Thứ Sáu, 2022-01-28, 5:36 PM
Welcome Guest | RSS

Dân Chủ Cho Việt Nam

Main » 2009 » Tháng Tư » 28 » Một sự trả thù hèn hạ
8:31 AM
Một sự trả thù hèn hạ

Ngô Văn Tài

Kính gởi:

•    Các cơ quan công quyền, Các vị Dân Biểu, Thượng Nghị Sĩ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ
•    Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam và Thái Lan
•    Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc
•    Human Rights Watch
•    Các cơ quan truyền thông, báo chí Anh Ngữ và Việt Ngữ trong và ngoài nước
•    Cùng đọc giả khắp nơi trên toàn thế giới.

Kính thưa quý vị,
Từ hôm tôi đưa lên mạng bài báo “Những hiểm họa tiềm tàng của người Việt tỵ nạn tại Campuchia” thì chỉ vài hôm sau, đứa con trai lớn của tôi là cháu Ngô Vân Khôi (28 tuổi, hiện cư trú tại Sài Gòn) đã bị mất việc. Khi cháu về đến nhà thì công an phường Bình Hưng Hòa A, Quận Bình Tân đến gặp và dặn cháu không được đi đâu cả, để thứ Hai 20/4 họ đưa lên Phòng Cảnh Sát PC13 “làm việc”.

 
 Cháu Ngô Vân Khôi
Do hoang mang và bị công an hăm dọa khủng bố tinh thần, cháu đã tắt phone mobile suốt mấy ngày qua, khiến tôi mất ăn mất ngủ, vì lo sợ cho sự an toàn của cháu.

Đến sáng thứ Hai 20/4, sau khi đi “làm việc” tại cơ quan của PC13 về thì cháu đã kể lại toàn bộ câu chuyện mà tôi xin tường thuật lại như sau:

Đúng 8g sáng Thứ Hai 20/4/2009, một sĩ quan công an của sở công an Thành Phố tên là Võ Thanh An đến tận  phường Bình Hưng Hòa A để áp giải cháu Khôi đến văn phòng cơ quan cảnh sát PC13 “làm việc” (PC13 là cơ quan Quản Lý Hành Chánh về Trật tự xã hội, chuyên trách vấn đề hộ khẩu).

Đợi từ 9g sáng đến 11g trưa thì được gọi vào. Công an trực tiếp điều tra là Đại Uý Hùng. Trước khi bắt đầu làm việc, họ đã khám thân thể cháu kỹ lưỡng, thu giữ mobile phone, bóp đựng giấy tờ, rồi dùng máy dò tìm rà khắp thân thể để bảo đảm là cháu không có cài đặt bất cứ thiết bị ghi âm nào trên cơ thể.

Ngay khi bắt đầu làm việc Đại Úy Hùng chìa ra cho cháu Khôi xem 3 giấy gốc (original copy) của Person of Concern Letter do UNHCR cấp cho tôi và vợ tôi, và tờ kia cho cháu Khôi từ lần đầu tiên từ tháng 10 năm 2006 (ảnh màu, con dấu màu, bản copy gốc!). Tiếp đó, Đại Úy Hùng cho biết là cơ quan an ninh của VN có đầy đủ hồ sơ bằng chứng về việc gia đình tôi đã từng chạy sang Campuchia xin tỵ nạn. Đại Úy Hùng cũng cho biết là cơ quan an ninh biết rất rõ những nơi mà tôi đã từng tạm trú ở Campuchia, nhưng họ chưa bắt bởi vì chưa thấy tôi có hành động hay lời nói nào làm “phương hại đến uy tín cũng như an ninh quốc gia”, cũng như chưa thấy tôi tham gia vào bất cứ tổ chức “phản động” nào ở Campuchia.

