dinh dưỡng coi đó là hàng giả, thậm chí họ xem nó còn tác hại cho sức khỏe hơn là sữa nhiễm Melamine.  Thực tế nhiều trẻ em đã sinh bệnh vì uống loại sữa này. Đấy là chưa có nghiên cứu hay điều tra một cách nghiêm túc về sự suy mòn cơ thể, sự thiểu năng  trí tuệ trẻ em trường diễn nếu các bà mẹ tin vào nhà sản xuất, tin vào sự kiểm soát của Nhà nước mà cứ cho con mình uống sữa này hàng ngày và yên tâm rằng con mình đã đủ dưỡng chất.

Xét trên bình diện tội phạm, sự việc này có thể nói là hành vi hủy hoại sự sống của con người một cách từ từ. Nó phải được gọi tên là một tội ác. 

Đã đến lúc không thể trông chờ vào lương tri 

Từ lâu lắm, lý thuyết biện chứng đã chỉ ra, vì lợi nhuận cho dù treo cổ người ta vẫn làm. Đất nước ta chọn nền kinh tế thị trường làm con đường phát triển, bên cạnh những mặt tích cực do nó tạo ra về tốc độ tăng trưởng kinh tế, về giải quyết việc làm, về nâng cao thu nhập, về cải thiện đời sống nhân dân thì mặt trái của nền kinh tế thị trường cũng đã bộc lộ rõ rệt trong suốt mấy thập niên qua mà điển hình nhất là sự suy mòn đạo đức trong sản xuất, kinh doanh, là mầm mống và hành vi tội ác có xu hướng ngày một phát triển, tăng cao.

Đành rằng, qui luật 2 mặt của một vấn đề là thứ con người phải chấp nhận nhưng bổn phận của các thiết chế cộng đồng - xã hội, của luật pháp là phải quyết liệt tuyên chiến, phải trừng phạt, phải loại bỏ những loại tội ác đó bằng cách tạo ra một bộ máy với những công cụ hiệu quả, đủ mạnh để kiềm chế và triệt tiêu nó.

Tôi cứ loay hoay tự lý giải rằng tại sao xã hội chúng ta không làm được, và làm tốt nhiệm vụ này? Phải chăng chúng ta thiếu tiền, thiếu phương tiện, trình độ của chúng ta không đủ, chúng ta chưa có cơ chế kiểm soát phù hợp để tội ác có điều kiện nảy nở? Hay tại những con người, những tổ chức, những cơ quan công quyền có trách nhiệm lơ là chức phận? Hay tại những cơ cấu ấy có vấn đề về lương tâm để biết mà làm ngơ, thậm chí tiếp tay cho những hành động tội ác đó được tồn tại?

“Tháng 10-2008, sau khi có kết quả kiểm nghiệm từ Quatest 3, Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng đã gửi kết quả kèm văn bản cho ba bộ Công thương, Y tế và Khoa học - công nghệ, đề nghị các bộ kiểm tra các chỉ tiêu dinh dưỡng thực tế so với nhãn hàng hóa, công bố công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng, Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng sẵn sàng phối hợp lấy mẫu, gửi kiểm nghiệm sản phẩm một cách khách quan, nhanh chóng. Tuy nhiên, đến nay chỉ có Bộ Công thương có văn bản phản hồi, còn Bộ Y tế và Khoa học - công nghệ hoàn toàn im hơi lặng tiếng!” (Theo Tuổi trẻ 5/2/2009).  

Thông tin trên đây, làm cho chúng ta, những người tiêu dùng đơn độc và yếu đuối phải nghĩ thế nào về những cơ quan có trách nhiệm đang tồn tại bằng tiền thuế do nhân dân đóng góp? Đã đến lúc, chúng ta những người tiêu dùng không thể cứ lặng lẽ, cứ cam chịu những hiểm họa liên tục giáng xuống đầu, chúng ta cần lên tiếng mạnh mẽ, cần có thái độ đấu tranh, đối đầu với những hành vi tội ác trong kinh doanh và chúng ta cũng cần bày tỏ yêu cầu chính đáng hay nói rõ hơn là quyền được bảo vệ từ các tổ chức và các cơ quan công quyền.

Không có lý do nào để tiếp tục trì hoãn những biện pháp cải tổ cần thiết để kiểm soát, ngăn chặn, trừng phạt những hành vi tội ác đặc biệt là tội ác hàng ngày đang âm thầm hủy hoại con người thông qua đồ ăn thức uống nhiễm độc và giả dối.

Không có lý do gì nhân dân là những người tiêu dùng vốn là trung tâm của nền kinh tế xã hội không được thụ hưởng một thiết chế trong đó có tiếng nói và hành động của mình để bảo vệ cuộc sống của chính mình.

Trong lĩnh vực ATVSTP, không còn sớm để Nhà nước đưa ra cơ chế để xã hội tham gia, để người dân được quyền kiểm soát và trừng phạt những hành vi tội ác. Đã đến lúc Nhà nước và cả xã hội không thể tin và không thể trông chờ vào lương tri của nhà sản xuất, kinh doanh nữa.

  • BS. Minh Tân

Category: Việt Nam ngày nay | Views: 763 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0