Họ cũng thêm rằng, trong suốt thời gian qua, cơ quan an ninh VN cũng chưa gây khó khăn gì cho họ hàng thân tộc và những người thân trong gia đình tôi tại VN, vì chưa thấy tôi có động thái gì “chống phá đảng và nhà nước” cộng sản Việt nam, chưa nghe tôi lên tiếng tố cáo chế độ cộng sản Việt nam. Nhưng kể từ nay thì việc làm của cháu Khôi sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, và Khôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ được rời VN để đi định cư ở Mỹ. Họ cũng nhấn mạnh rằng, “ngay cả bà Nguyễn Thị Bạch Liên” (là vợ của tôi), nếu còn ở VN thì cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ được đi Mỹ.

Trước khi buổi “làm việc” chấm dứt, họ cho biết là sẽ sớm có lệnh triệu tập cháu Khôi lên điều tra tiếp, và cũng sẽ xem xét đến việc sẽ bắt giam cháu Khôi hay không về tội “xuất cảnh trái phép” để sang Campuchia tỵ nạn vào năm 2006.

Thưa quý vị,
Nói đến đây, tôi xin được trình bày thêm chi tiết về việc cả gia đình tôi chạy qua Campuchia xin tỵ nạn vào năm 2006. Hành trình tỵ nạn của gia đình tôi xin  được tóm tắt lại như sau:  Không lâu sau khi bắt lại được một chiến hữu cũ của tôi trong lực lượng Chí Nguyện Quân Đông Dương là Trung Sĩ Nguyễn Văn Chung, người đã lãnh án chung thân và cùng vượt ngục thành công như tôi, công an điều tra viên của thành phố Đà Lạt, người mà trước đây đã điều tra tôi trong thời gian tôi bị giam giữ, đã xuất hiện nơi khu vực tôi cư trú tại Phường 11 Quận Tân Bình và đến đêm hôm đó thì công an phường đến khám xét nhà tôi. Trong số công an đến khám nhà, có một công an, rút trong túi ra một tấm hình và đối chiếu với khuôn mặt của con tôi. May mắn là đêm đó tôi đã trốn xuống ngủ ở dưới tàu của một người quen ở Tân Thuận. Biết chuyện không lành đang đến, cả gia đình tôi đưa nhau sang Campuchia, tìm đến văn phòng của phủ Cao ủy Tỵ nạn của Liên Hiệp Quốc (UNHCR) để xin tỵ nạn vào ngày 16 tháng 10 năm 2006 và đến tháng 01 năm 2007 thì Cao Ủy tỵ nạn đã từ  chối tư cách tỵ nạn của cả gia đình tôi, vì tôi không có bất cứ giấy tờ nào chứng minh là đã bị tù đày vì lý do chống cộng, tôi cũng không có bất cứ một loại giấy tờ tùy thân nào chứng minh rằng tôi là Biệt Kích lôi hổ Nguyễn Văn Tần và là Tango Nguyễn Văn Tần, mà tôi chỉ có hộ chiếu và giấy tờ tùy thân giả, mang tên Ngô Văn Tài. Mặc dù chúng tôi đã hết lời giải thích với các nhân viên cao ủy tỵ nạn của Liên Hiệp Quốc rằng, vì phải sống ngoài vòng pháp luật, tôi đã phải bỏ ra hơn 20 triệu đồng để có được các loại giấy tờ mang tên Ngô Văn Tài định mệnh đó, nhưng mọi lời giải thích của chúng tôi đều hoài công vô ích, và kết quả là vợ con tôi phải nuốt hận trở về cố quốc trong nổi đoạn trường cắt chia phu thê phụ tử, còn tôi lại bắt đầu tiếp tục những năm tháng lưu đày biệt xứ ở Campuchia hung hiểm với dày đặc mạng lưới tình báo của cộng sản Việt Nam tại đây.


Cháu Khôi tốt nghiệp cử nhân Anh văn cuối năm 2004

Khỏi nói thì quý vị cũng đoán được tại sao lại có chuyện như vậy đối với cháu Khôi. Chính lá thư của tôi đã tố cáo lật mặt nạ của trung tá công an Nguyễn Công Cẩm, cho nên công an CSVN đã cay cú, trút đòn thù lên con trai của tôi. Tất cả hồ sơ tỵ nạn gốc không riêng gì của gia đình tôi, mà của nhiều người tỵ nạn khác đã được Nguyễn Công Cẩm chuyển về Bộ Công An VN. Trước khi đặt bút viết bài báo đó, tôi cũng đã đoán trước được những đòn thù có thể xảy ra đối với thân nhân của tôi, nhưng không ngờ là nó lại đến nhanh như vậy. Điều này lại càng củng cố thêm bằng chứng về cái “địa chỉ đỏ” Nguyễn Công Cẩm ở Campuchia.

Thưa quý vị, hôm thứ tư, ngày 22 tháng 4, cũng sĩ quan công an thành phố tên Võ Thanh An đã đến công an phường Bình Hưng Hòa A, áp giải con trai tôi là Ngô Vân Khôi lên phòng PC13 công an Thành phố, giam lỏng từ 8 giờ cho đến 3 giờ chiều mới cho về mà không điều tra, xét hỏi gì, và hẹn đến sáng hôm sau lên làm việc tiếp.

Thưa quý vị, đến sáng thứ năm, ngày 23 tháng 4 vừa qua lại sĩ quan công an Thành phố, tên Võ Thanh An đến Công an phường Bình hưng Hòa A giải Cháu Khôi đến phòng PC 13, từ 8 giờ và bắt con tôi ngồi đó cho đến 11 giờ trưa không điều tra xét hỏi gì, chỉ cho cháu xem thấy toàn bộ hồ sơ tỵ nạn của gia đình tôi do UNHCR tại Phnom Penh quản lý. Nguy hiểm hơn cả là khi phỏng vấn tôi vào tháng 10 năm 2006, các nhân viên của UNHCR tại Phnom Penh khẳng định với tôi là tại Việt nam không có nhà tù nào mang tên Đại Bình như tôi khai trong hồ sơ. Để chứng minh cho họ thấy rằng có nhà tù Đại Bình là nơi đã giam giữ và hành quyết rất nhiều những chiến hữu của tôi trong lực lượng Chí Nguyện Quân Đông Dương và cả những chiến hữu của tôi trong lực lượng FULRO, và là nơi tôi đã vượt ngục thanh công vào tháng 12 năm 1978,  tôi đã nhờ scan một giấy ra tù của một ông chú họ, người đã  cùng ở tù với tôi tại đó, và nộp cho UNHCR, thì nay trong hồ sơ mà PC 13 tại đây quản lý cũng có cả giấy này. Đồng thời, khi gia đình tôi mới đặt chân đến Campuchia, khi chưa biết Mục Sư Lũy và anh Phong, gia đình khó khăn quá, thì một người quen của Nguyễn Công Cẩm giới thiệu cho cháu Khôi đến làm công việc sửa thủy động cơ cho một chủ tàu đang có máy bị hư, thì sáng thứ năm vừa qua, chính chủ tàu này cũng xuất hiện trong sắc phục CA, đi qua đi lại, và cười chào cháu Khôi (Hóa ra người này này cũng là công an của Việt nam!) (*)

Cuối buổi trưa cùng ngày, công an phòng PC 13 đã cho cháu Khôi về nhà nghỉ và hẹn chiều đúng 4 giờ đến nhà riêng của đại úy Hùng để làm việc. Chiều đến, đúng 4 giờ, cháu Khôi có mặt tại nhà riêng của Đại Uý Hùng như đã hẹn, không rào đón, không quanh co, Đại Uý Hùng đi thẳng vào vấn đề, nói rằng bây giờ nếu Khôi chung chi cho anh ta số tiền USD$18,000 (Mười tám ngàn Mỹ Kim) thì anh ta sẽ hủy hồ sơ này và coi như không có chuyện gì xảy ra cả. Nếu không chung chỉ đủ số tiền USD$18,000 Mỹ kim thì đến ngày 12 tháng 5 PC13 sẽ chuyển hồ sơ đó ra trung ương ở ngoài Bắc, và sau đó không còn chuyện thương lượng nữa, mà sẽ bắt con trai tôi đi tù. Đại Úy Hùng còn nói rõ thêm rằng là ở “Việt nam hiện không có tù chính trị mà chỉ có tù hình sự thôi”, và “đối với nước Mỹ thì bất cứ ai ở tù hình sự dù 3 tháng thôi, thì cũng không được đặt chân đến Mỹ”. Trước khi cho Khôi về, anh ta bảo là công an VN biết rất rõ tôi đang ở đâu, và cứ ở yên đó, nếu bắt được tôi, sẽ đưa về Việt nam rồi cho ra côn đảo tù chung thân luôn! Đây là một âm mưu khủng bố con trai tôi, hay đơn thuần chỉ là một trò tống tiền của công an CSVN? Ai dám bảo đảm rằng hồ sơ sẽ bị hủy và sẽ không có gì xảy ra cho con trai tôi sau khi họ nhận lấy USD$18,000?

Theo công ước 1951 và nghị định thư 1967 của Liên Hiệp Quốc về người tỵ nạn thì các quốc gia đã tham gia ký công ước này không được phép trả thù hay ngược đãi những người đi tìm tự do, đi xin tỵ nạn mà sau đó quay về cố quốc. Vậy việc công an phòng PC 13 thuộc công an thành phố Hồ Chí Minh sách nhiễu con trai tôi, vòi vĩnh 18,000 Mỹ kim để hủy bỏ hồ sơ đi tỵ nạn của gia đình tôi, nếu không có đủ số tiền này thì sẽ bắt giam con tôi theo một tội danh hình sự nào đó... là điều chúng tôi không thể hiểu nổi CSVN là ai, đang sống vào kỷ nguyên nào của nhân loại.

Với tấm lòng của bậc làm cha mẹ, chúng tôi đã mất ăn mất ngủ vì sự an toàn của cháu Khôi. Thế nhưng, qua một email mới nhất chính cháu Khôi đã động viên tôi bằng những lời lẽ can trực, đầy tình yêu thương của một người con hiếu thảo. Lòng tôi quặn đau vì làm cha mà không thể có mặt bên cạnh con để bảo vệ con mình trong lúc này.

Nay tôi viết lá thư này kính gởi đến quý vị, hãy vì tình người, lòng nhân đạo mà lên tiếng để giúp con tôi tránh được những trận đòn khủng bố của công an CSVN trong khoảng thời gian sắp tới. Gia đình tôi cũng thực sự không thể nào biết được điều gì sẽ xảy ra cho con tôi từ nay cho đến ngày 12 tháng 5 và thời gian sắp tới.

Xin gởi đến quý vị lòng biết ơn chân thành của tôi.

Tango Ngô Văn Tài
Ngày 27 tháng 4 năm 2009

Chú thích:

(*) Những cán bộ do nhà nước CSVN cài đặt tại Campuchia làm việc, hầu hết đều có bất động sản, tài sản tại đây. Họ cũng là những chủ nhân ông của nhiều hình thức kinh doanh/doanh nghiệp khác nhau, từ cửa hàng, siêu thị, nhà phân phối, nhà hàng, ... cho đến chủ nhà chứa ổ mại dâm mà tất cả đều có buôn bán trẻ em, phụ nữ Việt Nam vị thành niên. Với bản chất gian xảo của ngành nghề, những cán bộ công an này vừa là những đặc vụ chuyên nghiệp sắt máu, và cũng là những chủ nhân ông tàn bạo trong các công việc mua bán đổi chác bên Campuchia.
Category: Việt Nam ngày nay | Views: 633 | Added by: danchu | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
Only registered users can add comments.
[ Registration | Login ]
Login form
Search
Our poll
Đánh giá
Total of answers: 887
Site friends
Statistics

Đang online: 1
Khách: 1
Thành Viên: 0